483 ❤︎ Bài viết: 610 Tìm chủ đề
Giữa bom đạn chiến trường, có một người con gái trẻ tuổi mang ánh mắt kiên cường, dáng đứng hiên ngang trước bão lửa.

Chị là Võ Thị Tần – người Tiểu đội trưởng đã dẫn đầu chín đồng đội của mình, giữ vững con đường chiến thắng bằng chính tuổi xuân và máu đỏ quê hương.

Dưới đây là bài thơ lục bát dài viết về Võ Thị Tần – Tiểu đội trưởng mười cô gái Ngã ba Đồng Lộc, người chị cả kiên trung, dũng cảm, bất khuất.​

Tưởng nhớ Tiểu đội trưởng Võ Thị Tần


(Người chị cả anh hùng của mười bông hoa Đồng Lộc)

- ✒ Sáng tác: Thành Đô -

Thể thơ lục bát

* * * ^^^ * * *


Giữa bom đạn, chị hiên ngang,

Tiếng hô "xung kích" giữa làn khói bay.

Đường chưa thông, chị chưa ngơi,

Tuổi hai mươi hóa sáng ngời niềm tin.

* * *

Tóc còn vương bụi chiến chinh,

Mắt trong như suối, lòng mình sắt son.

Đồng Lộc nắng đỏ hoàng hôn,

Tên chị hóa giữa linh hồn quê hương.

* * *

Mười cô nay ngủ giữa sương,

Chị Tần vẫn đứng dặm trường gọi ta.

"Đường thông rồi nhé, nước nhà

Mai sau nhớ giữ sơn hà yên vui."​

Hơn nửa thế kỷ đã qua, nhưng tên Võ Thị Tần vẫn ngân vang giữa đất trời Đồng Lộc.

Chị đã ra đi, nhưng ánh sáng từ trái tim người Tiểu đội trưởng ấy vẫn soi mãi con đường hòa bình cho bao thế hệ Việt Nam hôm nay và mai sau.​
 
483 ❤︎ Bài viết: 610 Tìm chủ đề
Cây ổi biết cười

- ✒ Sáng tác: Thành Đô -

Thể thơ lục bát

* * * ^^^ * * *


Lam Kinh đất tổ linh thiêng,

Rồng bay mở cõi, hiển linh giữa đời.

Trăm năm gió thổi thảnh thơi,

Bên lăng Lê Thái một thời oai phong.

* * *

Có cây ổi nhỏ ven sông,

Ông xưa dâng trồng, gửi lòng tri ân.

Nắng mưa đắp ủ bao lần,

Thân cong dáng rồng, lá run nụ cười.

* * *

Khách về lăng cũ ghé chơi,

Chạm tay gốc ổi, nghe trời trong xanh.

Tựa như tiếng gọi của anh,

Lê Lợi hiển thánh hiền lành chở che.

* * *

Ai qua dừng bước lắng nghe,

Tiếng cười gió thoảng, hương quê dịu dàng.

Cây ổi chẳng nói nên sang,

Mà mang huyền sử Việt Nam giữa đời.

* * *

Nay cây vẫn đứng giữa trời,

Cười cho hậu thế nhớ lời tiền nhân.

Lam Sơn gió hát xa gần,

Ổi nay còn đó - sáng ngần đất thiêng.​
 
Chỉnh sửa cuối:
483 ❤︎ Bài viết: 610 Tìm chủ đề
Trên mảnh đất Đức Lạng, nơi sông Ngàn Sâu uốn quanh, Trà Sơn lộng gió, có một cô gái nhỏ bé nhưng kiên cường, sống trọn nghĩa tình và lòng dũng cảm. Nguyễn Thị Nhỏ – từ những ngày thơ dại trong lều tranh, đến lúc xung phong trên tuyến đường Trường Sơn, đã để lại dấu ấn bất tử về nghị lực, tình chị em và tinh thần hy sinh vì Tổ quốc. Bài thơ này ghi lại câu chuyện đời thường mà phi thường, tôn vinh hình ảnh một người anh hùng liệt sĩ Việt Nam.​

Nguyễn Thị Nhỏ

Tưởng nhớ Anh hùng liệt sĩ Nguyễn Thị Nhỏ

- ✒ Sáng tác: Thành Đô -

Thể thơ 5 chữ, dài - nhiều khổ

* * * ^^^ * * *


Đức Lạng chiều gió nhẹ,

Bán sơn địa nghèo khó.

Ngàn Sâu xanh bến nước,

Trà Sơn gió qua ngàn.

* * *

Nhỏ sinh trong nghèo khó,

Cha mẹ khuất núi rồi.

