Một mối liên hệ rõ ràng, kinh hoàng, được nối lại. Tất cả các nạn nhân đều có tên trong cuốn nhật ký này. Ngay lúc đó, bác Thanh bước vào phòng.
Thấy Thiếu úy Sơn đang cầm cuốn nhật ký, bác không hề ngạc nhiên hay hoảng sợ. Một sự bình thản đáng sợ hiện lên trên khuôn mặt bác. Ánh mắt bác như xuyên thấu, vừa đau đớn vừa như giải thoát. Trong đôi mắt ấy không còn là sự hiền lành, ấm áp mà mọi người vẫn thấy. Nó là một vực sâu của nỗi đau đã được thời gian và sự thù hận mài nhẵn thành sự chấp nhận lạnh lùng.
"Cuối cùng các anh cũng tìm thấy nó," bác Bảo nói, giọng nhẹ nhàng, đều đều. "Tôi không định giấu nó mãi đâu. Nó cần được kể lại câu chuyện của con bé."
Sự bình tĩnh đó của bác Bảo chính là lời thú tội rõ ràng nhất. Manh mối then chốt cuối cùng đã được tìm thấy, không phải trong một căn phòng bí mật, mà ngay giữa thanh thiên bạch nhật, trong văn phòng của người mà họ tin tưởng nhất. Nó không chỉ là một cuốn nhật ký; đó là chìa khóa mở ra toàn bộ động cơ, lý giải cho sự tàn nhẫn có chủ đích, và phơi bày sự giả dối hoàn hảo của một con người.
Bác bước chậm rãi đến chiếc bàn làm việc, đặt chiếc cặp cũ xuống. Hành động của bác chậm rãi, đong đầy một vẻ mệt mỏi không thể diễn tả. Đó không phải là sự mệt mỏi của cơ thể, mà là sự kiệt quệ của một linh hồn đã gồng mình gánh một khối đau khổ và hận thù quá lớn trong suốt nhiều năm trời.
"Bác.. Bác Bảo.. Tất cả là do bác?" - Trung tá Sơnlắp bắp, giọng đầy vẻ không thể tin nổi.
Bác Thanh gật đầu, một cái gật đầu nhẹ, chậm rãi. Một nụ cười kỳ quặc, khó hiểu nở trên môi bác. Nó không phải là nụ cười của kẻ chiến thắng, càng không phải của kẻ kiêu ngạo. Đó là nụ cười của sự GIẢI THOÁT
"Phải," bác nói, giọng bỗng trở nên rõ ràng và bình thản một cách đáng sợ. "Là tôi. Tôi đã khiến chúng phải trả giá."
Rồi, như một cơn lũ được xả ra sau khi đập vỡ, bác bắt đầu kể. Bác kể về những trang nhật ký, về nỗi đau khi tìm thấy con, về sự phẫn nộ khi đọc những dòng tuyệt vọng, và về bản án bất công của tòa án. Bác kể lại từng vụ án một, chi tiết, rõ ràng, như thể đang kể một câu chuyện của người khác. Trong lời kể đó không hề có sự hối hận, mà chỉ có một sự thừa nhận lạnh lùng.
Nhưng ẩn sau sự bình tĩnh ấy, là một sự bi thương cắt da cắt thịt. Khi bác nhắc đến tên Như, giọng bác chợt run lên. "Chúng đã lấy đi của tôi tất cả," bác thì thào, đôi mắt nhòa đi. "Chúng cướp đi ánh sáng của đời tôi. Công lý không trừng trị chúng, vậy tôi phải tự tay mình làm điều đó."
Gánh nặng mà bác cảm thấy được trút bỏ không phải là gánh nặng của tội ác. Mà là gánh nặng của giả tạo. Gánh nặng phải sống trong lớp mặt nạ của một người tốt, phải mỉm cười với chính những kẻ thù của con gái mình, phải ôm lấy nỗi đau và kế hoạch báo thù một mình. Giờ đây, khi sự thật được phơi bày, bác không còn phải giả vờ nữa. Bác không còn phải ôm lấy mối hận thù đơn độc nữa.
Khi cảnh sát ập vào, bác Thanh đã lặng lẽ ngồi trong phòng mình trong tay cầm ảnh của bé Mai. Xung quanh là năm chiếc hộp được bọc vải đen, sắp xếp gọn gàng. Bác không chống cự. Ánh mắt bác đã đục mờ, nhìn về phía bức ảnh với một nỗi buồn thăm thẳm.
"Tôi không giết người," bác nói, giọng đều đều, không chút hối hận. "Tôi chỉ thu hồi lại những thứ đã biến chúng thành quỷ dữ. Chúng dùng cái đầu ấy để nghĩ ra trò tra tấn con tôi. Dùng khuôn mặt ấy để che giấu sự độc ác. Dùng đôi tay ấy để viết lên những lời chế nhạo. Dùng đôi chân ấy để rượt đuổi khiến nó không có đường thoát. Và dùng trái tim của sự nổi loạn ích kỷ ấy để xúi giục, khiến con bé cô độc đến chết. Giờ thì, chúng đã trả xong nợ."
Tôi đặt hết hi vọng vào pháp luật, chỉ mong bọn chúng phải trả giá để có thể an ủi linh hồn con gái tôi. Nhưng kết quả chỉ khiến tôi thêm tuyệt vọng. Hành vi không trực tiếp dẫn đến cái chết của nạn nhân và cũng không đủ bằng chứng để khép tội.
Chính vào lúc đấy tôi đã thầm quyết định sẽ tự tay trả thù cho con gái tôi, sau đó tôi cùng vợ chuyển đi. Tôi đã ly hôn với cô ấy vừa để cô ấy có một cuộc sống mới, vừa để cô ấy không dính dáng đến những chuyện tôi sẽ làm.
Bác Thanh bước đi, để lại sau lưng một hồ sơ tội ác kinh hoàng, nhưng cũng để lại một câu chuyện bi thương về tình phụ tử, về sự sụp đổ của lòng tin vào công lý, và về cái giá quá đắt của sự bắt nạt học đường. Sự giải thoát của bác là có thật, nhưng nó được mua bằng chính linh hồn và nhân tính của mình.
Vụ án khép lại, để lại một vết sẹo sâu trong lòng ngôi trường
Đại học V. Người ta không chỉ sợ hãi trước sự tàn nhẫn của những vụ giết người, mà còn rùng mình trước sự giả dối hoàn hảo của kẻ hung thủ. Câu chuyện về bác Thanh - người cha với trái tim tan vỡ đã biến mình thành ác quỷ để trả thù cho con gái - trở thành một lời cảnh tỉnh đau đớn về nạn bắt nạt học đường. Nó cho thấy, những vết thương tưởng như đã lành lại có thể âm ỉ chảy máu, và biến một người lương thiện nhất thành một phán quan của địa ngục.