Đêm nay ngồi nhìn bốn bề tứ phía
Trăng len vào vai đẫm ướt lệ vương
Lời mẹ kể vơ vẫn suốt canh trường
Mẹ khổ lắm hôn nhân như tù ngục
..
Ngoại gia trưởng Mẹ phải luôn tin phục
Lên xe hoa mà chẳng chút tình yêu
Về làm dâu ôm cay đắng hẩm hiu
Một mình chịu đắng giọt sầu sỉ vả
..
Kì thai nghén lại gánh thêm nhục mạ
Phận làm dâu không biết đẻ con trai
Cơm canh cặn nằm ngủ ở nhà ngoài
Vì gả bán nên bị xem như rác
..
Đêm nay mũi lại cay xè ngột ngạt
Ngẫm cuộc đời còn nhiều lắm đắng cay
Khuyên chẳng đặng bởi phần số an bày
Hay là kẻ buông tay trôi theo nước?
..
Đâu ai muốn đời trở nên nhu nhược
Chẳng mưu cầu hạnh phúc của riêng ta
Sống mà như ánh nắng cuối chiều tà
Sống để chết thì có còn ý nghĩa?
..
Một đời người đến cuối rồi thấm thía
Sinh - uống - ăn - đứng - đi lại học hành
Hết nhà trường rồi chưa được thành danh
Thì vội vả vào chung thân đến chết
..
Của tù ngục cưới - sinh đầy mỏi mệt
Chẳng yêu thương phải gồng sức nhịn chồng
Tôi muốn hỏi: Đời chưa đủ bão giông?
Sao lại gán kiếp lênh đênh nhi nữ?
..
Cuộc đời này là hành trình lữ thứ
Sống cho mình hay phải sống cho ai?
Rồi trôi tuột hết tháng lại đến ngày
Khi nhắm mắt, hỏi: Đời vì ai sống?
..
Bạch Cẩn Huyền