Minh đến sớm hơn thường lệ. Phòng làm việc chưa đông, đèn trần trắng nhạt.
Hắn bật máy, mở hệ thống. Vào mục CIC, điền số CMND, ngày cấp. Thanh tải chạy một lúc mới hiện.
"Nguyễn Văn Nam: Có lịch sử vay, hiện tại không dư nợ. Không nợ chú ý, không nợ xấu."
Minh gật đầu. "Ổn." Màn hình vẫn sáng, hàng chữ nhỏ chạy đều như nhịp công việc hằng ngày. Hắn chuyển sang tab đặt lịch định giá. Điền thông tin tài sản:
"Cửa hàng tạp hóa Nam Anh: Nhà hai tầng, mặt phố sát chợ dân sinh (khu trung tâm cũ Hà Nội). Chủ tài sản: Nguyễn Văn Nam."
Hắn ghi chú: "Đề nghị định giá thực địa, tài sản vừa ở vừa kinh doanh."
[Đã tạo lịch định giá 14: 00, 28/09/2018.]
Hắn in toàn bộ hình ảnh hôm qua chụp tại cửa hàng tạp hóa, xếp ngay ngắn thành từng mục rồi đi ra bàn làm việc của trưởng phòng.
Khánh đang dựa ghế nhìn cái bảng dashboard treo ở góc phòng, tay lắc lắc điếu thuốc chưa châm.
"Anh, em báo cáo nhanh bộ Nam Anh."
"Ừ, nói đi."
"Khách vay 1 tỷ bổ sung vốn lưu động. CIC đẹp. Kinh doanh tạp hóa, chưa đăng ký kinh doanh nên em yêu cầu xin xác nhận của phường. Giấy tờ ghi chép không có, cũng không dùng phần mềm, có chuyển khoản khoảng 30%. Em đi thực tế thấy hợp lý, tầm 800 triệu/tháng. Nếu tài sản không vấn đề gì thì ngon lành."
Khánh nhận tập ảnh Minh in ra: Vài góc mặt tiền, bên trong kệ hàng, quầy, két sắt nhỏ. Lật qua, gật gù.
"Chú xử lý thế là đúng rồi. Nhưng nhớ này: Doanh thu tiền mặt nhiều, không phần mềm, đầu vào lèo tèo vài tờ.
Gặp thẩm định khó tính là bị túm cổ ngay.
Ghi thêm diễn giải vào tờ trình, nhấn mạnh phần đi thực tế: Giờ cao điểm khách ra vào, loại hàng bán chạy, vòng quay hàng.
Có gì thì đề nghị đi thẩm định trực tiếp. Người thật việc thật cho nó đỡ vặn."
"Vâng. Em bổ sung luôn."
Khánh đẩy lại tập ảnh.
"Nghề này nhiều khi tưởng xong rồi lại quay lại từ đầu. Chuẩn bị sẵn tinh thần. Nhưng thôi, hồ sơ này có cửa. Làm kỹ."
"Em biết mà."
Minh bước ra, sửa lại tờ trình ngay. Thêm mấy dòng theo ý của Khánh. Hắn chèn thêm ảnh, đánh dấu những chi tiết có thể trả lời câu 'Sao biết doanh thu 800 triệu/tháng?'
Đúng giờ, xe của cán bộ định giá dừng trước cửa hàng.
Người đàn ông ngoài bốn mươi bước xuống, áo sơ mi sắn tay, túi vải đeo chéo, tay cầm thước laser và máy ảnh.
"Anh Nam, cho tôi xem sổ đỏ bản gốc để đối chiếu nhé."
Nam đang sắp thùng sữa, lau tay vào khăn, cười xởi lởi:
"Oke anh, có ngay. Mà anh uống ngụm nước đã, vẫn sớm mà."
"Làm xong rồi uống. Uống trước dễ bị giữ lại nói chuyện lắm." Ông ấy cười, hạ giọng như đùa.
