Bạn được Anhtam mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
4 người đang xem

hatin10

Giành được một nụ cười của người ~ BJYX
Bài viết: 30 Tìm chủ đề
102 0
Ngụy Trang Tạm Thời

Tác giả: Hiền Cô

Thể loại: ABO, gương vỡ lại lành, Song A, vườn trường, mỹ công mỹ thụ, thanh mai trúc mã, niên hạ.

Editor: Hatin10

0c17e0bddf9e4e1feb4336b74db80920d6.jpg

Nội dung:

Mộ Hướng Triều có thân hình cao lớn, đẹp trai là điển hình của một alpha. Nhưng sâu thẳm bên trong lại thích những thứ đáng yêu như gấu bông, động vật nhỏ và em trai hàng xóm Triệu Tư Đình.

Từ nhỏ Triệu Tư Đình đã gầy gò lại xinh đẹp như omega. Mỗi khi có chuyện gì xảy ra, hắn đều thích làm nũng với Mộ Hướng Triều, gọi "anh" một cách ủy khuất và bất lực để cầu xin đối phương giúp đỡ.

Càng lớn lên, tính chiếm hữu của Triệu Tư Đình đối với Mộ Hướng Triều càng trở nên bất thường. Nhiều sự việc xảy ra liên tiếp khiến Triệu Tư Đình trở thành một người hai mặt trong mắt bạn học.

Mặc dù ngoài miệng Mộ Hướng Triều nói không tin những lời đó nhưng trong lòng cũng có chút nghi ngờ về sự bất thường của Triệu Tư Đình.

Cho nên khi hiểu lầm lớn hơn xảy ra, cậu không lựa chọn tin tưởng Triệu Tư Đình. Còn vì một omega mà làm tổn thương lòng tự trọng của hắn.

Đến lúc cậu kịp phản ứng, muốn cứu vãn tình hình thì Triệu Tư Đình đã quay người biến mất trong mưa, từ đó không còn tin tức gì về hắn nữa.

Ba năm sau, vào năm cuối cấp ba của Mộ Hướng Triều, có một học sinh chuyển trường đến lớp cậu.

Tên là Triệu Tư Đình nhưng trông hắn không yếu đuối như trong trí nhớ của cậu. Triệu Tư Đình trước mặt đã phân hóa thành một alpha, cao lớn tuấn tú, trên mặt có một vết sẹo, không còn dễ dàng gọi cậu là "anh" nữa.

Mộ Hướng Triều muốn dùng lời xin lỗi để đổi lấy Triệu Tư Đình lúc trước nhưng trong lòng Triệu Tư Đình hiện tại chỉ muốn 'một mối quan hệ thân mật hơn'.

Không phải chỉ một lần cậu hỏi đó rốt cuộc là gì, Triệu Tư Đình đều ngước đôi mắt đen ướt át lên, nhẹ nhàng nói: "Anh trai, anh biết mà."

Tâm cơ trà xanh da trắng công x nhiệt tình khỏe mạnh da đen đẹp trai thụ.

Link thảo luận: [Thảo luận - Góp ý] - Truyện Dịch Của Hatin
 
Bài viết: 30 Tìm chủ đề
Chương 1: Trời lại mưa rồi

Trời lại mưa, cơn mưa mùa thu mang theo cảm giác se lạnh, không vội nhưng bất ngờ. Toàn bộ Thượng Vân Viên đều bị một tầng màn sương xám bao phủ, không thể nhìn rõ toàn cảnh, cảm giác như không ai được bước vào.

Những giọt mưa li ti rơi xuống người cậu tạo thành những giọt nước dày đặc, Mộ Hướng Triều nhìn những vòng tròn trong suốt giống như trứng trùng trên mu bàn tay liền cảm thấy buồn nôn. Cậu liền vung tay hất nó ra và tăng tốc đạp xe.