Chị Miên mới bảy tuổi,

Nuôi em sớm côi cút.

* * *

Lều tranh che gió bụi,

Chõng tre sát cửa nhà.

Nhỏ nằm run bóng tối,

Sợ chuột, sợ tiếng ma.

* * *

Chị đi mót khoai lúa,

Gánh nước khắp đầu thôn.

Ai thương cho củ sắn,

Để cho đỡ đói lòng.

* * *

Chân chó ninh trong nồi,

Cho em thêm sức chạy.

Nhỏ tập đi từng bước,

Ngã đứng dậy hăng say.

* * *

Ngày tháng thêm cứng cáp,

Đêm chị dắt qua hiên.

Lớn lên trong vất vả,

Tình chị sáng như đèn.

* * *

Rồi chị theo anh Hùng,

Nhưng vẫn lo em nhỏ.

Anh đi vào chiến trận,

Tin dữ về, xót xa.

* * *

Mỹ gieo bom miền Bắc,

Đường mười lăm rực trời.

Nhỏ xin vào xung kích,

San lấp suốt đêm dài.

* * *

Đồng Lộc vùng lửa đạn,

Đất nổ dưới chân đi.

Nhỏ học từng con chữ,

Mơ viết thư người thương.

* * *

"Giờ mà thương ai đó,

Viết thư chắc vui nhiều."

Nhỏ cười nghiêng mái tóc,

Mắt hồng trong buổi chiều.

* * *

Chiều hai tư tháng bảy,

Bom rơi xé núi đồi.

Nhỏ cùng chị Tần đã,

Hóa vào đất quê hương.

* * *

Thư gửi chị còn dở,

Thư gửi người chưa ghi.

Tên Nhỏ thành mây trắng,

Trên Ngàn Sâu thầm thì.

* * *

Đức Lạng chiều gió thổi,

Trà Sơn đứng nghiêng trời.

Tên cô gái nhỏ bé,

Sáng mãi một đời người.​

Nhìn về Đồng Lộc, về những con đường sỏi đá từng in dấu chân Nhỏ, lòng người không khỏi xót thương nhưng cũng ngập tràn tự hào. Dẫu nhỏ bé về hình thể, Nguyễn Thị Nhỏ lớn lao trong tấm lòng và nghĩa khí. Tên em – như Ngàn Sâu chảy mãi, như Trà Sơn đứng hiên ngang – sẽ sáng mãi trong ký ức thế hệ mai sau. Bài thơ 5 chữ này, từng câu từng chữ, là nén tâm hương tưởng nhớ cô gái dũng cảm ấy, để mọi người không bao giờ quên hình ảnh và cuộc đời của Nhỏ.​
 
483 ❤︎ Bài viết: 610 Tìm chủ đề

Uống cà phê đúng cách


- ✒ Sáng tác: Thành Đô -

Thể thơ 4 chữ, dài - nhiều khổ

* * * ^^^ * * *


Sáng mai thức dậy,

Nắng hồng lung linh.

Một tách cà phê,

Lòng người rộn ràng.

* * *

Đen nguyên thơm nồng,

Vị đắng thanh thanh.

Nhấm nháp từ từ,

Tinh thần phơi phới.

* * *

Quế rắc nhẹ nhàng,

Hương thơm theo gió.

Ngọt dịu mà ấm,

Trái tim thêm vui.

* * *

Vani thoang thoảng,

Ngọt nhẹ trong ly.

Hạnh nhân hòa quyện,

Mềm mịn từng chút.

* * *

Ca cao dậy mùi,

Hương nồng ngọt ngào.

Tim mạch được khỏe,

Tinh thần thảnh thơi.

* * *

Gừng ấm trong tách,

Mùi cay vương vấn.

Tiêu hóa nhẹ nhàng,

Cơ thể tỉnh táo.

* * *

Sữa thêm dịu mềm,

Yến mạch hay hạnh.

Ngụm đầu nhấm nháp,

Cả ngày tràn năng.

* * *

Uống đúng giờ giấc,

Sáng sớm hay trưa.

Tránh chiều quá muộn,

Giấc ngủ mới tròn.

* * *

Cà phê là bạn,

Bên ta mỗi ngày.

Nhấm nháp từng chút,

Tinh thần thêm vui.

* * *

Chút điều chỉnh nhỏ,

Lợi ích dồi dào.

Hương thơm lan tỏa,

Ngày mới tràn trào.

* * *

Từng tách cà phê,

Thức uống diệu kỳ.

Người bạn đáng quý,

Trao sức sống đây.

* * *

Hãy từ từ uống,

Thưởng thức từng hơi.

