- Xu
- 26,390
Chương 20. Thủ khoa hệ quân sự
Khu vực đăng ký của hệ Quân sự nằm dưới một mái vòm bằng thép khổng lồ, nơi nhiệt độ dường như luôn cao hơn bên ngoài vài độ bởi hơi nóng bốc ra từ nhựa đường nung nắng và hàng nghìn lồng ngực đang phập phồng trong không gian kín. Không có lấy một chút sự tĩnh lặng nào ở đây. Tiếng chửi thề, tiếng huých vai thô bạo, mùi mồ hôi chua nồng trộn lẫn với mùi thuốc lá rẻ tiền tạo thành một thứ không khí đặc quánh, bặm trợn và sặc sụa hơi người.
Diệp Linh Chi đứng ở cuối hàng dài. Cơ thể gầy gò của cô gần như lọt thỏm giữa những gã tân binh cao lớn, da dẻ đỏ gay vì nắng gió. Cô khoác trên mình bộ đồ kaki cũ kỹ, loại vải đã sờn đến mức bạc phếch và dính đầy những vệt dầu máy đen kịt không thể giặt sạch dấu tích của những năm tháng chui rúc để kiếm từng miếng ăn. Chiếc ba lô quân dụng sờn rách, khóa kéo đã hỏng một bên và được buộc lại bằng dây thép, khiến cô trông giống một đứa trẻ lang thang đi nhầm vào thánh đường của binh nghiệp hơn là một sinh viên xuất sắc của học viện danh giá nhất đế quốc.
Lòng bàn tay trái của Linh Chi bắt đầu lên cơn ngứa ran. Cơn ngứa không nằm trên bề mặt da mà như có hàng ngàn con kiến đang bò dọc theo các dây thần kinh tận sâu trong xương tủy. Cô vô thức siết chặt quai túi, để lớp vải bố thô ráp cọ sát mạnh vào tâm vết sẹo lồi lõm sần sùi, hậu quả của khối sắt nung đỏ mười năm trước. Cô tận hưởng cái cảm giác nhói đau đó, vì chỉ có nỗi đau mới đủ sức giúp bộ não cô tỉnh táo, không bị quay cuồng bởi cái nắng gắt và sự ồn ào đến phát điên này.
Đôi mắt đen thẳm của Linh Chi không nhìn vào những gã đàn ông đang huýt sáo trêu chọc phía trước. Cô đang thực hiện một công việc quan trọng hơn nhiều: Trắc đạt thực địa.
Một, hai, ba... mười lăm.
Cô đếm nhịp quay của các camera an ninh gắn trên trần nhà. Mười lăm giây cho một chu kỳ quét của camera cảm biến nhiệt phía trên cổng vòm. Linh Chi âm thầm ghi chép vào một góc tối trong não bộ vị trí của những gã bảo vệ đang lơ là vì buồn ngủ, và cả những góc khuất mà hệ thống cảm biến nhiệt không thể với tới do bị các cột trụ che khuất. Cô không nhìn theo kiểu một tân sinh viên hiếu kỳ; cô nhìn theo bản năng của một con thú hoang đang tìm đường thoát thân khỏi một cái bẫy sắt khổng lồ. Với Linh Chi, Thư viện ngầm tầng bảy - nơi chứa đựng bí mật về người cha mất tích - chắc chắn không phải là nơi dành cho những kẻ bước vào bằng cửa chính với nụ cười trên môi.
"Này! Có nghe thấy không hả? Diệp Linh Chi!"
Tiếng gào của gã sĩ quan phụ trách tại bàn đăng ký xé toạc dòng suy nghĩ của cô. Linh Chi lầm lỳ bước lên, đôi giày cao cổ đã mòn vẹt đế gõ những nhịp khập khiễng lên sàn đá hoa cương. Cái chân trái của cô, di chứng từ vụ nổ năm đó, lại bắt đầu lên cơn chuột rút âm ỉ khi phải đứng quá lâu.
Đám đông xung quanh bỗng chốc xì xào khi cái danh hiệu "Thủ khoa" được xướng lên gắn liền với một con nhóc trông nhếch nhác như vừa bò ra từ hầm rác. Những ánh mắt khinh bỉ, tò mò xen lẫn giễu cợt đổ dồn về phía cô. Họ không thấy ở cô vẻ oai nghiêm của một chiến binh tương lai, chỉ thấy một kẻ bần cùng đang cố chen chân vào giới thượng tầng.
Linh Chi chẳng thèm liếc lại lấy một cái. Cô đứng trước bàn đăng ký, gương mặt không chút biểu cảm, đôi mắt vô hồn nhưng lại chứa đựng một sự lạnh lẽo đến mức gã sĩ quan đang định mắng nhiếc cũng phải khựng lại một nhịp. Gã đẩy một tờ đơn nhăn nhúm về phía cô, ngón tay gõ gõ xuống mặt bàn gỗ một cách sốt ruột:
"Ký vào đây. Dân tị nạn mà cũng leo lên được vị trí này sao? Đừng để tao thấy mày nôn mửa hay ngất xỉu ngay buổi chạy khởi động đầu tiên đấy. Đế Đô không nuôi quân dự bị."
Linh Chi không đáp lời, cũng không hề có lấy một sự biến chuyển trên cơ mặt. Cô cầm lấy cây bút chì gãy ngòi, ký tên mình bằng những nét chữ gãy gọn, dứt khoát đến mức đầu bút suýt chút nữa đã chọc thủng mặt giấy. Trong lúc cúi xuống, một luồng ánh sáng trắng lóa mắt hắt tới từ khu vực dành cho hệ Nghiên cứu bên cạnh - một khu vực được ngăn cách bằng dải băng đỏ, có máy điều hòa nhiệt độ cục bộ tỏa ra hơi lạnh dễ chịu. Linh Chi nheo mắt lại.
Cách cô chỉ khoảng năm mét, một thiếu niên tóc trắng đang ngồi tĩnh lặng trên chiếc xe lăn bằng hợp kim sáng loáng. Giữa cái chảo lửa hừng hực này, kẻ đó trông vẫn lạnh lẽo một cách dị thường, như một khối băng chưa tan được đặt nhầm chỗ. Linh Chi chưa bao giờ gặp kẻ này, ít nhất là trong ký ức ngắn hạn của cô về những kẻ có máu mặt ở thủ đô. Nhưng mũi cô - vốn đã được tôi luyện để ngửi thấy mùi nguy hiểm - đã bắt được một thứ tín hiệu lạ.
Đó là mùi hóa chất "xanh lam" thoang thoảng từ phía đó bay tới - cái mùi đặc trưng của những loại thuốc phục hồi thần kinh cực đắt tiền mà chỉ giới thượng tầng cấp cao mới được phép sử dụng. Cô khẽ dừng ngòi bút một nhịp cực nhỏ. Ánh mắt cô, vốn đang quan sát tờ giấy, đột ngột quét qua gấu áo trắng tinh khôi của thiếu niên đó và dừng lại ở một vệt màu nâu thẫm li ti.
Vết máu khô.
Trong đầu Linh Chi ngay lập tức nảy ra một phân tích nhanh: Vết máu dạng chấm li ti, bắn tia theo góc nghiêng, không phải là máu từ một vết thương ngoài da do va chạm. Đó là kiểu dấu vết để lại sau những đợt tiêm thuốc liều cao hoặc khi cơ thể bị cưỡng ép thích nghi với các thiết bị sinh học cấy ghép.
Linh Chi thu lại tầm mắt, trái tim cô đập nhanh hơn một nhịp nhưng gương mặt vẫn lạnh tanh như đá. Có thể là một "biến số cao cấp". Một kẻ yếu ớt đến mức phải ngồi xe lăn nhưng lại mang trên mình những dấu vết của những cuộc thí nghiệm bí mật nhất của Đế quốc.