Thượng Vân Viên là một khu dân cư gần trung tâm thành phố, ở đây không có cảnh xe cộ tấp nập, ồn ào. Những bãi cỏ được cắt tỉa gọn gàng và cây mộc lan mọc đầy nụ hoa hơn các tòa nhà.

Một cảnh sát beta cao lớn mặc đồng phục màu đen trùm áo mưa đang ngồi trên chiếc xe điện tốc độ thấp đi tuần tra. Khi nhìn thấy Mộ Hướng Triều, anh ta liền chào hỏi.

"Xin chào, cậu cần dù không?"

"Không cần, cám ơn."

Mộ Hướng Triều không quay đầu lại, cậu từ một khu biệt thự ba tầng vội vã chạy ra khỏi tiểu khu, chạy về phía trung tâm thành phố.

Cậu không thích trời mưa vì mọi thứ đều ướt, mây đen che khuất mặt trời khiến cậu không thể chơi bóng được. Nhưng may thay, mục tiêu hôm nay của cậu không phải là sân golf.

Đạp xe từ khu Thượng Vân đến trung tâm thành phố chỉ mất chưa đầy mười phút nhưng khi đến phố Giải trí, áo khoác của cậu đã ướt một nửa.

Cậu dựa xe đạp leo núi vào bức tường trang trí màu hồng của cửa hàng, không để ý đến những vết bùn trên quần nỉ và giày thể thao. Cậu dậm chân lên tấm thảm ở cửa để đảm bảo không còn nước nhỏ giọt nữa mới bước vào.

"Leng keng."

Chiếc chuông gió nhỏ treo trên cửa kính phát ra những âm thanh trong trẻo và vui tươi khi khách hàng bước vào. Đôi mắt của nhân viên cửa hàng đứng sau quầy thu ngân liền sáng lên khi nhìn thấy Mộ Hướng Triều, cô gái hô lớn lời chào mừng bằng giọng cao hơn bình thường.

"Chào buổi chiều, PuPu hoan nghênh sự lựa chọn của bạn!"

Mộ Hướng Triều tháo mũ xuống, ngửa đầu ra sau, vén hết tóc ướt đang dính trên mặt ra, để lộ vầng trán nhẵn mịn. Tâm trạng chán nản vì trời mưa của cậu đã dịu đi đôi chút sau khi nhìn thấy những chú gấu bông được bày bán trong cửa hàng.

Nhân viên khác đang dọn dẹp kệ hàng gần đó nghe thấy tiếng động liền quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt sáng rực của nhân viên thu ngân đang ngoái nhìn về phía cửa.

"Là anh ấy, có phải rất đẹp trai không! Anh ấy đến đây gần như mỗi tháng đó." Nhân viên quầy thu ngân chạy đến bên cạnh kệ hàng, cầm lấy cánh tay của một nhân viên khác kích động nói.

Trong ngày mưa toàn bộ cửa hàng chỉ có hai nhân viên, nhân viên sắp xếp lại kệ hàng là người mới tới. Tóc mái gần như che khuất ánh mắt của cô, thêm gọng kính đen dày nặng, khác biệt hoàn toàn với cô gái thu ngân nhuộm tóc hồng phấn trang điểm tinh xảo.

"Ừ, đẹp trai." Cô không dám nhìn nhiều mà cúi đầu tiếp tục sắp xếp những con gấu bông trên tay.

"Đúng chứ, đúng chứ!" Cô nhân viên tóc hồng phấn khích hét lên, sau đó cảm thấy tông giọng quá to liền hạ xuống: "Nhưng đáng tiếc là một alpha đẹp trai như vậy đã có bạn gái rồi còn biết mua quà nữa chứ. Trước kia anh ấy đến đây trong bộ đồng phục khi còn là học sinh trung học, giờ ngày nay những anh chàng đẹp trai đều có đôi có cặp hết rồi."

Lần này, nhân viên kia không trả lời. Sau khi nghe được câu đã có đối tượng thì động tác sắp xếp gấu bông của nhân viên kia dừng lại một chút, rồi sau đó tốc độ thu dọn liền nhanh hơn.

Cô cúi đầu cho đến khi nhân viên tóc hồng rời đi, rồi chửi thề bằng giọng nhỏ nhẹ: "Anh ta không có bạn gái!"

Sau khi phân loại hết gấu bông, cô trốn sau kệ và lén liếc nhìn. Lúc này, Mộ Hướng Triều đã đi đến kệ hàng, đang cẩn thận ngắm nhìn những chú gấu bông mới được đặt trên kệ vào tuần trước. Cậu không hề để ý đến hai nhân viên bán hàng đang nhìn chằm chằm vào mình.

Vóc dáng cậu cao rắn chắc, làn da rám nắng khỏe mạnh, xem ra bình thường cũng tập thể dục thường xuyên.

Mái tóc rối được chải ngược lên đỉnh đầu để lộ khuôn mặt góc cạnh với sống mũi cao và đôi mắt trong trẻo dưới hàng lông mày rậm. Nụ cười rạng rỡ mà cậu dành cho chú gấu bông làm dịu đi đôi lông mày sắc nhọn và kiêu ngạo của cậu, khiến cậu trông đẹp trai với cảm giác gần gũi hơn.

Trông giống như một chàng trai vui vẻ đang mua quà cho bạn gái mình, nghĩ rằng bạn gái mình sẽ vui. Nhưng cô nhân viên tóc hồng đã đoán sai, con gấu bông mà Mộ Hướng Triều mua không phải là cho người khác mà là cho chính mình.

Khi còn nhỏ, Mộ Hướng Triều rất nghịch ngợm, cậu chạy khắp nơi và gia đình không bao giờ có thể giam giữ cậu được. Thân thể cường tráng phơi nắng so với bây giờ còn sạm hơn nhưng cậu lại có một sở thích mà cậu không muốn tiết lộ với người khác, đó là sưu tập thú nhồi bông.

Chỉ cần nhìn thấy gấu bông mềm mại là cậu liền không kháng cự được, sở thích này kéo dài đến bây giờ, chỉ có rất ít người thân mật với cậu mới biết được chuyện này.

PuPu là cửa hàng chuyên bán thú nhồi bông, cậu đã mua hàng ở đây nhiều năm rồi. Mặc dù hiện nay đã có nhiều loại thú nhồi bông khác nhau được tung ra thị trường, nhưng cậu vẫn chỉ thích mua gấu bông.

Cậu ngại không muốn để ai biết một alpha lại đi thích gấu bông, cho nên nhân viên cửa hàng tính tiền hay trêu cậu mua quà cho bạn gái, cậu chỉ đỏ mặt không giải thích nhiều.

Tuần này là lần thứ ba cậu đến cửa hàng. Trước đây, cậu thường mua sản phẩm mới vào sáng sớm, nhưng lần này cậu chỉ nhìn vào kệ hàng thật lâu và không muốn rời đi vì cậu không có tiền để mua bất cứ thứ gì.

Vài ngày trước, sinh nhật của anh trai cậu Đàm Lãng, cậu đã bị lừa. Nghĩ đến đôi giày thể thao mà đối phương tặng lần trước, cậu hào hứng nói anh nhận quà gì cũng được. Cậu rất vui khi biết đối phương chỉ muốn một cái bàn phím, nhưng cậu lại sửng sốt khi nghe đến giá của nó.

Ai có thể nghĩ rằng một cái bàn phím còn có thể đắt hơn một cái máy tính! Hơn nữa còn muốn thiết kế riêng?

Lời nói ra khỏi miệng không thể thu hồi được, Mộ Hướng Triều ngoài mặt hào phóng chuyển tiền cho đối phương đi đặt trước, sau lưng nhìn số dư mà rỉ máu.

Nghĩ đến đây cậu nghiến răng, siết chặt chú gấu bông mới trong tay, nghĩ: "Đúng là anh em tốt của tôi."