Cà phê bạn hiền,

Bên đời an nhiên.​
 
483 ❤︎ Bài viết: 610 Tìm chủ đề
Xin Thần Linh Tha Lỗi

- ✒ Sáng tác: Thành Đô -

Thể thơ 4 chữ, dài - nhiều khổ

* * * ^^^ * * *


Tôi là người qua đường,

Cho tôi ghé một chút.

Mong các vị thần linh,

Ở vùng đất nơi đây,

Xin rộng lòng dung thứ.

* * *

Đừng trách phạt tội đồ,

Kẻ lỡ vận buồn ngang.

Tại vì tôi buồn quá,

Chớ không dám thất lễ.​
 
483 ❤︎ Bài viết: 610 Tìm chủ đề
Có hai con Ngựa Trắng ở bên đôi Chim Đá

- ✒ Sáng tác: Thành Đô -

Thể thơ: Lục bát, dài - nhiều khổ

* * * ^^^ * * *


Bên kia chim đá đứng chờ,

Ngàn năm sừng sững, nắng mưa chẳng mòn.

Đất vàng trải rộng cỏ non,

Đôi ngựa trắng muốt dịu tròn sánh đôi.

* * *

Khẽ khàng thủ thỉ lời yêu,

Bờm vai chạm nhẹ, bao điều thiết tha.

Mây bay, gió thoảng hiền hòa,

Tình như đá núi, chẳng hề phôi phai.

* * *

Đá kia soi bóng ngàn xa,

Trống Mái chứng giám một bài tình ca.

Ngựa về đây ngắm sơn hà,

Giữ trọn lời hứa, thiết tha hẹn thề.​
 
Chỉnh sửa cuối:
483 ❤︎ Bài viết: 610 Tìm chủ đề
Đá Núi Hùng Vĩ

- ✒ Sáng tác: Thành Đô -

Thể thơ 4 chữ, dài - nhiều khổ

* * * ^^^ * * *


Đá chồng đá lớn,

Lặng lẽ ngàn năm.

Thân trầm bóng câm,

Giữa trời mây rộng.

* * *

Gió lùa khe đá,

Mặt trời nghiêng soi.

Cây xanh đứng đợi,

Bóng đổ chơi vơi.

* * *

Hòn Trống Mái xưa,

Sừng sững hiên ngang.

Chứng nhân thời giành,

Núi non chẳng mòn.​
 
483 ❤︎ Bài viết: 610 Tìm chủ đề
Vì Môi Trường Xanh

- ✒ Sáng tác: Thành Đô -

Thể thơ 4 chữ, dài - nhiều khổ

* * * ^^^ * * *


Cây xanh che mát,

Tạo khí trong lành.

Giữ nguồn nước sạch,

Cho đời an bình.

* * *

Không được xả rác,

Chung tay dọn dẹp.

Đường phố sạch đẹp,

Hương thơm cỏ hoa.

* * *

Tiết kiệm điện nước,

Ánh sáng ban ngày.

Giảm thiểu túi nhựa,

Thay bằng giỏ may.

* * *

Yêu quý thiên nhiên,

Trái đất của ta.

Sống có trách nhiệm,

Vì thế hệ sau.​
 
483 ❤︎ Bài viết: 610 Tìm chủ đề
Rác Tái Chế

- ✒ Sáng tác: Thành Đô -

Thể thơ 4 chữ, dài - nhiều khổ

* * * ^^^ * * *


Rác đừng vội bỏ,

Phân loại tìm xem.

Nhựa, giấy, kim loại,

Sạch sẽ cho em.

* * *

Thu gom chất đống,

Nhà máy quay vòng.

Thành đồ mới lạ,

Giúp ích non sông.

* * *

Đất mẹ giảm gánh,

Không khí trong lành.

Bảo vệ môi trường,

Sống thật văn minh.

* * *

Bạn ơi chung tay,

Tái chế mỗi ngày!

Tương lai xanh mãi,

Đẹp cả đất này.​
 
483 ❤︎ Bài viết: 610 Tìm chủ đề

Hòn đá cô đơn


- ✒ Sáng tác: Thành Đô -​

Thể thơ 5 chữ, dài - nhiều khổ

* * * ^^^ * * *


Trên đồi gió thổi mãi,

Hòn đá đứng lặng im.

Nắng xuống vàng mặt đất,

Rêu chạm vào nỗi nhớ.

* * *

Mưa ghé ngồi tâm sự,

Đêm trải mộng êm đềm.

Đá vẫn chờ ai đó,

Giữa cõi đời hiu quạnh.

* * *

Đã qua bao mùa lá,

Vẫn cất mình lặng lẽ.

Hòn đá mang nỗi nhớ,

Cô đơn giữa bình yên.​
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back