"Kẻ này có mùi của tầng hầm thư viện." Cô thầm nghĩ. Cái mùi của sự mục nát được che đậy bằng hóa chất khử trùng đắt tiền.
Gã sĩ quan giật lại tờ giấy trên tay cô, hừ mạnh một tiếng: "Xong rồi thì cút qua dãy nhà phía Đông mà nhận quân trang. Thủ khoa thì cũng phải bò dưới bùn như những đứa khác thôi, đừng tưởng có điểm số cao là được làm tướng."
Linh Chi im lặng khoác lại chiếc ba lô nặng nề, bước đi lầm lụi giữa những tiếng cười nhạo của đám tân binh. Cô không quan tâm đến sự khinh miệt của họ, vì trong bản đồ tư duy về Đế Đô Học Phủ mà cô vừa phác thảo, ngoài các camera an ninh và các chốt lính gác, giờ đây đã có thêm một điểm đánh dấu màu đỏ thẫm: Kẻ ngồi xe lăn.
Cô biết, để vào được Thư viện ngầm, cô cần một chiếc chìa khóa. Và cái kẻ nhợt nhạt, mang theo mùi thuốc và vết máu kia, chính là manh mối sống động nhất mà cô tình cờ bắt gặp.
Khi bước qua bóng lưng của gã tóc trắng, Linh Chi cố tình đi chậm lại, để mùi khói bụi, mùi dầu máy và sự thô ráp của một kẻ hèn mọn xượt qua không gian vô trùng của hắn. Cô không ngoảnh lại nhìn thêm lần nào nữa, nhưng trong lòng cô đã hạ một quyết tâm: Cô sẽ không chỉ thâm nhập vào thư viện, cô sẽ tìm cách "mổ xẻ" cái bí mật mà kẻ ngồi xe lăn kia đang che giấu.
Cánh cổng Đế Đô khép lại sau lưng cô, nuốt chửng bóng dáng nhỏ bé vào trong mê cung của quyền lực và những lời nói dối hào nhoáng. Ở nơi này, không có chỗ cho sự đồng cảm, chỉ có kẻ đi săn và con mồi. Và Diệp Linh Chi, sau mười năm rèn luyện giữa đống phế thải và máu, tin chắc rằng mình chính là kẻ đi săn kiên nhẫn nhất.
Diệp Linh Chi đứng ở cuối hàng dài. Cơ thể gầy gò của cô gần như lọt thỏm giữa những gã tân binh cao lớn, da dẻ đỏ gay vì nắng gió. Cô khoác trên mình bộ đồ kaki cũ kỹ, loại vải đã sờn đến mức bạc phếch và dính đầy những vệt dầu máy đen kịt không thể giặt sạch dấu tích của những năm tháng chui rúc để kiếm từng miếng ăn. Chiếc ba lô quân dụng sờn rách, khóa kéo đã hỏng một bên và được buộc lại bằng dây thép, khiến cô trông giống một đứa trẻ lang thang đi nhầm vào thánh đường của binh nghiệp hơn là một sinh viên xuất sắc của học viện danh giá nhất đế quốc.
Lòng bàn tay trái của Linh Chi bắt đầu lên cơn ngứa ran. Cơn ngứa không nằm trên bề mặt da mà như có hàng ngàn con kiến đang bò dọc theo các dây thần kinh tận sâu trong xương tủy. Cô vô thức siết chặt quai túi, để lớp vải bố thô ráp cọ sát mạnh vào tâm vết sẹo lồi lõm sần sùi, hậu quả của khối sắt nung đỏ mười năm trước. Cô tận hưởng cái cảm giác nhói đau đó, vì chỉ có nỗi đau mới đủ sức giúp bộ não cô tỉnh táo, không bị quay cuồng bởi cái nắng gắt và sự ồn ào đến phát điên này.