Khi nhận thấy chú gấu bông yêu quý của mình bị bóp méo, cậu lập tức nới lỏng tay, nhẹ nhàng xoa chỗ vừa bóp rồi đặt lại lên kệ, thầm nói trong lòng: "Hùng hùng, thật xin lỗi, tháng sau bố có tiền sẽ đưa con đi."

Khuôn mặt của Mộ Hướng Triều thay đổi mấy lần khi nhìn chú gấu bông. Cuối cùng, cậu hít một hơi thật sâu và nghiêm mặt rời khỏi cửa hàng.

Mưa bên ngoài vẫn chưa có dấu hiệu dừng nhưng Mộ Hướng Triều không để ý. Cậu đội mũ rồi lên đạp xe nhưng không về nhà, cậu đạp quanh phố giải trí một vòng, rồi dừng lại dưới một gốc cây ở ngã tư.

Có hai cô gái đứng ở ngã tư, cầm ô đứng trò chuyện trong lúc chờ đèn xanh. Sự xuất hiện của Mộ Hướng Triều đã cắt ngang cuộc trò chuyện của họ. Họ liếc nhìn cậu qua ô, khi cậu quay đi, họ mỉm cười rồi quay lại tiếp tục cuộc trò chuyện của mình.

"Cậu có nghe chuyện xảy ra ở trường mấy ngày trước không?"

"Chuyện gì thế?"

"Chuyện về omega đột nhiên bị sốt và bị đánh dấu."

"Tớ nghe nói omega chỉ phân hóa và không thể kiểm soát được tin tức tố."

"Tớ nghe tin đồn rằng omega đó trước đây đã bị bài xích vì không kiểm soát tin tức tố, vì vậy bây giờ tất cả bắt đầu ủng hộ việc đưa omega đến trường riêng biệt."

"Trường riêng biệt sao?"

"Nói là bảo vệ omega, cho bọn họ một ngôi trường riêng để học.."

Đèn xanh sáng lên, hai cô gái vừa đi vừa nói chuyện. Tiếng nói của họ dần bị tiếng động cơ xe át đi, bóng lưng dần mờ nhạt rồi biến mất trong màn mưa.

Mộ Hướng Triều dừng lại tại chỗ, người qua đường đều rời đi, chỉ còn lại cậu một mình.

Đèn lại chuyển sang đỏ, chiếc xe phía trước phóng nhanh qua, nước đọng trên đường bắn tung tóe vào chân cậu, lần này cả ống quần và giày của cậu đều ướt sũng.

Lúc này cậu mới hoàn hồn, nhìn xuống dưới chân. Mưa phùn nhìn cũng không lớn lắm nhưng đã thấm ướt mặt đất. Ánh đèn đỏ của đèn giao thông phản chiếu trên những vũng nước nhỏ trên mặt đất, khi chuyển sang màu xanh, nó mơ hồ phản chiếu khuôn mặt thẫn thờ của cậu.

Bầu trời xám xịt dần, cậu liền đổi hướng chậm rãi đạp xe về nhà. Bên tai cậu chỉ còn tiếng mưa rơi nặng hạt trên người.

Những giọt mưa rơi vào mắt, làm nhòe đi tầm nhìn trước mặt. Cậu lau đi những giọt nước trên mắt hết lần này đến lần khác nhưng vẫn không thấy rõ đường về nhưng cậu không dám dừng lại. Cậu đi ngang qua bảo vệ, hình như đối phương đang nói gì đó với cậu, nhưng cậu không buồn trả lời. Cậu liều mạng đạp xe, nước mưa thấm vào quần áo, khiến cơ thể cậu nặng trĩu.

Cánh cửa đóng sầm lại, cậu đã về tới nhà.

Tiếng mưa rơi dần nhỏ lại, bị ngăn cách ở bên ngoài, không chạm tới cậu nữa.

