Câu nói "Đừng có mơ, tôi chỉ vô tình đi ngang thôi." của Bamby ngày ấy giống như không phải là đùa giỡn. Bằng chứng là sau khi bọn họ quay về nước đến hơn hai tuần rồi mà vẫn chẳng thấy em đến thăm hắn lần nào, bệnh viện không có, nhà thì lại càng không.
Đương nhiên là Eunho sẽ không hề cảm thấy tức giận lắm đâu, chỉ là vì sao ngay cả Yejun vẫn sẽ đến thăm mà Bamby thì lại không chứ?
Quả đào nhỏ này vô tình thật đó, bọn họ đã cùng nhau nương tựa trong rừng suốt quãng thời gian dài như vậy, thế mà em đối xử với hắn mới lạnh lùng làm sao.
Được rồi, Eunho dù sao cũng không phải type người nhỏ nhen, nếu em không đến tìm hắn, vậy thì hắn đến tìm em là được rồi.
Ngay khi cánh tay có thể hoạt động trở lại Eunho đã ngay lập tức đến tiệm bánh "Cá heo và Nai nhỏ".
Tiệm bánh vẫn giống như vậy, mới sáng sớm đã tập trung rất đông người đến xếp hàng mua, bởi vì số lượng làm ra trong ngày có hạn, nếu thực khách không tranh thủ sẽ không còn bánh nữa. Bamby lúc này ở phía trước quầy bận rộn vẽ chữ lên mặt bánh, Yejun ở bên cạnh vừa thu tiền vừa đóng gói, hai người chẳng hề ngơi tay.
Eunho hôm nay lái xe hơi đến, cánh tay mới hồi phục nên hắn không thể mạo hiểm lái motor, dù sao motor cũng rất nặng, cần dùng sức khi đến khúc quanh, cũng phải giữ tay côn liên tục nữa. Hắn cố tình đem xe đỗ xa khỏi tiệm bánh một chút rồi mới đi bộ đến bên này, hòa vào trong dòng người đang xếp hàng, lặng lẽ nhìn bộ dáng chăm chú khi làm việc của Bamby.
Bamby mím đôi môi nhỏ, hai mắt tròn xoe, lông mày hơi nhíu lại, dáng người nhỏ nhắn, cử chỉ nhẹ nhàng,
cẩn thận. Bộ dáng lúc này của em và khi ở trong rừng là hoàn toàn khác, khi đó là vì lo lắng cùng sợ hãi còn hiện tại trong ánh mắt em đều là niềm vui khi làm việc, Eunho bất giác mỉm cười theo.
Hắn chẳng biết mình làm sao nữa, chỉ là khi nhìn Bamby hắn lại muốn nhìn em nhiều thêm nữa, muốn biết về em nhiều hơn nữa, muốn thấy được bằng hết tất cả những biểu cảm của em trên khuôn mặt xinh đẹp đó. Cho dù là em đang tức giận, hay em đang xấu hổ, bởi vì khó xử mà muốn mắng chửi người, hay cả những lúc em tập trung làm việc như vậy, hắn đều muốn nhìn cả. Hắn còn nghĩ, liệu Bamby sẽ có những biểu cảm nào nữa nhỉ? Hắn nghĩ ngợi, rồi lại tham lam muốn nhiều hơn.
Hàng dài người đứng trước tủ bánh ngày một ngắn dần, bánh cũng sắp hết, Yejun lập tức nói ra thông báo để khách hàng không đợi thêm, Eunho cũng theo dòng người nhích đến phía trước từng bước một. Lúc hắn đến trước tủ, hắn đã là người cuối cùng rồi, Yejun lúc này mới nhìn ra là hắn, anh mỉm cười hỏi hắn là đến chơi sao?
Eunho lắc đầu, ánh mắt bất giác lại liếc về phía Bamby, Yejun như hiểu ý, vội nhập vai một ông chủ chuyên nghiệp.
"Tiệm của chúng tôi chỉ còn một cái bánh dâu tây, quý khách muốn dùng thêm nước gì không?"
Eunho liếc nhìn menu làm ra vẻ đăm chiêu, thật ra vẫn là len lén quan sát Bamby, em vẫn đang bận rộn rửa dụng cụ, không có để ý thấy hắn, thật là, bộ hắn không có sức hút tới vậy luôn sao?
Eunho tuy rằng vẻ ngoài có hơi dữ, nhưng từ lúc đi học hắn đã nổi tiếng là đẹp trai, đồng học trong lớp chưa bao giờ ngó lơ hắn cả, trải nghiệm bị Bamby xem như không khí này thật sự làm hắn thấy có hơi không hài lòng.
"Một trà hoa bụt giấm. Gói phần bánh dâu tây lại cho tôi luôn nhé!"
Bamby lúc này nghe thấy giọng nói mới ngoảnh đầu lại, thấy người tới thật sự là Eunho làm cho em có chút giật mình, lại vội vã quay đi xem như không thấy hắn.
Eunho có chút bất đắc dĩ. Thật sự muốn xem hắn như không khí sao chứ?
"Anh Yejun này, tôi có thể cùng Bamby nói chuyện riêng không, tiệm cũng sắp đóng cửa rồi mà, hửm?"
"Ai đồng ý cùng anh nói chuyện riêng?"
Không để cho Yejun trả lời, Bamby đã vội hằn học, Eunho phì cười.
"Cuối cùng cũng nói chuyện với tôi rồi?"
Bamby bộ dáng lười quan tâm hắn, tự mình làm việc của bản thân, Eunho ngược lại không có vẻ gì là sẽ buông tha, ngay cả người cũng nhoài lên bàn thu ngân của tiệm.
"Sao vậy? Hôm trước chúng ta lạc ở trong rừng, không phải là em còn rất nhiệt tình sao? Đối với tôi quan tâm.."
Eunho chưa nói hết câu, Bamby đã muốn phóng ra từ trong quầy để bịt miệng hắn, Yejun cũng bị em làm cho bất ngờ.
Đương nhiên Bamby không phải là sợ cái gì, chỉ là em không muốn ai khác biết được ngày hôm đó em đã lo lắng cho Eunho, cũng là phản xạ tự nhiên mà thôi.
Thế nhưng chuyện này lọt vào mắt của Eunho lại giống như Bamby sợ người khác biết được cả hai đã từng gần gũi như vậy, trong lòng khó chịu vô cùng. Lại như nhớ ra cái gì, không khỏi khiến trái tim hắn phát lạnh, đúng rồi, Bamby đã có người yêu mà, là một tên to cao tóc đen, không đúng sao? Chả trách em ấy không muốn để Yejun nghe thấy chuyện của cả hai ở trong rừng.
Yejun đầu đầy dấu chấm hỏi nhìn Bamby kéo lấy Eunho lôi ra ngoài cửa tiệm.
"Anh rốt cuộc muốn cái gì?"
Mặt Eunho đầy bình tĩnh "Tôi chỉ là đến đòi nợ thôi mà?"
"Ai nợ gì anh chứ?" Bamby gầm nhẹ.
Eunho vẻ mặt giống như là việc hiển nhiên đáp: "Em đã hứa sẽ cùng tôi đi biển."
"Ai hứa gì với anh chứ?"
Đúng vậy, ngày hôm ấy Bamby vốn dĩ chưa từng cùng hắn hứa cái gì, nhưng Eunho trời sinh giống như là khắc tinh của em vậy, vẫn nhất quyết không chịu buông tha.
"Em đã trả lời rồi mà? Bằng sự im lặng."
Bamby: "..."
"Em im lặng tức là đồng ý mà, hôm nay tiết trời rất đẹp, chúng ta đi biển đi."
Bamby hết cách, em thật sự không muốn cùng Eunho dây dưa nữa. Hơn cả việc chán ghét, thì hiện tại Bamby càng muốn tránh xa Eunho hơn bởi vì em đã không còn cảm thấy ghét hắn nữa rồi.
Việc này so với chuyện chán ghét Eunho thì càng đáng quan ngại hơn gấp trăm lần, vì cái gì Bamby sẽ không ghét hắn nữa, có đôi khi em còn nhớ tới khuôn mặt của Eunho ngày ấy. Lúc hắn ở trong rừng kể chuyện cho em nghe, giọng nói của hắn, lúc hắn bình tĩnh nghĩ ra cách giải quyết vấn đề, còn có khi hắn cố gắng che giấu thương tích, nói rằng hắn không sao để cho em an tâm.
Có một đêm, Bamby đã giật mình tỉnh giấc vì lạnh, em nhớ tới cảm giác khi nằm trong lòng ngực của Eunho khi đó, không biết là em đã sưởi ấm cho hắn, hay chính hắn đã dùng hơi thở của mình mà bao lấy em nữa.
Tất cả những chuyện này mới làm Bamby cảm thấy cực kỳ sợ hãi, em không phải con nít ba tuổi, em biết rằng những biển hiện vô thức khi em nhớ tới dáng vẻ và cảm giác lúc ở cạnh một người là biển hiện rõ ràng của việc "em đã có chút thích họ" rồi.
Vậy nên, ngay trước khi cái việc có chút này trở nên lớn hơn, em không muốn gặp lại Eunho nữa. Cả đời Bamby chưa bao giờ nghĩ đến việc mình sẽ rơi vào lưới tình với một tên công tử ăn chơi trác táng cả.
Eunho và Bamby vốn dĩ là hai đường thẳng, bọn họ cứ như vậy mà chia về hai ngã đi, cả đời đừng có quan hệ nữa, như vậy mới là tốt nhất.
Thế nhưng Eunho thực sự là sống chết không buông mà.
"Thật ra.."
Eunho nói tới đây thì ngừng lại, càng làm cho Bamby tò mò hơn nữa, em im lặng chờ đợi hắn nói ra điều tiếp theo. Eunho nhìn vẻ túng quẫn trong mắt em, vốn dĩ chỉ định trêu đùa lại biến thành đe dọa ác ý.
"Khi đó em nghĩ tôi không biết sao?"
Tim Bamby hẫng đi một nhịp.
Hắn biết rồi, biết sao?
Hắn biết cái gì chứ? Là khi nào cơ, lúc đó sao?
Không phải khi đó hắn đã mê man sao?
Đúng là một tên playboy nham hiểm mà.
Khuôn mặt Bamby hết trắng rồi lại đỏ, Eunho nhìn phản ứng của em liền càng khẳng định suy nghĩ ở trong lòng, hàn ý từ tận đáy lòng không ngừng phát ra.
Xem ra em thật sự rất sợ hãi bị người khác biết được, cũng đúng làm gì có tên bạn trai nào vui vẻ nghe thấy người yêu của mình nằm trong lòng của gã đàn ông khác cả một đêm, hơn nữa còn là tiếp xúc trần thân mật như vậy.
"Không muốn tôi nói ra thì liền đi biển với tôi đi. Tâm trạng tôi đang cao hứng, muốn đi biển ăn chút hải sản."
Bamby thật sự hết cách, nghĩ việc Eunho nói chuyện đi ra biển như đi chợ cá vậy, từ trung tâm đi đến biển ít nhất mất hơn hai giờ đồng hồ lận. Mà hơn cả là việc hắn cứ lấp lửng không nói ra càng làm em khó chịu, nhưng Bamby chính là điển hình của việc có tật giật mình, dù cho Eunho cái gì cũng chưa nói thì em vẫn sẽ sợ.
Vậy nên, vẫn là hai người cùng nhau đi biển.
Eunho lái xe hơn hai tiếng buổi chiều thì bọn họ đã ở cạnh bờ biển rồi.
Bamby vốn tình là không tình nguyện đi, lại thêm bị việc muốn né tránh hắn mà suốt đoạn đường đi chỉ có Eunho là nói chuyện, còn em lại giả vờ tựa vào ghế như đã ngủ. Thế nhưng khi biển đã bắt đầu hiện ra trước mắt em liền không nhịn được mà ngoái đầu nhìn, Eunho liếc nhìn em.
"Thức rồi sao? Tôi vừa định gọi em dậy."
Eunho hạ mui xe xuống, hắn chọn chiếc mui trần này chính là vì khoảnh khắc bây giờ, muốn để gió biển đem bọn họ nhấn chìm. Gió chiều không mạnh lắm, nhưng vì đang lái xe vẫn là đem tóc của bọn họ thổi tung, tóc của Bamby vốn dĩ mềm mại, bị thổi đến mức lộ hết cả cái trán cao của mình, Eunho trông em hơi buồn cười, nhưng lại cứ đáng yêu vô cùng.
Bamby ngược lại thấy hắn cười thì lại nghĩ hắn đang chọc mình.
"Anh cười cái gì?"
"Trán em cao thật đó."
Bamby thật sự rất muốn đấm hắn một cái.
"Bà tôi nói, những người trán cao đều rất thông minh."
Bamby bĩu môi: "Trán cao thông minh gì chứ? Nếu trán cao mà thông minh thì chắc anh ngốc lắm, vì trán anh bình thường mà?"
Eunho nghe thấy lại càng cười lớn hơn, Bamby mặc xác hắn.
Từ nhỏ em đã không thích đi học rồi, đi học rất chán, em cứ nhìn mấy con số thì lại thấy nhức đầu, chóng mặt, lúc nhỏ còn vì muốn nghỉ học mà cố tình giả bệnh, mẹ Chae không tin vẫn là bắt em đến trường. Bamby đi học mà trong lòng vô cùng ấm ức, trên đường đi em đã đá chân vào một cái cây để xả cơn giận, bây giờ nghĩ lại em thấy thương cái cây ấy vô cùng, nó rõ ràng là có lỗi gì đâu chứ.
Eunho quét mắt nhìn dáng vẻ suy tư của em, cười hỏi.
"Nhớ tới cái gì hả?"
Bamby im lặng không trả lời, Eunho cũng không khó chịu, tiếp tục độc thoại.
"Lúc trước, mỗi lần có chuyện không vui tôi đều lái xe như thế này, gió thổi tốt lắm, đem muộn phiền của tôi đều cuốn ra sau đầu, haha hơn nữa em có nghe thấy không? Trong hơi gió như mang theo mùi muối ấy, vị mặn lại gần gũi vô cùng."
Bamby vẫn là không có đáp lại, không biết em đang suy nghĩ tới cái gì, hay chỉ là đang muốn làm lơ hắn mà thôi, Eunho vươn tay đem radio mở lên, một giai điệu nhẹ nhàng bất chợt, hắn huýt sáo, chậm rãi hát theo.
Giọng của Eunho vốn dĩ là nam trầm, nhưng khi hát lại lên tone cao trong trẻo, làm cho Bamby cũng ngạc nhiên, Eunho hát rất tốt, gió to nhưng giọng hắn chẳng mấy bị vỡ hay run. Bamby hơi lén liếc nhìn người bên cạnh, bàn tay trước ngực siết chặt dây an toàn, bàn chân chẳng hiểu sao lại vô thức nhịp theo giai điệu của bài hát.
Eunho đỗ xe tại vị trí sát biển, kéo lấy Bamby đi đến bãi bồi phía xa, nơi này chiều đến thuyền câu vừa về đến bán đủ loại hải sản từ to đến nhỏ, dân chài đều tập trung đổ chiến lợi phẩm vào thúng, không có mấy người quan tâm tới bọn họ, nghĩ là khách du lịch.
Lúc này, một cô bán hàng nhìn ra Eunho, vội gọi.
"Eunho hả? Con lại đi chơi sao? Muốn mua tôm không, không nay thuyền nhà cô lại đánh được nhiều lắm."
Bamby nghe thấy tiếng gọi cũng quay lại nhìn, đó là một người phụ nữ đã ngoài năm mươi, khuôn mặt hằn rõ sự ăn mòn của thời gian, làn da của bà đen nhẹm đi vì cái nóng rát của nắng biển. Người phụ nữ mặc một bộ đồ thun đã sờn, trước ngực đeo tạp dề cao su, chân đi ủng, nhìn thế nào cũng không giống với loại người mà một công tử nhà giàu sẽ quen biết, thế nhưng lại chào hỏi Eunho giống như đã biết từ lâu.
Eunho lúc này cũng nở nụ cười, vội bước qua giúp người phụ nữ khuân cái thúng đặt lại gần nhau, người phụ nữ cứ cười không ngớt, vừa bảo Eunho đừng làm nữa. Nhưng mặc kệ bộ đồ đắt tiền đang mặc bị nước biển từ hải sản bắn đến tanh tưởi, bàn tay sạch sẽ bị dơ, Eunho vẫn nhiệt tình làm công việc nặng nhọc ấy một cách bình tĩnh.
Bamby thật sự là bị Eunho làm cho đi từ ngạc nhiên này tới ngạc nhiên khác, vậy nên em cứ đứng ở một bên mà nhìn hắn chăm chú, Eunho lúc này hướng em vẫy tay.
"Mau đến xem đi Bamby, cá tôm tươi lắm."
Bamby viền mắt hơi nóng lên, em chậm rãi bước qua, Eunho vội kéo lấy cánh tay của em, Bamby giật mình, theo phản xạ định giãy ra, nhưng.. bàn tay của hắn ấm quá. Hắn đang bị thương, đáng lẽ em không nên giằng mạnh. Nghĩ vậy, em chần chừ trong một giâ và Eunho ngay lập tức nắm chặt hơn. Thấy Bamby không có phản kháng, hắn liền giả vờ tự nhiên mà nói huyên thuyên không ngừng.
"Em có thích hải sản nướng không, tôi thích cực kỳ, cô Oh đây rất giỏi nấu ăn đó, chúng ta mua xong có thể nhờ cô ấy làm giúp, ăn với bia thì ngon khỏi chê luôn."
Bamby chỉ ậm ừ gật đầu, mấy con tôm còn sống búng đi ở trong nước như muốn tránh thoát, nước văng tung tóe, Bamby không kịp né đi, một vài giọt bắn tới trên mặt của em.
Eunho hoảng hốt, nhìn em nhắm nghiền mắt liền kéo em qua để nhìn, rút vội khăn tay trong túi áo ra lau cho em, Bamby cả người như bị đông cứng lại, chẳng biết nên phản ứng thế nào nữa, em cứ thế đứng yên cho hắn giúp mình.
Eunho nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn của em, trái tim đều mềm nhũn.
"Sao vậy? Em ngồi xe mệt rồi? Sao cứ như bị ngốc đi thế này?"
Bamby lắc đầu, mắng nhỏ.
"Anh mới ngốc ấy."
Eunho cười lớn, đem khăn vải dúi vào trong lòng bàn tay của em, kéo em lui lại phía sau tránh để nước biển lại văng trúng.
"Ây dô! Eunho lâu rồi không đến thăm cô, bây giờ cháu còn có cả bạn trai nữa sao? Cậu bé tóc hồng này tên là gì vậy, xinh xắn quá đi."
Cô Oh đột nhiên nói chen, Bamby vội vã giải thích.
"Cháu tên Bamby ạ, cháu không phải bạn trai của tên này đâu cô."
Tuy rằng nói thế, nhưng cả hai tai của Bamby đều ngượng đến đỏ lựng, gò má cũng hây hây, trông em không khác gì quả đào chín cả, khuôn mặt vốn xinh xắn lại càng thêm kiều diễm, cô Oh nhìn mà xuýt xoa.
"Ôi dào, ngượng rồi ngượng rồi, con cái nhà ai mà khéo đẻ, Bamby đừng chê Eunho nhà cô nha, trông thằng bé xấu tính thế thôi, chứ nó tốt lắm, biết kính trên nhường dưới, lại dịu dàng vô cùng."
Eunho được khen thì cười đến mức mồm sắp ngoác tận mang tai, Bamby vẻ mặt gần như phát nổ, cứ liên tục phủ định với cô rằng bọn họ không phải là mối quan hệ kia.
Hắn nhìn dáng vẻ của em, vừa thỏa mãn ngắm nhìn, lại cảm thấy hơi tức giận vì em cứ khẳng định em không thể cùng hắn một chỗ, lại nhớ tới tên người tình tóc đen kia, Eunho vươn tay đem Bamby kéo sát lại, ôm chặt cứng lấy vai không để em giãy ra.
"Cô thấy hai đứa con có đẹp đôi không? Con thích người ta lắm, mà em ấy chẳng thích con xíu nào hết."
"Đẹp đôi lắm, đẹp đôi lắm."
Cô Oh cùng Eunho cứ trêu chọc làm cho Bamby ngượng đến mức sắp đào được cái lỗ mà chui xuống, em giẫy giụa muốn thoát khỏi bàn tay xấu xa kia, cấu nhẹ vào mạn sườn làm Eunho la lên oai oái.
"Oa~em ác quá vậy, da thịt của tôi mỏng lắm đó."
"Mặt dày như anh mà da thịt mỏng sao?"
Bamby nghiến răng nói, Eunho cười cười.
"Bình thường tôi vốn dĩ không dày như vậy đâu, nhưng muốn hái được hoa hồng thì phải chịu đau cơ mà."
Bamby lười cùng hắn đôi co, xoay người đi muốn xem hắn như không khí.