137,529 ❤︎ Bài viết: 2 Tìm chủ đề

Chương 1460: Ngâm nước thuốc rồi đậy kín​


Đường phu nhân nhìn Mãn Bảo một hồi, đột nhiên búng trán nàng, cười nói: "Cuối cùng cũng lớn rồi, biết suy nghĩ chu toàn rồi. Ta hỏi muội, chuyện Đường Tri Hạc gọi đào kép là thật sao?"

Mãn Bảo lập tức giơ hai ngón tay lên thề: "Chuyện này là do đám Bạch Thiện đi ngang qua Trạng Nguyên Lâu nhìn thấy, ngàn thật vạn thật. Lúc đó trong phòng của Đường học huynh đúng là có đào kép, họ còn ghé vào cửa sổ vẫy tay chào bọn Bạch Thiện, mời họ lên uống rượu cùng, nhưng bọn Bạch Thiện vội về nhà nên không rảnh."

Về sau Bạch nhị lang cứ càm ràm mãi, vì hắn thật sự rất hứng thú, lúc đó hắn còn nghe thấy tiếng hát trên lầu nữa, hắn thấy rất hay.

Bạch Thiện cũng rất hứng thú, còn hẹn Mãn Bảo lần sau đi Trạng Nguyên Lâu sẽ cùng góp tiền gọi đào kép đến biểu diễn, hoặc là trực tiếp đến Xuân Phong Lâu.

Nghe nói biểu diễn ở Xuân Phong Lâu rẻ hơn nhiều.

Đường phu nhân nghe mà nghiến răng nghiến lợi, đến ngã ba đường mới thả Mãn Bảo xuống, nàng nói: "Tiếc là dạo này muội ngày nào cũng vào cung, nếu không còn có thể hẹn muội cùng đi gặp Thôi biểu muội."

Dương phu nhân mang thai đã đủ ba tháng, một thời gian trước đã công bố tin vui, dạo gần đây đang ở Dương phủ dưỡng thai, ít khi ra ngoài.

Mãn Bảo suy nghĩ rồi nói: "Đợi một thời gian nữa đi, đợi muội rảnh, muội sẽ hẹn tỷ cùng đi thăm nàng."

Đường phu nhân cười đáp "được", đợi xe ngựa của nàng ấy đi rồi, nàng mới buông rèm xe xuống, nụ cười trên mặt cũng tắt hẳn.

Nha hoàn bên ngồi cạnh cúi đầu, không dám thở mạnh.

Đường phu nhân sờ móng tay của mình, hỏi: "Ta đột nhiên nhớ ra, hơn một tháng nay hình như ngày nào Chu tiểu đại phu cũng vào cung?"

"Dạ, tiết Thượng Tỵ phu nhân có bảo nô tỳ đưa trứng gà đỏ cho Chu tiểu đại phu, Chu tiểu đại phu đã vào cung rồi, nghe nói là ngày nào cũng vào cung, chưa từng nghỉ ngày nào ạ." Nha hoàn nói: "Vì vậy, việc khám bệnh ở Tế Thế Đường đều đẩy sang buổi chiều, bây giờ các nhà muốn mời nàng đến khám bệnh rất khó. Nàng nói là nàng phải dạy mấy đồ đệ ở Tế Thế Đường, tạm thời không có thời gian đi khám, trừ khi là bệnh cấp tính hoặc bệnh mà không có nàng thì không được, thì nàng mới đi khám thôi ạ."

Cái bệnh gì mà không có nàng thì không được?

Đương nhiên là bệnh khó nói của phụ nữ rồi, nhưng nếu không phải cực kỳ gấp, thì giờ e là cũng không mời được nàng.

Không biết Đường phu nhân nghĩ đến cái gì, cứ im lặng không nói gì mà về nhà.

Đợi Đường phu nhân đi rồi, Đường đại nhân mới thở phào một hơi, lau mồ hôi không có trên trán, vội vàng nghênh đón Phong thượng thư.

Phong thượng thư cười hỏi: "Sao vậy, lại bị vợ mắng à?"

Đường đại nhân dứt khoát phủ nhận: "Sao hiền thê lại mắng hạ quan được? Nàng ấy đến đưa trà nước cho tôi, còn đưa ít đồ cho Hầu phu nhân nữa. Đại nhân cũng biết, Hầu phu nhân và nội tử có chút quan hệ thân thích."

Thật ra là cô mẫu cách mấy đời, nhưng dù sao cũng là cùng tộc. Đường phu nhân cũng thấy bà ấy oan uổng, nghĩ đến việc hiện giờ Hầu gia bị tịch biên hết rồi, sống chết chưa rõ, nên mới đưa ít đồ cho bà ấy, cũng là một thái độ, để quan binh canh giữ ở đây không đến nỗi sỉ nhục họ.

Phải biết rằng, gia quyến phạm quan thì không có tôn nghiêm gì cả, người bị giam trong phủ, ai biết sẽ xảy ra chuyện gì?

Đường phu nhân đi rồi, Đường đại nhân đợi người ta khám xét đồ đạc trong Hầu phủ xong, cái gì cần dọn đi đều dọn hết rồi mới xách một bọc vào trong.

Người của nhà họ Hầu đều bị nhốt trong một cái viện, giờ căn bản không phân biệt chủ tớ gì nữa, hắn đưa bọc đồ Đường phu nhân chuẩn bị cho Hầu phu nhân.

Hầu phu nhân nhận lấy bọc đồ, Đường đại nhân nói: "Bên ngoài có người của Kinh Triệu Phủ canh giữ, vụ án vẫn đang điều tra, chi bằng phu nhân cứ kiên nhẫn đợi một thời gian."