Quần áo của cậu ướt đẫm, vì bố mẹ cậu không có nhà nên cậu không nán lại lâu ở phòng khách. Cậu nhanh chóng quay về phòng mình ở tầng hai, để lại một vệt nước dài trên đường đi.

Quần áo ướt dính chặt vào người bị cậu lột ra một cách thô bạo rồi vo tròn lại. Cậu xả nước vài lần rồi bước ra khỏi phòng tắm. Cậu cởi trần, quần ngủ kéo hờ hững trên hông. Cậu chẳng quan tâm đến những giọt nước đang trượt trên cơ bụng và rơi xuống cạp quần, cứ thế đi thẳng đến cửa sổ.

Cậu quấn chiếc khăn tắm quanh cổ, che nửa mặt, thận trọng nhìn căn nhà đối diện qua những giọt mưa liên tục đập vào cửa kính.

Cổng lớn đóng chặt không có đèn sáng, vườn tược gọn gàng nhưng không có cây xanh. Không chỉ hôm nay mà đã ba năm rồi.

Mộ Hướng Triều không thích trời mưa, cậu rất ghét mưa, cậu thường xuyên không mang theo ô che mưa cũng là muốn đối đầu với trời mưa.

Em trai hàng xóm của cậu, em trai xinh đẹp yếu đuối nhát gan, người em trai vẫn chưa phân hóa thành omega, đã rời xa cậu không một lời từ biệt vào một ngày mưa.

Trận mưa ba năm trước so với hôm nay còn lớn hơn nhiều, hạt mưa to vừa nhanh vừa dày đặc rơi xuống, lực đập vào người cậu lại không có đau đớn chua xót như trong lòng.

Em trai Triệu Tư Đình đứng một mình trong mưa, nhìn có vẻ chật vật nhưng không thể gột rửa được khí chất cao quý của mình.

Khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hào trắng bệch vì mưa, mái tóc dài qua vai đen như mực bị ướt dính vào trên chiếc cổ mảnh khảnh. Hàng mi dày ướt sũng, dính chặt vào nhau như lông vũ, nhỏ từng giọt nước, cánh môi hắn khẽ hé mở nhưng không phát ra âm thanh nào.

Cậu không phân biệt được đó là nước mắt hay là nước mưa, chỉ biết đôi mắt khép hờ của Triệu Tư Đình đỏ hoe, đồng tử đen sáng ngời thường ngày giờ đã lờ đờ, vô hồn. Ánh mắt hắn nhìn cậu lạnh lẽo hơn bao giờ hết, đan xen giữa buồn bã, đau đớn và thất vọng..

Mưa vẫn rơi, phủ lên thân thể yếu ớt một vòng hào quang màu bạc. Hoa sen gặp nước dần trở nên trong suốt, một giây sau sẽ biến mất.

Cậu chỉ cách Triêu Tư Đình có ba bước, bây giờ nhớ lại, lẽ ra cậu nên ôm hắn vào lòng, để đôi mắt đẹp kia đừng buồn.

Nhưng trái với mong muốn, cậu đã làm tổn thương hắn.

Lúc đó, cậu đang bế một omega bị thương, tra hỏi Triệu Đình, hắn đau cậu cũng thấy đau nhưng không dám nhìn thêm nữa.

Mộ Hướng Triều nằm ngửa trên giường, ôm lấy một con gấu đồ chơi ở đầu giường. Ánh mắt bị thương của Triệu Tư Đình như nước mưa rơi ngoài cửa sổ, liên tục đâm vào tim cậu.

Cậu không chỉ không an ủi Triệu Tư Đình, còn đẩy hắn đang chủ động đi tới, khiến hắn ngã trên mặt đất, đôi mắt đỏ ngầu.

Cậu nhắm chặt mắt, cố gắng trốn tránh ký ức nhưng sự thật kinh hoàng hơn vẫn không thể xóa nhòa.

Màu đỏ ấy chính là máu.

(Còn tiếp)
 
Từ Khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

  • Back