Nam chạy vào trong. Minh đứng cạnh.
"Anh tên.."
"Anh tên Lực. Làm mấy bộ với chi nhánh chú rồi đó."
Nam trở ra với túi đựng giấy tờ, đưa sổ. Lực lật từng trang, soi dấu đỏ, gật.
"Khớp hồ sơ đã gửi. Đất ở
đô thị, nhà xây 3 tầng. Cho tôi chụp ảnh tí nhé."
Ông đứng ra ngoài, chụp mấy tấm toàn cảnh, rồi quay vào đặt thước.
"Tường ốp gạch men. Diện tích sàn tầng 1: Năm mươi hai mét. Mặt tiền bốn mét sáu. Kết cấu bê tông cốt thép, xây khoảng 2016." Vừa nói ông vừa ghi chép.
Minh hỏi: "Anh thường định giá chênh nhiều so với thị trường không?"
"Tùy. Giá thị trường khu này khoảng tám chục một mét mặt phố. Bọn tôi chốt mức an toàn tầm sáu mươi lăm. Cao quá sếp không ký, thấp quá khách cãi. Cân ra cho vừa."
Nam mở nắp bình nước, rót ra ba cốc.
"Uống tạm cốc nước. Còn đây, cái xác nhận phường chú Minh bảo, tôi chạy cả sáng nay mới xong. Cán bộ bảo đúng quy định thì phải đợi xác minh, may có người quen thúc mới ký."
Minh nhướng mày: "Anh kinh doanh thật mà vẫn bị làm khó à?"
Nam nhún vai, cười khẽ: "Kiểu nó phải thế."
Anh đặt cốc trước mặt Lực và Minh, gật đầu, rồi quay ra quầy tính tiền cho khách mua thùng mì, thẻ điện thoại.
Vừa bấm máy tính cầm tay vừa nhắc nhân viên lấy thêm bàn chải đánh răng lên kệ.
Lực nhìn theo, hạ giọng: "Không quan hệ thì phải trà thuốc mới mượt được, chú ạ."
Minh cười nhạt: "Vâng. Em nghe quen rồi."
Ông tiếp tục đo đạc, chụp ảnh từng góc: Trần, cầu thang, nhà vệ sinh, mặt cắt tường chỗ lộ gạch, lề đường trước nhà. Minh tranh thủ chụp thêm vài tấm rõ biển hiệu, lượng hàng tồn trên kệ.
Nam thỉnh thoảng quay lại:
"Cần mở gì cứ bảo. Két đây. Kho sau đây. Cửa phụ đây."
"Anh ký hộ tôi biên bản khảo sát nhé." Lực đưa giấy. Nam ký, bút nặng tay, mực xanh đậm.
Lực kẹp biên bản vào bìa cứng, thu dọn đồ nghề.
"Xong. Về tôi làm nốt báo cáo. Chắc chiều tối là có kết quả nội bộ. Nhưng email chính thức thường sang đầu tuần."
"Vâng." Minh đáp. "Cảm ơn anh."
Cả ba uống nốt nước. Không khí trở lại nhịp bình thường của cửa hàng: Người mua, người bán, tiếng túi nylon loạt soạt.
Ba ngày sau, sáng đầu tuần đầu tháng mười. Trời trong, nắng hanh trên vỉa hè. Minh ngồi ở quán cà phê cũ, bàn ngoài cùng sát tường, cốc nâu đá ít sữa trước mặt.
Hắn lướt điện thoại, đọc mấy tin vớ vẩn. Thấy chán, đặt máy xuống, ngả lưng ra sau.
Điện thoại rung. Mail mới. Tiêu đề hiện rõ:
"Kết quả định giá tài sản: Nguyễn Văn Nam."
Minh ngồi thẳng, mở ngay. Hắn lướt nhanh các nội dung quan trọng:
Giá trị tài sản: 4, 1 tỷ.