Lúc này Hầu phu nhân mới khóc òa lên, ôm hai đứa cháu gái mà cảm thấy may mắn vô cùng.

Cho dù cuối cùng có bị chém đầu, nhưng ít nhất khoảng thời gian này sẽ không phải chịu sỉ nhục, bằng không thà chết ngay còn hơn.

Đường đại nhân thở dài một tiếng, lúc này mới xoay người rời đi, dặn binh sĩ canh giữ bên ngoài không được xúc phạm người trong viện.

Đường đại nhân rất bận, gần như trời tối mới về đến nhà.

Hắn nói chuyện với phụ thân một chút rồi về viện của mình, Đường phu nhân đã chờ hắn từ lâu rồi.

Hắn hơi lo lắng, nhưng vẫn bước vào.

Vừa vào đã bị Đường phu nhân túm lấy tai kéo vào nội thất, Đường đại nhân kêu ái da ái da, đầu phối hợp nghiêng xuống, vội nói: "Phu nhân, phu nhân, đó là Chu Mãn mà, nàng ghen tuông với nàng ấy làm gì?"

Hạ nhân thấy họ ầm ĩ, liền cười lui ra ngoài, còn chu đáo giúp họ đóng cửa lại.

Đường phu nhân kéo Đường đại nhân vào trong phòng, véo vào cánh tay hắn mấy cái mới hả giận, hỏi: "Ta hỏi chàng, chàng lén lút nói gì với nàng ấy vậy?"

"Không có gì, chỉ là mấy câu chuyện phiếm, đó chỉ là một đứa trẻ, tướng công nàng đâu đến nỗi mất trí đến vậy.."

Đường phu nhân vừa nghe câu này đã biết hắn đang qua loa với nàng, lạnh lùng hỏi: "Có phải chàng hỏi nàng ấy, thái tử phi đã có thai chưa không?"

Đường đại nhân lập tức bị sặc nước miếng, sợ đến mức ho kịch liệt.

Hắn vội vàng nhìn ra bên ngoài, thấy hạ nhân đều đã lùi ra xa rồi, lúc này mới ghé vào tai Đường phu nhân, nhỏ giọng hỏi: "Sao nàng biết, nàng ấy nói?"

Đường phu nhân ung dung đáp: "Đoán!"

Đường đại nhân liền ngồi phịch xuống chiếc ghế đẩu trước giường, nhỏ giọng nói: "Chuyện này đừng truyền ra ngoài."

Đường phu nhân liền nhíu mày: "Chúng ta đoán được, người khác không đoán được sao?"

Đường đại nhân nói: "Trong chốc lát e là còn chưa nghĩ đến chuyện này đâu, với lại còn phải đợi một thời gian nữa."

Hắn nói: "Sau khi vụ án thái tử trúng độc xảy ra, người ngoài vẫn luôn cho rằng nàng ngày nào cũng vào cung là để giải độc cho thái tử."

Chỉ có hắn và Ân đại nhân biết độc của thái tử đã sớm giải rồi, sở dĩ hắn nghĩ đến, vẫn là do tối hôm qua xem lại vụ án thì cảm thấy sai sai.

Hơn một tháng nay, dường như thái tử đã yên tĩnh hơn nhiều, vậy mà còn nghĩ đến việc lấy Sùng Văn Quán làm lý do để chiêu hiền đãi sĩ;

Mà tính kỹ lại, hình như Chu Mãn đã vào cung liên tục năm mươi tư ngày rồi. Thái tử thì cách ngày mới phải châm cứu một lần, vậy ngày nào nàng cũng vào cung để làm gì?

Đường đại nhân thấp giọng nói: "Những điều này cũng chỉ là chúng ta đoán thôi, ta đến cha ta còn chưa dám kể nữa, nàng đừng có nói ra ngoài đấy."

"Ta biết rồi, ta đâu có ngốc." Đường phu nhân rút tay ra khỏi tay hắn, hỏi: "Chúng ta nói về chuyện chàng gọi đào kép đi?"

Đường đại nhân liền nằm vật ra, kêu lên: "Đói quá phu nhân, bây giờ ta vừa mệt vừa đói, không nhúc nhích được nữa rồi."

Mà lúc này, Mãn Bảo đang mở gói thuốc mà Đại Cát mang về, đổ hết thuốc bên trong vào nồi lớn, sau đó đổ nước vào rồi đun.

Chu ngũ lang đích thân lăn một cái chum về cho nàng, hỏi: "Muội lấy cái chum này làm gì?"

Mãn Bảo đáp: "Ngâm đá."

Thuốc đã sắc xong được đổ cả vào chum, rồi nàng lại cho hết số đá thầy Mạc đưa cho nàng vào chum ngâm. Một đám người kéo tới hóng hớt.

Dù biết đống đá này có độc, mấy người Bạch nhị lang vẫn không nhịn được mà xúm lại quan sát. Thấy từng thùng, từng thùng thuốc được đổ vào, ngập kín đá, hắn liền trưng vẻ mờ mịt hỏi: "Thế là xong rồi à?"

Mãn Bảo gật đầu, "Đậy kín lại bảy ngày nữa là được."
 
137,529 ❤︎ Bài viết: 2 Tìm chủ đề

Chương 1461: Nói chuyện thẳng thắn​


Nàng nghiêm túc trấn an mọi người nói: "Yên tâm đi, đá ngâm trong thuốc sẽ không bị rò rỉ độc tố ra ngoài đâu, mọi người cứ thoải mái chơi đùa trong vườn."