Đôi mắt đen thẳm của Linh Chi không nhìn vào những gã đàn ông đang huýt sáo trêu chọc phía trước. Cô đang thực hiện một công việc quan trọng hơn nhiều: Trắc đạt thực địa.
Một, hai, ba... mười lăm.
Cô đếm nhịp quay của các camera an ninh gắn trên trần nhà. Mười lăm giây cho một chu kỳ quét của camera cảm biến nhiệt phía trên cổng vòm. Linh Chi âm thầm ghi chép vào một góc tối trong não bộ vị trí của những gã bảo vệ đang lơ là vì buồn ngủ, và cả những góc khuất mà hệ thống cảm biến nhiệt không thể với tới do bị các cột trụ che khuất. Cô không nhìn theo kiểu một tân sinh viên hiếu kỳ; cô nhìn theo bản năng của một con thú hoang đang tìm đường thoát thân khỏi một cái bẫy sắt khổng lồ. Với Linh Chi, Thư viện ngầm tầng bảy - nơi chứa đựng bí mật về người cha mất tích - chắc chắn không phải là nơi dành cho những kẻ bước vào bằng cửa chính với nụ cười trên môi.
"Này! Có nghe thấy không hả? Diệp Linh Chi!"
Tiếng gào của gã sĩ quan phụ trách tại bàn đăng ký xé toạc dòng suy nghĩ của cô. Linh Chi lầm lỳ bước lên, đôi giày cao cổ đã mòn vẹt đế gõ những nhịp khập khiễng lên sàn đá hoa cương. Cái chân trái của cô, di chứng từ vụ nổ năm đó, lại bắt đầu lên cơn chuột rút âm ỉ khi phải đứng quá lâu.
Đám đông xung quanh bỗng chốc xì xào khi cái danh hiệu "Thủ khoa" được xướng lên gắn liền với một con nhóc trông nhếch nhác như vừa bò ra từ hầm rác. Những ánh mắt khinh bỉ, tò mò xen lẫn giễu cợt đổ dồn về phía cô. Họ không thấy ở cô vẻ oai nghiêm của một chiến binh tương lai, chỉ thấy một kẻ bần cùng đang cố chen chân vào giới thượng tầng.
Linh Chi chẳng thèm liếc lại lấy một cái. Cô đứng trước bàn đăng ký, gương mặt không chút biểu cảm, đôi mắt vô hồn nhưng lại chứa đựng một sự lạnh lẽo đến mức gã sĩ quan đang định mắng nhiếc cũng phải khựng lại một nhịp. Gã đẩy một tờ đơn nhăn nhúm về phía cô, ngón tay gõ gõ xuống mặt bàn gỗ một cách sốt ruột:
"Ký vào đây. Dân tị nạn mà cũng leo lên được vị trí này sao? Đừng để tao thấy mày nôn mửa hay ngất xỉu ngay buổi chạy khởi động đầu tiên đấy. Đế Đô không nuôi quân dự bị."
Linh Chi không đáp lời, cũng không hề có lấy một sự biến chuyển trên cơ mặt. Cô cầm lấy cây bút chì gãy ngòi, ký tên mình bằng những nét chữ gãy gọn, dứt khoát đến mức đầu bút suýt chút nữa đã chọc thủng mặt giấy. Trong lúc cúi xuống, một luồng ánh sáng trắng lóa mắt hắt tới từ khu vực dành cho hệ Nghiên cứu bên cạnh - một khu vực được ngăn cách bằng dải băng đỏ, có máy điều hòa nhiệt độ cục bộ tỏa ra hơi lạnh dễ chịu. Linh Chi nheo mắt lại.
Cách cô chỉ khoảng năm mét, một thiếu niên tóc trắng đang ngồi tĩnh lặng trên chiếc xe lăn bằng hợp kim sáng loáng. Giữa cái chảo lửa hừng hực này, kẻ đó trông vẫn lạnh lẽo một cách dị thường, như một khối băng chưa tan được đặt nhầm chỗ. Linh Chi chưa bao giờ gặp kẻ này, ít nhất là trong ký ức ngắn hạn của cô về những kẻ có máu mặt ở thủ đô. Nhưng mũi cô - vốn đã được tôi luyện để ngửi thấy mùi nguy hiểm - đã bắt được một thứ tín hiệu lạ.