Quy hoạch: Không.
Hiện trạng sử dụng: Khớp với giấy chứng nhận.
Hắn cười, nói nhỏ: "Đẹp."
Ngửa cổ làm một hơi hết sạch cốc cà phê, nhấc túi đứng dậy. Không ngồi nán. Về chi nhánh luôn.
Phòng làm việc vào tầm gần trưa, nhiều người đã đi ăn. Minh mở máy, gắn file định giá vào bộ hồ sơ, rà lại toàn bộ tờ trình.
Thêm dòng: "Định giá nội bộ chấp nhận giá trị 4, 1 tỷ; tỷ lệ vay thấp so với giá trị định giá."
Kiểm tra lại checklist:
CIC – OK; xác nhận phường – có; bảng kê – có ký; ảnh thực địa – đầy đủ; biên bản định giá – đã ký.
Hắn bấm nút "Gửi thẩm định."
"Xong." Minh nói khẽ một mình.
Cửa mở.
Phương - đồng nghiệp nam, kém Minh hai tuổi, chuyên KHCN - ló đầu vào nhặt cái mũ bảo hiểm bỏ quên. Thấy Minh còn ngồi, Phương hỏi:
"Vụ gì? Vụ gì?"
"À, tao đẩy thẩm định bộ tạp hóa."
"Vậy chúc anh Nghẹo may mắn."
Minh cười: "Thôi khỏi, nói thế là xui."
Một chị ở bàn bên vừa quay lại lấy ví, nghe, chen vào:
"May nhất gặp chị Tú Anh, vừa xinh vừa dễ tính."
Phương kẹp mũ bảo hiểm vào nách, nhếch môi:
"Ờ, nhưng đéo biết được đâu. Đen thì gặp lão Hoan, lão Tính, bà Trang là ố zề."
"Đ. K. M, phủi phui mồm mày!" Minh chửi thằng em khá thân trong phòng vì suốt ngày rủ rê nhau chơi game trong giờ nghỉ.
Mọi người cười nhẹ, rồi đóng cửa đi ăn. Phòng lặng dần, chỉ còn tiếng quạt trần quay đều.
Hệ thống nhảy thông báo:
"Chuyên viên thẩm định: ĐẶNG CÔNG HOAN."
Hắn khựng vài giây. Cái tên đập vào mắt như một dấu chấm nặng. Minh đưa tay gõ nhẹ lên bàn, bật cười không ra tiếng:
"Đúng là ghét của nào trời trao của đó."
Trong phòng vắng, đèn huỳnh quang phản chiếu lên mặt bàn. Trên màn hình, trạng thái "Đang thẩm định: Đặng Công Hoan" nhấp nháy.
Minh kéo con trỏ xuống dưới, mở khung chat nội bộ, dừng lại rồi tắt. Không nhắn ai cả. Hắn nhìn lại checklist, tự nhẩm:
"CIC sạch. Tài sản ngon, tỷ lệ vay thấp. Xác nhận đủ. Bảng kê rõ ràng. Ảnh đầy đủ."
Hắn đóng máy, đứng dậy vươn vai. Trưa nay ăn gì cũng không còn quan trọng. Điều quan trọng là chờ.
Ra đến cửa, hắn ngoái lại, nhìn cái dòng chữ nhấp nháy một lần nữa. Môi nhếch nhẹ:
"Rồi xem."
Hắn kéo cửa, bước ra hành lang. Nắng đầu tháng rót qua ô kính mờ, in vệt dài trên sàn. Hơi nóng của thang máy thổi ra một luồng gió ấm. Minh nhấn nút, đứng im, tay bỏ vào túi quần, đầu hơi cúi.
Ở ngoài kia, phố vẫn ồn. Trong này, hồ sơ chuyển bánh chậm rãi theo cách của nó. Và một cái tên đã xuất hiện.
Chỉ thế thôi cũng đủ để hết buổi trưa.