Bạch Thiện biết tảng đá đã bị tráo đổi:.

Cái chum này hiện đang được đặt ở một góc vườn, cố ý đặt cách xa phòng của bọn họ.

Nghe Mãn Bảo nói vậy, ngay đến Bạch đại lang cũng yên tâm hơn chút, cũng đi tới cẩn thận nhìn hòn đá đã chìm trong thuốc, hỏi: "Không phải nói sẽ phát sáng sao? Nghe đồn phàm là người nhìn thấy ánh sáng thì mắt sẽ biến thành màu xanh lục, sau đó dần dần mù đi, vừa nãy hình như ta không thấy có ánh sáng."

Mãn Bảo: ".. Chỉ mới một ngày mà đã lan truyền đến mức ly kỳ như vậy rồi sao?"

Bạch Thiện lập tức trưng vẻ nghiêm túc nói: "Đại đường huynh không thấy ánh sáng sao? Vừa nãy đệ thấy rồi đó."

Đại Cát vừa đi một vòng quanh chum, đúng lúc nhìn thấy bọn họ đổ thùng thuốc đầu tiên, rồi mới thả đá vào:.

Hắn im lặng một lát, thấy mọi người đều lộ vẻ nghi hoặc, không ai giải vây cho bọn họ, chỉ có thể mở miệng nói: "Tôi cũng thấy ánh sáng."

Đại Cát chỉ khô khan nói một câu như vậy, nhưng hắn xưa nay ít nói, cho nên vừa mở miệng mọi người liền tin theo bản năng.

Bạch đại lang dứt khoát thừa nhận sai lầm của mình, "Vậy chắc là ta nhìn nhầm."

Lúc này nước thuốc đen ngòm, Mãn Bảo còn chẳng chú ý chút nào, bã thuốc đã sắc xong đều không lọc, trực tiếp đổ hết xuống.

Ngay cả Trang tiên sinh cũng tò mò đi qua nhìn thử, hết cách, hôm nay nhà họ Hầu bị tịch biên, chuyện Hầu Tập hạ độc hại thái tử và tạo phản đã sớm lan truyền khắp kinh thành.

Có lẽ là vì chuyện Ích Châu vương tạo phản chưa qua bao lâu, dân chúng kinh thành không chú ý nhiều đến chuyện tạo phản này lắm, mọi người bàn tán nhiều hơn về chuyện Hầu Tập lợi dụng đá quý để hạ độc thái tử.

Nghe nói hòn đá đó rất độc, còn là từ trên trời rơi xuống..

Bên ngoài đồn đại đủ thứ, ngay cả đám Chu Lập Học cũng có thể nghe được đủ loại phiên bản khác nhau. Mãn Bảo tuy cũng rất muốn ra ngoài tìm người trò chuyện khoác lác, nhưng nàng thật sự quá bận.

Mãn Bảo lấy ba phần thuốc cho ba bệnh nhân kia, lúc này bọn họ vẫn đang ở trong Kinh Triệu Phủ, bị người canh giữ nghiêm ngặt.

Đợi Hầu Tập bị phán tội, bọn họ mới có thể ra ngoài.

Mãn Bảo nhìn bọn họ uống thuốc, liền giao phương thuốc đã kê cho bọn họ, "Đây là thuốc điều dưỡng thân thể cho các người, ít nhiều cũng có chút tác dụng, các người thử xem."

Ba người trưng vẻ mờ mịt, không hiểu Chu Mãn nói gì.

Đường đại nhân đi từ ngoài cửa vào, nói: "Bọn họ không nghe quen tiếng quan thoại."

Hắn đưa tay nhận lấy phương thuốc, nói: "Cứ đưa cái này cho ta đi."

Hắn gấp phương thuốc lại, cúi đầu nhìn người đang nằm trên giường, hỏi: "Tình trạng của hắn.."

Mãn Bảo nói: "Không trụ được mấy ngày nữa đâu, nhưng uống thuốc giải độc sẽ giúp hắn dễ chịu hơn một chút."

Đường đại nhân khựng một chút rồi gật đầu: "Ta đã tìm thái tử điện hạ, điện hạ cũng thương xót bọn họ, cho nên đã phái một đội nhân mã đi theo. Họ sẽ cùng nhau đưa thuốc về Cao Xương, nhanh nhất cũng phải mất khoảng bốn mươi lăm ngày."

Mãn Bảo liền nói: "Buổi chiều bảo họ đến nhà muội lấy thuốc đi."

Nàng dừng một chút rồi nói: "Đường học huynh, nếu Cao Xương còn có đá bị bỏ sót, xin hãy mang về cho muội giải độc, nếu không những hòn đá độc này rơi vãi bên ngoài sẽ gây hại rất lớn."

Đường đại nhân cười gật đầu.

Thấy Mãn Bảo định đi, Đường đại nhân đột nhiên nói: "Nói đến Cao Xương, thật ra Tàng thư lâu trong Quốc Tử Giám không có nhiều ghi chép đâu. Những ghi chép liên quan nhiều nhất ngoài hoàng cung ra, thì chính là ở phủ Hộ quốc công và Dương phủ, có lẽ các muội có thể tìm Trường Bác hỏi thử xem?"

Mãn Bảo không khỏi quay đầu nhìn hắn, "Không phải đến giờ Đường học huynh vẫn còn phái người theo dõi bọn muội đó chứ?"

"Chuyện đó thì không có, ta là người mất lịch sự như vậy sao?" Đường đại nhân cười đáp: "Hôm qua ta về nhà thì gặp xe ngựa của Lưu Hoán trên đường, hắn càu nhàu nói Bạch Thiện lôi kéo bọn hắn đến Tàng thư lâu tìm kiếm ghi chép về Cao Xương, hại hắn tối ngủ mơ đều mơ thấy mình bị cát vàng chôn lấp."

Mãn Bảo:. Vậy cũng nhất định là dò xét, nếu không tại sao đang yên đang lành Lưu Hoán lại nói đến chuyện này?

Nhưng nàng không truy hỏi nữa, nghĩ một lát, dứt khoát thuận theo chủ đề này nói tiếp, "Học huynh, hay là chúng ta cùng nhau đến quán cơm ngồi, vừa ăn cơm vừa nói chuyện?"

Đường đại nhân hỏi lại: "Không phải muội vừa ăn cơm trưa trong cung rồi sao?"

"Muội lại đói rồi."

Đói nhanh thật.

Nhưng Đường đại nhân vẫn tùy theo nàng.

Hai người ngồi đối diện nhau trong quán cơm không xa Kinh Triệu Phủ.

Đã qua hai ngày kể từ khi Hầu Tập bị bắt, hai người cuối cùng cũng ngồi xuống thẳng thắn trò chuyện với nhau.

Mãn Bảo nói: "Đường học huynh, muội đã xem kỹ mặt cắt của vỏ đá, ngoài nó ra, chắc chắn còn có những tảng đá khác rơi xuống. Tuy không nhất định ở cùng một hố, nhưng chắc là cách nhau không xa, muội muốn tìm hết bọn chúng."

Đường đại nhân hỏi, "Muội dùng những hòn đá này làm gì?"

Hắn cười nói: "Muội đừng nói chỉ để giải độc, ta không tin đâu. Trên đời này có mấy người nghĩ đến chuyện giải độc cho một hòn đá? Hơn nữa ta đã hỏi rồi, muội chỉ lấy một ít dược liệu bỏ đi từ các hiệu thuốc về, bên trong lẫn lộn đủ thứ."

Mãn Bảo nói: "Thuốc giải độc, có một phần là từ trên đá mà ra."

Mãn Bảo nói nửa thật nửa giả, vẻ mặt nghiêm túc: "Muội đúng là vì giải độc, học huynh cũng thấy rồi, người trúng độc thảm đến mức nào. Trước kia bên cạnh thái tử xuất hiện đá độc, muội cũng không để trong lòng lắm, vì tuy biết rằng đá này không tốt, nhưng chưa từng thấy thảm trạng của người trúng độc, cho nên không mấy để tâm."

"Nhưng giờ muội đã gặp người đến từ Cao Xương, bảo muội làm ngơ, muội không làm được." Mãn Bảo ngẩng đầu nghiêm túc nhìn hắn, nói: "Học huynh, muội muốn tìm hết những hòn đá độc đó, rồi luyện ra thuốc giải độc."

Đường đại nhân khẽ sửng sốt, rồi tin ngay.

Bởi vì dáng vẻ này của nàng rất giống Dương Hòa Thư khi nhắc đến việc muốn thiên hạ lúa tốt đầy kho, dân không đói khát, cũng giống như khi hắn nói muốn thiên hạ không có án oan.

Hắn suy nghĩ một lát rồi nói: "Ân đại nhân là dùng kênh quân tình khẩn cấp để truyền tin đến Cao Xương. Ta biết một ít tiếng Hồ, chỉ có thể miễn cưỡng giao tiếp với người Cao Xương. Nếu các muội muốn biết nhiều bí mật hơn, hoặc là để Dương Hòa Thư đến làm phiên dịch cho các muội, hoặc là, các muội hãy đến cầu điện hạ, để ngài ấy tìm cho các muội một quan lại biết tiếng Hồ."

"Bản đồ thì không thể đưa cho các muội," Đường đại nhân nói tiếp, "Đó là thứ vô cùng quan trọng ở biên trấn, đừng nói là đưa cho các muội, đến cho các muội liếc mắt nhìn một cái thôi cũng là tội chém đầu. Các muội cũng đừng có lục lọi bừa bãi trong Tàng thư lâu nữa. Đừng nói là liên quan đến Cao Xương, phàm là thứ có kèm bản đồ trong đó thôi thì từ đầu thời dựng nước đã bị thu hết vào trong cung cất giữ rồi."

Đều là những lời khuyên rất thực tế, Mãn Bảo liên tục nói lời cảm ơn.

Đường đại nhân lại ngẩng đầu nhìn nàng một cái rồi bật cười, Mãn Bảo không hiểu ra sao, "Học huynh cười cái gì?"

"Đột nhiên nhớ ra một chuyện, cũng là hôm qua, sau khi ta gặp Lưu Hoán, Lưu Hoán đưa cho ta một tấm thiệp, Bạch Thiện hẹn ta buổi chiều tối cùng đi ăn cơm." Đường đại nhân giơ tay vỗ lên đầu nàng, cảm khái: "Muội đúng là dễ bị lừa hơn hắn nhiều, không tệ, không tệ."

Mãn Bảo:.
 
137,529 ❤︎ Bài viết: 2 Tìm chủ đề

Chương 1462: Công khai​


Đường đại nhân đích thân dẫn người đến hẻm Thường Thanh lấy thuốc giải, Mãn Bảo chia thuốc giải thành ba phần rồi niêm phong trong vò. Thấy Đường đại nhân khom người nhìn với ánh mắt tò mò, bèn nhét một vò vào lòng hắn, "Đi đi, cẩn thận một chút, thuốc giải khó có được, đừng làm vỡ đấy."

Đường đại nhân quay người giao cho người cẩn thận cất nó lại, sau đó hỏi: "Ta vừa thấy nó màu xanh lam, thuốc mà lại có màu xanh lam ư?"

Mãn Bảo nói: "Sức khỏe của ba người kia hẳn là đã tốt hơn rồi chứ?"

"Đúng vậy, đại phu nói tình hình tốt hơn nhiều, thuốc giải độc có tác dụng." Đường đại nhân trầm ngâm một lát rồi hỏi: "Gần đây bọn ta cũng tiếp xúc với đá độc này, bọn ta.."

Mãn Bảo xoay người về phòng, lấy ra mười bình sứ, nói: "Tổng cộng là một trăm phần, chín mươi phần đã niêm phong trong vò rồi, mười phần này giao cho người đi áp giải hòn đá. Về phần các huynh, tiếp xúc có mấy ngày, không cần phải uống thuốc, nếu lo lắng thì nhảy nhót một chút, ra mồ hôi, qua một hai tuần cơ thể tự khắc sẽ bài trừ. Có điều trong khoảng thời gian này đừng nên sinh hoạt vợ chồng có con, bởi vì có thể sẽ ảnh hưởng đến đứa bé."

Đường đại nhân:.

Đường đại nhân nhận lấy mười bình sứ kia.

Chỉ có tám người áp giải đá độc và nhân chứng trở về, xem ra Mãn Bảo rất hiểu chuyện nha, lại còn chuẩn bị dư hai phần.

Đường đại nhân nhanh chóng mang hai phần thuốc giải độc dư kia vào cung.

Hoàng đế cũng không hỏi hắn số thuốc giải độc còn lại thì định sắp xếp thế nào. Thái tử phái người đến Cao Xương đưa thuốc giải độc, tiện thể tìm kiếm số đá độc còn lại, chuyện này hắn cũng đồng ý.

Hắn mở bình sứ ra, liếc mắt nhìn thuốc giải bên trong, ngẫm nghĩ, rồi tuyên Tiêu viện chính đến.

Tiêu viện chính lấy nửa bình xuống nghiên cứu, số còn lại hoàng đế liền cất đi.

Chu Mãn không muốn nói ra phương thuốc, hắn cũng không thể ép người ta giao ra. Các nhà đều có không ít phương thuốc bí mật, đặc biệt là trong các thế gia hào tộc.

Chuyện này, thế gia hào tộc có thể làm lén lút, nhưng là hoàng đế thì tuyệt đối không thể làm. Nếu mở tiền lệ, sau này ắt sẽ để lại tai họa khôn cùng.

Cho nên hắn không những không làm, mà hắn còn phải bảo đảm người khác không được ép Chu Mãn đưa phương thuốc ra.

Hoàng đế cất bình sứ xong liền nói với Cổ Trung: "Bảo nội phủ làm cho Chu Mãn một bộ quan phục nội quan ngũ phẩm mang tới."

Cổ Trung ngẩn người một lát rồi đáp: "Bệ hạ, Chu tiểu đại phu chưa được thụ quan, việc này.."

Hoàng đế nói: "Nàng có tiếp nhận quan ấn hay không là chuyện của nàng, nhưng quan phục này vẫn phải đưa. Chẳng phải nàng muốn tái lập Thái Y Thự sao? Cứ đưa quan phục cho nàng trước đi."

Ánh mắt Cổ Trung lóe lên, lập tức cúi đầu đáp vâng.

Hoàng đế có rất nhiều việc phải làm, hiện giờ lại là thời điểm gieo mạ xuân, có những nơi đã lộ ra xu thế ít nước hạn hán, mà có những nơi lại mưa quá nhiều, mạ non vừa cấy xuống đã bị nước cuốn trôi.

Nông sự không thuận, cộng thêm mấy vụ án do Hầu Tập liên lụy ra, tâm tình của các đại thần trong triều đều không tốt, có đôi khi mọi người cứ bàn bạc mãi rồi lại cãi nhau.

Ngay cả hoàng đế cũng đã nổi giận trên triều liên tiếp hai ngày, đúng lúc này, Cung vương dẫn một đội nhân mã phụng chiếu vào kinh, hắn còn áp giải người mà Hầu Tập phái đến Lạc Châu hai lần;

Sau đó hắn vào cung, vừa quỳ xuống hành lễ với cha mình, còn chưa kịp đứng dậy đã có thái giám vội vã chạy vào cung báo: "Bệ hạ, đông cung có hỉ!"

Người chạy vào báo tin là một tiểu thái giám của đông cung, vẻ mặt hắn vui mừng, hưng phấn cao giọng nói: "Bệ hạ, sáng nay thái tử phi thấy không khỏe, mới mời thái y, thái y nói thái tử phi đã có thai được hơn hai tháng!"

Hoàng đế đã biết từ lâu rồi, nhưng hắn không ngờ thái tử lại chọn thời điểm này để công bố, có điều hắn vẫn phối hợp lộ ra nụ cười vui mừng.

Rồi liên tục phân phó người đưa đồ thưởng đến đông cung.

Nhưng một đám đại thần và Cung vương còn đang quỳ dưới đất lại như bị sét đánh, kinh ngạc đến mức quên cả lời.

Hoàng đế đã cho người đi đưa đồ thưởng đến đông cung rồi, vừa quay đầu lại thấy các ái khanh của hắn đều kinh ngạc há hốc, liền có chút đắc ý, cười híp mắt nói: "Thái tử thành hôn nhiều năm, cuối cùng cũng có con rồi, trẫm cuối cùng cũng sắp được làm ông nội rồi, ha ha ha ha.."

Đám Lý thượng thư nghe vậy thì lập tức hoàn hồn chúc mừng hoàng đế.

Đặc biệt là Triệu quốc công đang định vào cung hòa giải, càng vui mừng đến mức nói năng không lựa lời, "Bệ hạ, buổi tối chúng ta cùng nhau uống một chén đi."

Hoàng đế cũng rất thích uống rượu với anh rể, thế là vui vẻ đồng ý.

Ngụy Tri ở dưới nhíu mày, rất muốn nhân cơ hội dâng một tấu buộc tội Triệu quốc công làm hư hoàng đế, có điều thấy hoàng đế vui mừng đến mắt cũng híp lại, ông liền nhịn xuống.

Thôi vậy, để ngày mai lại tấu vậy.

Cung vương ngơ ngác mềm nhũn ngã ra đất, nghe thấy hoàng đế nói hắn cuối cùng cũng sắp được làm ông nội thì mím chặt môi, chẳng lẽ con trai của hắn không phải là cháu của người sao?

Vừa mới nghĩ như vậy, hoàng đế đã chú ý tới hắn, thở dài một tiếng rồi giơ tay bảo hắn đứng lên.

Bởi vì đông cung đột nhiên báo hỉ, đừng nói là các vị đại thần, ngay cả hoàng đế đã sớm biết chuyện này giờ cũng không có tâm trạng nghe Cung vương bẩm báo về chuyện của Hầu Tập.

Cung vương cũng đột nhiên không còn tâm trạng biện giải, thế là mọi người cứ vậy mà kết thúc một cách dở dang.

Người mà Cung vương mang đến trước tiên giao cho Hình bộ và Đại Lý Tự giam giữ, Cung vương tự mình về vương phủ trước để chờ.

Cung vương vừa vào cung, chưa đến nửa canh giờ lại ra cung, vành mắt còn có chút ửng đỏ, hắn ngơ ngác ngồi trong vương phủ, trong lòng thấy tủi thân vô cùng.

Phụ tá của Cung vương biết được tin tức trong cung, cũng trầm mặc một hồi lâu, sau đó lại phấn chấn nói: "Điện hạ đừng lo, mới có hơn hai tháng thôi, còn cách ngày sinh bảy tháng nữa. Thái tử không thể sinh con, đứa bé này chưa chắc đã khỏe mạnh, hơn nữa là trai hay gái còn chưa chắc kìa."

Thấy Cung vương trầm mặc không nói gì, phụ tá lại tiếp tục cố gắng, "Vương gia, lúc này vẫn nên ứng phó chuyện của Hầu Tập thì hơi. Trong chuyện này ngài hoàn toàn oan uổng, còn chủ động bắt người của Hầu Tập, ngài nói năng thành khẩn một chút, nhất định bệ hạ sẽ tin ngài.."

Phụ tá lải nhải rất nhiều, nhưng Cung vương cứ ngơ ngác, cũng không biết nghe được bao nhiêu.

Mà lúc này, thái tử vừa cho thái y rời đi đang nhìn các loại đồ bổ đưa đến đông cung như nước chảy mà hừ lạnh một tiếng.

Không phải chỉ là đấu đá thôi ư, ai mà không biết chứ?

Vốn dĩ phải mang thai ba tháng mới công bố, nhưng thái tử và thái tử phi bàn bạc một hồi, vẫn cảm thấy bây giờ công bố mới là thời cơ tốt nhất.

Thế là, sáng nay thái tử phi "không cẩn thận" cảm thấy choáng váng buồn nôn, sau đó sai người canh ở cổng thành, Cung vương vừa vào kinh bọn họ liền bắt đầu đến Thái Y Viện gọi thái y.

Đợi Cung vương vào cung, người báo hỉ liền bắt đầu đi đến Thái Cực Điện.

Sau đó, bọn họ không còn cố ý khống chế nữa, thế là tin tức thái tử phi có thai gần như ngay lập tức đã truyền khắp hoàng thành, rồi bay ra ngoài cung.

Trước hết là hoàng đế sai người đưa tới rất nhiều ban thưởng, tiếp đó là hoàng hậu, thái hậu cũng chỉ chậm hơn hoàng hậu một bước.

Ba vị chủ tử quan trọng nhất trong cung đã dùng hành động để bày tỏ thái độ của mình, thế là người trong cung đều trở nên cẩn trọng, lúc này chẳng ai dám tìm đông cung gây phiền phức.

Ngay khi tin tức còn đang bay ra ngoài cung, thái tử rất hào phóng chỉ vào một đống đồ vật rồi nói với Mãn Bảo: "Ngươi cứ tùy ý chọn vài món đi, coi như là cô thưởng cho ngươi."

Mãn Bảo khách sáo từ chối một hai câu: "Như vậy thì không được hay lắm, dù sao đây cũng là đồ bệ hạ và hai vị nương nương ban thưởng cho thái tử phi."

Thái tử nghĩ một chút, gật đầu: "Cũng đúng, quả thật là không thích hợp."

Mãn Bảo:.

Thái tử lại chợt nhớ ra chuyện gì, rất vui vẻ, cười nói: "Cô nhớ lúc trước khi bảo ngươi vào cung chẩn trị cho mẫu hậu đã nói, chỉ cần ngươi cứu được mẫu hậu, cô sẽ thưởng cho ngươi năm trăm vàng. Vừa hay, lần này tiện thể ban luôn cho ngươi vậy."

Nói xong, hắn quay đầu nhìn sang Ngô công công đứng bên cạnh.

Ngô công công lập tức mỉm cười, nâng một chiếc hộp bước lên.
 
137,529 ❤︎ Bài viết: 2 Tìm chủ đề

Chương 1463: Ban thưởng​


Hắn mở hộp đưa về phía trước, Mãn Bảo thấy bên trong là mấy tờ giấy.

Thái tử hếch cằm nói: "Đây là một căn nhà ở phường Sùng Viễn, ngay trong phố Đại Trạch, ban thưởng cho ngươi."

Mãn Bảo ngây người.

Ngô công công lập tức cười híp mắt đóng hộp lại, khẽ đẩy Mãn Bảo rồi nhỏ giọng nói: "Chu tiểu đại phu, còn không mau tạ ơn. Tòa nhà này là quốc cữu gia tặng cho thái tử từ xưa, trong tòa nhà này có một hoa viên, bên trong toàn là hoa mai, bởi vì thái tử thích hoa mai, quốc cữu gia đã đặc biệt tặng tòa nhà này cho thái tử."

"Như này thì ngại quá.." Mãn Bảo nói được nửa câu, đột nhiên sợ thái tử lại nói thêm, lập tức nhận lấy hộp rồi hành lễ, "Nhưng thái tử đã tặng, tôi liền cung kính không bằng tuân mệnh, đa tạ thái tử ban thưởng."

Thái tử phi đứng bên cạnh không khỏi bật cười.

Đây là lễ tạ ơn vì nàng đã chữa khỏi bệnh cho thái tử, còn giúp thái tử phi mang thai, về phần vàng, đương nhiên một mình Mãn Bảo không thể bê nổi, lát nữa sẽ có người khiêng đến hẻm Thường Thanh.

Mãn Bảo không kê đơn thuốc cho thái tử phi, mà để lại một vài thực đơn ăn uống cho nàng ấy, nàng nói: "Bên cạnh nương nương có ma ma biết điều dưỡng, theo lý không cần tôi làm gì thêm, nhưng tôi vẫn phải dặn dò nương nương vài điều: Đừng ăn những thứ đại bổ. Trước đây tôi đã kê phương thuốc cho ngài để bồi bổ, nền tảng của ngài không tệ, hiện tại xem ra đứa bé cũng rất khỏe mạnh, cho nên ngày thường chỉ cần chú ý một chút dinh dưỡng là được."

Lại nói với thái tử: "Bệnh của ngài cũng đã khỏi, sau này chú ý nghỉ ngơi, không thức khuya uống rượu, không phóng túng là được."

Uống rượu và phóng túng thì thái tử còn có thể tự kiềm chế, nhưng thức khuya hay không lại không phải do hắn quyết định.

Hiện tại cả triều văn võ đều biết thái tử không nên uống rượu, vì liên quan đến con nối dõi, hoàng đế lại đã bày tỏ thái độ, cho nên từ nửa năm trước đã không ai dám mời thái tử uống rượu nữa.

Nhưng nếu công vụ quá nhiều, hắn phải giúp hoàng đế lo việc triều chính, vậy thì chắc chắn sẽ phải thức khuya, việc này không phải việc hắn có thể kiểm soát được.

Mãn Bảo dặn dò xong, liền nói ngày mai nàng sẽ không vào cung nữa, nếu sau này họ có vấn đề gì, có thể phái người đến gọi nàng, lúc đó nàng lại vào cung là được.

Thái tử đã khỏi bệnh, đương nhiên Mãn Bảo không cần vào cung nữa. Còn việc điều dưỡng cho thái tử phi, trên danh nghĩa vẫn là Thái Y Viện phụ trách.

Nhưng thái tử phi đã ngấm ngầm quyết định, sau này cứ cách một thời gian nàng vẫn sẽ triệu Mãn Bảo vào cung để bắt mạch.

So với thái y trong Thái Y Viện, nàng tin tưởng Mãn Bảo hơn.

Hơn nữa Mãn Bảo còn có thể sờ bụng nàng, các thái y có làm được không?

Thái tử và thái tử phi sai Ngô công công đưa Mãn Bảo ra khỏi cung.

Ngoài tòa nhà ở phường Sùng Viễn và năm trăm lượng vàng đã hứa trước đó, thái tử phi còn ban thưởng thêm cho Mãn Bảo không ít đồ.

Đều là vải vóc và trang sức thường dùng của nữ nhi, còn có một số đồ sứ mà nàng ấy thấy không tệ.

Mãn Bảo ra khỏi cung, đồ ban thưởng của hoàng đế và hoàng hậu cũng rời cung đến hẻm Thường Thanh.

Thái hậu trong hậu cung nghe thấy vậy thì nhấp một ngụm trà, suy nghĩ một lát rồi nói: "Đi chọn trong kho một ít vải vóc và đồ vật mà chúng ta không dùng đến, cũng ban thưởng cho nàng đi."

Cung nữ vội vàng đáp lời.

Thái hậu hỏi: "Đồ cưới của Vân Phượng chuẩn bị đến đâu rồi?"

"Đều đã chuẩn bị xong theo lời ngài dặn rồi ạ."

Thái hậu bèn gật đầu, "Đã như vậy, thì định chính xác ngày lành đi, tuổi nó cũng không còn nhỏ nữa, sớm thành gia cũng tốt."

Nhưng thật ra Vân Phượng quận chúa cũng chỉ lớn hơn Trường Dự quận chúa vài tháng mà thôi, hiện tại Trường Dự quận chúa còn chưa nói chuyện định hôn, Vân Phượng quận chúa đã sắp phải xuất giá rồi.

Thái hậu lại không muốn giữ Vân Phượng quận chúa nữa, không phải bà không thương nàng, ngược lại, bà chính là vì thương nàng nên mới để nàng xuất giá sớm.

Thái tử phi có thai, vị trí của thái tử coi như đã vững, tương tự, địa vị của Chu Mãn cũng vững rồi.

Ngay cả thái hậu vì thái tử, vì tương lai xã tắc mà còn phải nhẫn nhịn sự ghét bỏ để đối đãi với Chu Mãn một cách lễ độ, nhưng Vân Phượng vẫn không nhận ra cục diện.

Chuyện ở ngự hoa viên lần trước thái hậu cũng đã nghe nói.

Nàng không thể kiểm soát thái độ đối với Chu Mãn thì thôi, nhưng ngay cả đối với thái tử phi cũng ngạo mạn bất tuân. Còn giữ nàng ở trong cung, e rằng không phải là thương nàng, mà là hại nàng.

Mỗi khi nhớ đến những điều này, thái hậu lại nhớ đến Ích Châu vương, trong lòng không khỏi hối hận. Nếu bà sớm nhận ra những chuyện gã đã làm, có lẽ mọi chuyện đã không như vậy.

Thái hậu sai người ban thưởng đồ cho Chu Mãn xong, liền sai người đi báo với hoàng đế một tiếng, chuyện của Vân Phượng quận chúa phải chuẩn bị chọn ngày xuất giá rồi.

Thế là hoàng đế đang suy nghĩ xem phải làm gì với tam nhi tử lại bị phân tâm thêm một phần.

Mãn Bảo không hề biết gì về mấy chuyện này, nàng vừa lên xe ngựa liền mở hộp ra xem khế nhà.

Đây không phải là lần đầu tiên nàng xem khế nhà, hai gian cửa hàng mà nhà nàng mua, còn có những thứ mà cha mẹ nàng để lại cũng có khế nhà.

Nhưng khế nhà đẹp như vậy thì đây là lần đầu tiên nàng thấy, dường như khế nhà mà thái tử tặng còn trông to hơn khế nhà mà nàng tự mua.

Mãn Bảo vui vẻ nhìn địa chỉ trên khế nhà, rất muốn đi xem nhà luôn. Nhưng nghĩ đến vàng và các loại quà cáp đang vận chuyển trong xe ngựa phía sau, nàng đành nhịn xuống.

Vừa về đến hẻm Thường Thanh, nàng lập tức gõ cổng bảo họ khiêng đồ vào, sau đó liền như một con chim nhỏ bay vào hậu viện, xông thẳng vào thư phòng, hét lớn với Trang tiên sinh: "Tiên sinh, con về rồi đây, ha ha ha --"

Trang tiên sinh giật mình run tay một cái, cúi đầu nhìn chữ viết hỏng, ông đặt bút xuống, không nhịn được cười hỏi, "Có chuyện gì mà vui thế?"

Mãn Bảo rất vui vẻ nói: "Thái tử phi có thai rồi, bệnh của thái tử cũng đã chữa khỏi, sau này con không cần vào cung nữa!"

"Con có thể cùng tiên sinh đọc sách, cũng có thể lại đến Tế Thế Đường ngồi khám bệnh rồi," Mãn Bảo vui đến mắt híp lại, "Thái tử còn tặng cho con một căn tòa nhà, còn có vàng, còn có các loại quà cáp.."

Trang tiên sinh kinh ngạc hỏi: "Thái tử phi có thai rồi ư?"

Mãn Bảo gật đầu, "Ngô công công nói, hoàng đế và hoàng hậu cũng sẽ thưởng đồ cho con, nhiều đồ như vậy, phòng của con chắc chắn không để vừa."

Trang tiên sinh hỏi: "Có thai được bao lâu rồi?"

Mãn Bảo: ".. Hơn hai tháng rồi."

Trang tiên sinh liền nhìn đệ tử một hồi lâu, sau đó khen nàng, "Không tệ, lần này tính tình đã nhẫn nại hơn nhiều đấy."

Đã có thai được hơn hai tháng, mà đến tận hôm nay trước khi ra khỏi nhà nàng cũng không hề lộ ra chút nào, có thể thấy vẫn luôn nín nhịn không nói.

Trang tiên sinh biết điều này khó khăn đến mức nào đối với một người thích nói chuyện, thế là vươn tay xoa đầu nàng, khen: "Giỏi lắm, Mãn Bảo của chúng ta đã lớn rồi."

Mãn Bảo cảm thấy tiên sinh xem thường nàng, thầm nghĩ, từ nhỏ nàng đã là người có bí mật rồi, bí mật này ngoài Khoa Khoa ra thì không ai biết, chẳng phải nàng vẫn luôn nhịn không nói đó sao?

Khoa Khoa:. Là ai hồi nhỏ từng nắm tay tiểu Tiền thị, nói rằng trong người nàng có một vị thần tiên, sẽ cho nàng những viên kẹo ngon?

Với những chuyện quá xa xưa như thế, Mãn Bảo đã không còn nhớ rõ nữa, nàng cố gắng kéo đề tài trở lại đúng hướng, "Tiên sinh, thái tử ban thưởng cho con rất nhiều thứ."

Lúc này Trang tiên sinh mới để ý đến điểm ấy, mỉm cười hỏi: "Ban cho con những gì?"

Mãn Bảo:.
 
Chia sẻ bài viết

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back