Đó là mùi hóa chất "xanh lam" thoang thoảng từ phía đó bay tới - cái mùi đặc trưng của những loại thuốc phục hồi thần kinh cực đắt tiền mà chỉ giới thượng tầng cấp cao mới được phép sử dụng. Cô khẽ dừng ngòi bút một nhịp cực nhỏ. Ánh mắt cô, vốn đang quan sát tờ giấy, đột ngột quét qua gấu áo trắng tinh khôi của thiếu niên đó và dừng lại ở một vệt màu nâu thẫm li ti.
Vết máu khô.
Trong đầu Linh Chi ngay lập tức nảy ra một phân tích nhanh: Vết máu dạng chấm li ti, bắn tia theo góc nghiêng, không phải là máu từ một vết thương ngoài da do va chạm. Đó là kiểu dấu vết để lại sau những đợt tiêm thuốc liều cao hoặc khi cơ thể bị cưỡng ép thích nghi với các thiết bị sinh học cấy ghép.
Linh Chi thu lại tầm mắt, trái tim cô đập nhanh hơn một nhịp nhưng gương mặt vẫn lạnh tanh như đá. Có thể là một "biến số cao cấp". Một kẻ yếu ớt đến mức phải ngồi xe lăn nhưng lại mang trên mình những dấu vết của những cuộc thí nghiệm bí mật nhất của Đế quốc.
"Kẻ này có mùi của tầng hầm thư viện." Cô thầm nghĩ. Cái mùi của sự mục nát được che đậy bằng hóa chất khử trùng đắt tiền.
Gã sĩ quan giật lại tờ giấy trên tay cô, hừ mạnh một tiếng: "Xong rồi thì cút qua dãy nhà phía Đông mà nhận quân trang. Thủ khoa thì cũng phải bò dưới bùn như những đứa khác thôi, đừng tưởng có điểm số cao là được làm tướng."
Linh Chi im lặng khoác lại chiếc ba lô nặng nề, bước đi lầm lụi giữa những tiếng cười nhạo của đám tân binh. Cô không quan tâm đến sự khinh miệt của họ, vì trong bản đồ tư duy về Đế Đô Học Phủ mà cô vừa phác thảo, ngoài các camera an ninh và các chốt lính gác, giờ đây đã có thêm một điểm đánh dấu màu đỏ thẫm: Kẻ ngồi xe lăn.
Cô biết, để vào được Thư viện ngầm, cô cần một chiếc chìa khóa. Và cái kẻ nhợt nhạt, mang theo mùi thuốc và vết máu kia, chính là manh mối sống động nhất mà cô tình cờ bắt gặp.
Khi bước qua bóng lưng của gã tóc trắng, Linh Chi cố tình đi chậm lại, để mùi khói bụi, mùi dầu máy và sự thô ráp của một kẻ hèn mọn xượt qua không gian vô trùng của hắn. Cô không ngoảnh lại nhìn thêm lần nào nữa, nhưng trong lòng cô đã hạ một quyết tâm: Cô sẽ không chỉ thâm nhập vào thư viện, cô sẽ tìm cách "mổ xẻ" cái bí mật mà kẻ ngồi xe lăn kia đang che giấu.
Cánh cổng Đế Đô khép lại sau lưng cô, nuốt chửng bóng dáng nhỏ bé vào trong mê cung của quyền lực và những lời nói dối hào nhoáng. Ở nơi này, không có chỗ cho sự đồng cảm, chỉ có kẻ đi săn và con mồi. Và Diệp Linh Chi, sau mười năm rèn luyện giữa đống phế thải và máu, tin chắc rằng mình chính là kẻ đi săn kiên nhẫn nhất.
Chỉnh sửa cuối:

