- Xu
- 27,190
Chương 20. Cơn ghen của một cỗ máy
Căn phòng làm việc của Sở Lạc Minh chìm trong bóng tối đặc quánh, một thứ bóng tối không chỉ đến từ việc thiếu ánh sáng mà còn từ sự cô độc đến lạnh người của vị Quốc sĩ. Chỉ có những màn hình hologram chiếu lên gương mặt anh một sắc diện ma quái với những dòng mã chảy dài như những giọt lệ xanh loét. Trên các khung hình ảo ấy, hàng trăm góc độ từ camera an ninh của một quán ăn nhỏ phía ngoại ô đang được truyền về theo thời gian thực. Lạc Minh ngồi đó, bất động trên chiếc xe lăn, đôi mắt bạc xoáy sâu vào khung cảnh bình yên đến nhức nhối đang diễn ra cách anh hàng chục cây số.
Trong khung hình trung tâm, Diệp Linh Chi đang ngồi đối diện với kẻ mang tên Trần Hàn. Ánh đèn vàng ấm áp của quán ăn cũ kỹ, mùi của gỗ mục và hương vị của những món ăn bình dân phủ lên họ một bầu không khí thân thuộc đến tàn nhẫn. Lạc Minh nhìn thấy Linh Chi, người phụ nữ vốn luôn mang vẻ sắt đá, lạnh lùng khi đứng bên cạnh anh giờ đây đang để lộ ra một sự yếu mềm mà anh chưa từng thấy suốt hơn một năm nay. Đôi mắt cô lấp lánh sự hy vọng, và khi Trần Hàn đưa tay lên khẽ vén lọn tóc mai cho cô, Linh Chi không hề né tránh. Cô khẽ mỉm cười, một nụ cười nở ra từ đống tro tàn của nỗi đau.
Rắc.
Một tiếng rít chói tai, sắc lẹm vang lên giữa không gian tĩnh mịch của căn phòng. Đó không phải là lỗi từ hệ thống vận hành, mà là âm thanh phát ra từ bộ thấu kính bạc trên mắt trái của Lạc Minh. Anh nghiến răng chặt đến mức các cơ hàm rung lên bần bật, và hệ thống thấu kính phải điều chỉnh tiêu cự liên tục để bù đắp cho sự chấn động của nhãn cầu. Cơn ghen tuông, thứ virus nguyên thủy nhất của loài người, đang thâm nhập vào hệ thống lý trí của vị Quốc sĩ, tàn phá mọi hàng rào bảo mật của sự kiêu ngạo.
"Ngài đang ghen sao, ký chủ?" Hư Vô hiện ra, lơ lửng ngay sát tai Lạc Minh như một bóng ma xanh thẳm. Nó cười, điệu cười chứa đầy sự châm chọc cay độc. "Ngài đang phát điên vì chính cái quá khứ mà ngài đã tự tay vứt bỏ để đổi lấy quyền năng của Mã nguồn à? Nhìn kìa, kẻ giả mạo kia đang làm tốt hơn ngài gấp trăm lần. Hắn có đôi tay lành lặn để chạm vào cô ấy, có đôi chân để đứng bên cạnh cô ấy dưới ánh mặt trời. Hắn trông giống "người" hơn cái khối sắt vụn đang bốc khói vì quá nhiệt là ngài đấy."
"Câm miệng." Lạc Minh gầm lên trong cổ họng, giọng anh khàn đặc và run rẩy.
Thông qua hệ thống quét siêu phân giải, Lạc Minh nhìn thấy Trần Hàn lấy ra một chiếc vòng tay bện bằng chỉ đỏ đã sờn cũ - vật kỷ niệm mà Linh Chi tưởng đã mất vĩnh viễn trong đêm kinh hoàng mười năm trước. Trong nhãn giới của Lạc Minh, các thuật toán phân tích vật liệu lập tức hiện lên hàng loạt dòng cảnh báo: Lớp rỉ sét trên móc khóa có dấu hiệu oxy hóa nhân tạo bằng axit. Tỉ lệ làm giả: chín mươi sáu phần trăm.
Linh Chi run rẩy đón lấy chiếc vòng, áp nó vào lồng ngực đang phập phồng vì xúc động và bật khóc. Cô khóc vì cuối cùng cũng tìm thấy một mảnh vỡ của quá khứ, một bằng chứng hữu hình để cô có thể bám víu vào sự thật mà cô muốn tin.
"Ký chủ, nhịp tim của ngài đã đạt mức một trăm bốn mươi nhịp mỗi phút. Ngài đang tự thiêu cháy nơ-ron của mình chỉ để xem một vở kịch rẻ tiền!" Hư Vô cười ngặt nghẽo, ánh sáng của nó nhấp nháy liên tục. "Ngài đau lòng vì cô ấy tin hắn, hay ngài đau lòng vì cô ấy hoàn toàn không nhận ra rằng mảnh chỉ đỏ thật sự, mảnh chỉ đẫm máu vẫn đang nằm lặng lẽ trong ngăn kéo bí mật dưới chân ngài?"
Lạc Minh không trả lời. Anh chìm vào sự im lặng đáng sợ, đôi tay bấu chặt vào thành xe lăn đến mức hợp kim titan rên rỉ. Anh nhìn Linh Chi nắm lấy tay Trần Hàn. Cô cảm thấy bàn tay ấy hơi lạnh, thiếu đi cái rung động rực lửa, cái cảm giác như bị điện giật mà cô đã trải qua khi ôm Lạc Minh trong đêm mưa rào ở Học viện. Một thoáng nghi hoặc lóe lên trong đáy mắt Linh Chi, nhưng cô lập tức dập tắt nó. Cô tự huyễn hoặc bản thân rằng sự lạnh lẽo này là do Trần Hàn đã phải trải qua mười năm trốn chui trốn lủi, còn cái nóng của Lạc Minh chỉ là sự bất thường của một con quái vật cơ khí.
Linh Chi chọn tin vào lời nói dối ngọt ngào, vì sự thật ở bên cạnh Lạc Minh quá tàn khốc và đầy rẫy sự lừa dối. Cô muốn được trở về làm cô bé của mười năm trước, được che chở bởi một "Hàn Chương" lành lặn, thay vì phải đối diện với một vị Quốc sĩ luôn che giấu gương mặt sau lớp thấu kính bạc vô hồn.
"Ngài thua rồi, Lạc Minh." Hư Vô thầm thì, giọng nó trở nên trầm đục. "Ngài biết ngài là thật, tôi biết ngài là thật, nhưng người duy nhất có thể cứu rỗi linh hồn ngài thì lại đang trao trái tim cho một bóng ma."
Lạc Minh siết chặt nắm đấm, và một tiếng "tạch" nhỏ vang lên - thấu kính bạc trên mắt trái anh nứt thêm một đường dài, chạy dọc qua tâm nhãn. Đêm nay, vị Quốc sĩ nhận ra một chân lý cay đắng: Dù anh có thể thâm nhập vào mọi hệ thống camera trên thế giới, dù anh có thể nắm giữ mọi bí mật của đế quốc, anh cũng vĩnh viễn không thể hack vào trái tim đã đóng chặt của một người phụ nữ đang cố chấp tìm kiếm một hình bóng không còn tồn tại.
Anh vươn tay, tắt phụt màn hình hologram. Căn phòng trở lại với bóng tối tuyệt đối. Trong bóng tối ấy, chỉ còn nghe thấy tiếng thở dốc đứt quãng của một cỗ máy đang cố tập làm người, và tiếng mưa rào từ ký ức vẫn chưa bao giờ dứt trong tim anh.
Trong khung hình trung tâm, Diệp Linh Chi đang ngồi đối diện với kẻ mang tên Trần Hàn. Ánh đèn vàng ấm áp của quán ăn cũ kỹ, mùi của gỗ mục và hương vị của những món ăn bình dân phủ lên họ một bầu không khí thân thuộc đến tàn nhẫn. Lạc Minh nhìn thấy Linh Chi, người phụ nữ vốn luôn mang vẻ sắt đá, lạnh lùng khi đứng bên cạnh anh giờ đây đang để lộ ra một sự yếu mềm mà anh chưa từng thấy suốt hơn một năm nay. Đôi mắt cô lấp lánh sự hy vọng, và khi Trần Hàn đưa tay lên khẽ vén lọn tóc mai cho cô, Linh Chi không hề né tránh. Cô khẽ mỉm cười, một nụ cười nở ra từ đống tro tàn của nỗi đau.
Rắc.
Một tiếng rít chói tai, sắc lẹm vang lên giữa không gian tĩnh mịch của căn phòng. Đó không phải là lỗi từ hệ thống vận hành, mà là âm thanh phát ra từ bộ thấu kính bạc trên mắt trái của Lạc Minh. Anh nghiến răng chặt đến mức các cơ hàm rung lên bần bật, và hệ thống thấu kính phải điều chỉnh tiêu cự liên tục để bù đắp cho sự chấn động của nhãn cầu. Cơn ghen tuông, thứ virus nguyên thủy nhất của loài người, đang thâm nhập vào hệ thống lý trí của vị Quốc sĩ, tàn phá mọi hàng rào bảo mật của sự kiêu ngạo.
"Ngài đang ghen sao, ký chủ?" Hư Vô hiện ra, lơ lửng ngay sát tai Lạc Minh như một bóng ma xanh thẳm. Nó cười, điệu cười chứa đầy sự châm chọc cay độc. "Ngài đang phát điên vì chính cái quá khứ mà ngài đã tự tay vứt bỏ để đổi lấy quyền năng của Mã nguồn à? Nhìn kìa, kẻ giả mạo kia đang làm tốt hơn ngài gấp trăm lần. Hắn có đôi tay lành lặn để chạm vào cô ấy, có đôi chân để đứng bên cạnh cô ấy dưới ánh mặt trời. Hắn trông giống "người" hơn cái khối sắt vụn đang bốc khói vì quá nhiệt là ngài đấy."
"Câm miệng." Lạc Minh gầm lên trong cổ họng, giọng anh khàn đặc và run rẩy.
Thông qua hệ thống quét siêu phân giải, Lạc Minh nhìn thấy Trần Hàn lấy ra một chiếc vòng tay bện bằng chỉ đỏ đã sờn cũ - vật kỷ niệm mà Linh Chi tưởng đã mất vĩnh viễn trong đêm kinh hoàng mười năm trước. Trong nhãn giới của Lạc Minh, các thuật toán phân tích vật liệu lập tức hiện lên hàng loạt dòng cảnh báo: Lớp rỉ sét trên móc khóa có dấu hiệu oxy hóa nhân tạo bằng axit. Tỉ lệ làm giả: chín mươi sáu phần trăm.
Linh Chi run rẩy đón lấy chiếc vòng, áp nó vào lồng ngực đang phập phồng vì xúc động và bật khóc. Cô khóc vì cuối cùng cũng tìm thấy một mảnh vỡ của quá khứ, một bằng chứng hữu hình để cô có thể bám víu vào sự thật mà cô muốn tin.
"Ký chủ, nhịp tim của ngài đã đạt mức một trăm bốn mươi nhịp mỗi phút. Ngài đang tự thiêu cháy nơ-ron của mình chỉ để xem một vở kịch rẻ tiền!" Hư Vô cười ngặt nghẽo, ánh sáng của nó nhấp nháy liên tục. "Ngài đau lòng vì cô ấy tin hắn, hay ngài đau lòng vì cô ấy hoàn toàn không nhận ra rằng mảnh chỉ đỏ thật sự, mảnh chỉ đẫm máu vẫn đang nằm lặng lẽ trong ngăn kéo bí mật dưới chân ngài?"
Lạc Minh không trả lời. Anh chìm vào sự im lặng đáng sợ, đôi tay bấu chặt vào thành xe lăn đến mức hợp kim titan rên rỉ. Anh nhìn Linh Chi nắm lấy tay Trần Hàn. Cô cảm thấy bàn tay ấy hơi lạnh, thiếu đi cái rung động rực lửa, cái cảm giác như bị điện giật mà cô đã trải qua khi ôm Lạc Minh trong đêm mưa rào ở Học viện. Một thoáng nghi hoặc lóe lên trong đáy mắt Linh Chi, nhưng cô lập tức dập tắt nó. Cô tự huyễn hoặc bản thân rằng sự lạnh lẽo này là do Trần Hàn đã phải trải qua mười năm trốn chui trốn lủi, còn cái nóng của Lạc Minh chỉ là sự bất thường của một con quái vật cơ khí.
Linh Chi chọn tin vào lời nói dối ngọt ngào, vì sự thật ở bên cạnh Lạc Minh quá tàn khốc và đầy rẫy sự lừa dối. Cô muốn được trở về làm cô bé của mười năm trước, được che chở bởi một "Hàn Chương" lành lặn, thay vì phải đối diện với một vị Quốc sĩ luôn che giấu gương mặt sau lớp thấu kính bạc vô hồn.
"Ngài thua rồi, Lạc Minh." Hư Vô thầm thì, giọng nó trở nên trầm đục. "Ngài biết ngài là thật, tôi biết ngài là thật, nhưng người duy nhất có thể cứu rỗi linh hồn ngài thì lại đang trao trái tim cho một bóng ma."
Lạc Minh siết chặt nắm đấm, và một tiếng "tạch" nhỏ vang lên - thấu kính bạc trên mắt trái anh nứt thêm một đường dài, chạy dọc qua tâm nhãn. Đêm nay, vị Quốc sĩ nhận ra một chân lý cay đắng: Dù anh có thể thâm nhập vào mọi hệ thống camera trên thế giới, dù anh có thể nắm giữ mọi bí mật của đế quốc, anh cũng vĩnh viễn không thể hack vào trái tim đã đóng chặt của một người phụ nữ đang cố chấp tìm kiếm một hình bóng không còn tồn tại.
Anh vươn tay, tắt phụt màn hình hologram. Căn phòng trở lại với bóng tối tuyệt đối. Trong bóng tối ấy, chỉ còn nghe thấy tiếng thở dốc đứt quãng của một cỗ máy đang cố tập làm người, và tiếng mưa rào từ ký ức vẫn chưa bao giờ dứt trong tim anh.
Chỉnh sửa cuối:
