Ba ngày sau.
Một chiếc xe bọc thép chở theo nhóm học viên rời khỏi cổng Học viện Phòng Tuyến, tiến về phía biên giới-nơi con người và ma quỷ phân cách bởi bức tường ranh giới.
Bên trong xe, không khí vô cùng căng thẳng.
Trần Lâm nhìn qua cửa sổ. Xa xa, bức tường sắt khổng lồ hiện ra dưới ánh hoàng hôn, phía trên phủ đầy dấu vết của những trận chiến. Đằng sau bức tường đó, một thế giới đầy rẫy ma quỷ đang chờ đợi bọn họ.
"Học viên, nghe rõ đây!"
Một giọng nói mạnh mẽ vang lên. Đó là Đội trưởng Vệ, người hướng dẫn nhiệm vụ lần này.
"Chúng ta sẽ chia thành ba đội nhỏ, mỗi đội đảm nhận một khu vực nhất định. Nhiệm vụ chính là điều tra dấu hiệu xuất hiện của ma quỷ và thu thập thông tin."
"Không có nhiệm vụ tiêu diệt, không có anh hùng. Nếu gặp nguy hiểm, rút lui ngay lập tức. Rõ chưa?"
"Dạ rõ!"
Trần Lâm liếc nhìn nhóm của mình.
Huy, Dương, Nam, Mai.
Cả bốn người đều là những kẻ bị xem là phế vật, chẳng ai được đánh giá cao.
Nhưng không ai trong số họ có ý định bỏ cuộc.
Bíp!
Một âm thanh vang lên từ thiết bị liên lạc.
"Chúng ta đến nơi."
Cổng biên giới đã mở.
-
Khu vực ngoài bức tường
Không khí ở đây lạnh hơn, nặng nề hơn.
Cảm giác như có thứ gì đó vô hình đang lẩn khuất trong bóng tối, quan sát bọn họ.
"Khu vực này đã từng có một ngôi làng, nhưng từ khi hiện tượng
linh dị phục sinh xuất hiện, toàn bộ dân làng đều biến mất."
Đội trưởng Vệ trầm giọng nói.
"Không rõ vì sao, nhưng mọi dấu vết đều chỉ ra rằng họ không bị giết."
"Họ.. biến mất?"
Dương nuốt khan.
Những câu chuyện về làng ma không phải là hiếm. Có những nơi con người không chết mà chỉ đơn giản.. bốc hơi, như thể chưa từng tồn tại.
"Đi thôi."
Cả nhóm tiến vào trong ngôi làng.
-
Bên trong ngôi làng hoang
Những ngôi nhà đổ nát, đường phố vắng tanh.
Không có dấu vết của xác chết.
Không có mùi hôi thối của thây ma.
Mọi thứ.. quá sạch sẽ.
Trần Lâm cúi xuống, chạm tay vào mặt đất.
Lạnh.
Không một chút bụi bặm.
Hắn nhíu mày. "Cứ như có người dọn dẹp nơi này vậy."
Bỗng nhiên, Mai-người có thể chất liên quan đến giác quan-rùng mình.
"Có gì đó không đúng.."
"Chuyện gì?"
Mai không trả lời ngay, cô chỉ bước đến gần một bức tường và nhẹ nhàng chạm tay vào đó.
Và rồi..
Bức tường rung lên.
Mọi người lập tức rút vũ khí.
"Rắc.."
Một cánh cửa chầm chậm mở ra, để lộ một lối đi tối đen như mực.
Không ai thấy được gì bên trong.
Nhưng cảm giác ớn lạnh tràn ra từ phía sau cánh cửa đó, như thể có thứ gì đó đang chờ sẵn.
"Có ai muốn vào không?" Dương nuốt khan, giọng nói run nhẹ.
Không ai trả lời.
Nhưng Trần Lâm lại bước tới.
Không chút do dự, hắn đi vào trong bóng tối.
-
Bên trong lối đi bí ẩn
Ánh sáng từ đèn pin chỉ đủ chiếu sáng vài mét phía trước.
Hai bên tường có những dấu vết kỳ lạ-tựa như vết cào, hoặc chữ khắc nào đó.
Trần Lâm giơ tay chạm vào một ký tự.
Ngay khi đầu ngón tay hắn lướt qua, cả đường hầm rung chuyển dữ dội.
ẦM!
Một làn sương đen dày đặc tràn ra từ trong bức tường.
Tiếp đó, những tiếng thì thầm vang lên khắp không gian.
"Trả lại.. trả lại.. trả lại.."
Hơi thở của Trần Lâm trở nên nặng nề.
Không chỉ hắn-cả nhóm đều cảm thấy cơ thể trở nên nặng nề hơn, như thể một áp lực vô hình đang đè lên họ.
"Hệ thống quy tắc.." Mai run giọng. "Chúng ta vừa kích
Hoạt một quy tắc nào đó."
Quy tắc của ma quỷ.
Nếu muốn sống sót.. họ phải phá vỡ quy tắc này.
Nhưng quy tắc đó là gì?
-
(Còn tiếp)