Chương 20: Hôn sự trên trời rơi xuống
Kéo một mạch, Lạc Ly Trần kéo nàng tới thẳng bữa tiệc ngoài trời đang diễn ra, khách khứa đã vào vị trí, thái giám thông báo vang lên:
"Ly vương tới!"
Tất cả bá quan văn võ, hoàng tự vương thất, hoàng hoa khuê nữ, sứ thần đến dự nhìn về một phía.
Chẳng ai mà không biết vị ngốc vương chỉ được dung mạo này, chỉ một cái nhìn lại có vô số biểu cảm có khinh bỉ, có chán ghét, cũng có mong chờ.
Toàn trường choáng ngợp nhìn một nam một nữ đang đi đến.
Lạc Ly Trần một thân tuấn mỹ đẹp đẽ, tuy bị ngốc, nhưng không ai dám phủ nhận dung mạo tuyệt tác như chạm khắc kia đã không ít thiếu nữ bị mê hoặc mà đỏ mặt.
Sở Nguyệt lại làm dâng lên sự tò mò của mọi người, mỹ nhân xinh đẹp lạnh lùng, tựa như đóa mẫu đơn khiến người ta phải cúi đầu ngắm nhìn.
Một đôi bích nhân - Duyên trời tác hợp.
Trong lòng họ đột nhiên nghĩ đến những từ này. Trước ánh mắt dò xét đánh giá của mọi người, Sở Nguyệt điềm nhiên bình tĩnh, Lạc Ly Trần lén nhìn nàng một cái, bề ngoài cười híp mắt:
"Tỷ Tỷ xinh đẹp mau ngồi ở đây." Lạc Ly Trần kéo nàng ngồi vào tấm đệm bông gần ghế vua nhất, hắn kéo bừa tấm đệm khác tới sát bên nàng ngồi xuống.
"..."
Sở Nguyệt.
"..."
Mọi người.. Hà, hóa ra ngốc tử cũng muốn nữ nhân xinh đẹp.
Tiêu Y và Ám Nhất đứng sau lưng cũng có vẻ mặt vi diệu.
Xung quanh đều nhìn về phía bọn nàng bàn tán sôi nổi, Lạc Ly Trần chống cằm nhìn nàng không rời.
"..."
Sở Nguyệt im lặng uống rượu.
Một lúc sau, chính thức khai tiệc.
"Quốc Vương Bệ hạ giá đáo, Hoàng hậu nương nương giá đáo!"
Tất cả mọi người đứng lên, vừa quỳ xuống vừa hô lớn:
"Thanh Phong Bệ hạ vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế. Hoàng hậu nương nương thiên tuế, thiên tuế thiên thiên tuế."
Lạc Ly Trần chỉ cúi người hành lễ chứ không quỳ, Sở Nguyệt cũng làm theo liền bị một viên quan trong bè phái của Hạ Huy Kính thấy được.
Trường Thiên Tư Thành trong long bào vàng thêu kim vân đỏ vương giả đẹp đẽ làm lòng mấy nữ tử đây mê luyến.
Hắn cao hứng nhìn Sở Nguyệt và Lạc Ly Trần một cái, rồi ngồi lên ghế rồng, Phượng Vũ Thanh ngồi ở ghế bên cạnh.
"Bình thân."
"Tạ Bệ hạ."
Mọi người ngồi vào chỗ của mình, Trường Thiên Tư Thành vui vẻ nhìn Sở Nguyệt vừa định lên tiếng:
"Ta.."
"Dân nữ to gan!" Đột nhiên có một tên quan văn đứng lên, hướng về phía nha đầu nhà hắn quát tháo.
"..."
Trường Thiên Tư Thành không vui nhìn tới.
"Thanh Phong Bệ hạ ngay đây, tại sao không quỳ xuống hành đại lễ, đúng là phạm tội đại bất kính!"
Ở góc độ không ai nhìn thấy Lạc Ly Trần lạnh lẽo nhìn ông ta một cái. Sở Nguyệt vẫn thờ ơ. Trường Thiên Tư Thành thì trầm mặt:
"Hỗn xược."
"..."
Tên quan kia liền khựng lại một nhịp.
"Trẫm còn chưa lên tiếng, ngươi dám ồn ào trước mặt trẫm?"
Vị quan đó bị ánh nhìn sắt lạnh của Trường Thiên Tư Thành dọa sợ, đành nhận tội ngồi xuống.
Trường Thiên Tư Thành u ám nhìn sang một hướng, nơi có một nam tử trung niên hắc bào đang điềm tĩnh ngồi, chẳng ai khác chính là Hạ Huy Kính, dù có tuổi nhưng ánh mắt vẫn tinh sáng và thâm sâu. Bên cạnh là Hạ Du Hàm xinh đẹp động lòng người.
Lạc Ly Trần rót cho nàng một chén rượu: "Tỷ Tỷ xinh đẹp mau uống đi."
Sở Nguyệt cầm chén rượu nhìn theo hướng mà Trường Thiên Tư Thành nhìn, khẽ uống một ngụm rượu.
Hạ Huy Kính?
Tốt lắm, cuối cùng cũng gặp mặt..
"Hôm nay là sinh thần của Hoàng hậu, cũng muốn các vị ái khanh tề tựu để gắn kết tình cảm, và trẫm có một chuyện cần tuyên bố để hỷ càng thêm hỷ."
"Sở Nguyệt, năm xưa chính là muội muội do chính thái tử Kình Lạc nhận nuôi và hết mực yêu thương, kể từ hôm nay cũng sẽ là muội muội của trẫm."
"Sắc phong: Sở Nguyệt làm Hòa Lạc quận chúa, đối đãi cung vị cao quý nhất, cho phép tự do đi lại trong cung. Nếu có người nào dám chỉ trích sau lưng, giết không tha."
Xôn xao, xôn xao.
Hạ Huy Kính cau mày, liếc mắt ra hiệu cho một quan nhị phẩm khác, người đó hiểu ý đứng lên cúi người:
"Phản đối, thưa Bệ hạ."
Trường Thiên Tư Thành liếc mắt nhìn đến: "Tần đại nhân có ý kiến gì?"
"Bệ hạ, phong vị - một là có dòng máu cao quý, hai là đem lại lợi ích cho quốc gia, người như vậy chẳng phải không có quy tắc sao?"
".. À, khanh nói cũng phải nhỉ?" Trường Thiên Tư Thành cười ẩn ý.
Hạ Huy Kính khẽ cau mày.
"Trẫm còn chưa nói hết đâu, Ly vương - Lạc Ly Trần lúc Hoàng Thái hậu băng thệ di nguyện lớn nhất là muốn tìm một hôn sự hòa hợp cho Ly vương."
"Ly vương gặp gỡ Sở Nguyệt đã nhất kiến chung tình, Ly vương cũng có chính phi rồi có con nối dõi đó chính là di nguyện của thái hậu, cũng là việc có lợi cho đất nước.. Như vậy chắc là được rồi nhỉ?"
"..."
Sở Nguyệt thiếu chút nữa đã bóp vỡ ly rượu trong tay mình, cái gì chính phi, cái gì con cái?
Ám Nhất, Tiêu Y cũng bị dọa cho phát khiếp.
"Đây, đây.." Quan viên kia có chút câm nín.
"Nếu không còn gì để nói nữa thì ngồi xuống đi."
"..."
Hạ Huy Kính chán nản nhắm mắt lại, đám phế vật bên cạnh mình chẳng được tích sự gì cả.
"Tiểu nha đầu còn không mau cảm tạ thánh ân." Trường Thiên Tư Thành thay đổi sắc mặt cười híp mắt.
"..."
Sở Nguyệt tặng cho Trường Thiên Tư Thành một ánh nhìn rất 'thân thiện'.
Khụ, nha đầu này sắp ăn tươi nuốt sống mình rồi.. Trường Thiên Tư Thành chột dạ một phen.
Sở Nguyệt lại nhìn Lạc Ly Trần giận quá hóa cười, nhất định là tên yêu nghiệt này bày mưu.
Sở Nguyệt nghiến răng nghiến lợi:
"Sở Nguyệt.. Đa tạ Bệ hạ."
Dù có rất nhiều người bộ dạng không tán đồng, nhưng không dám kháng lệnh thiên tử, đành đứng lên cúi người:
"Hòa Lạc quận chúa vạn an."
Sở Nguyệt cảm thấy cả người đau nhức.
Lạc Ly Trần hóa thân 'ngốc tử' nhìn nàng ngồi kế bên luôn miệng trong hào hứng:
"Tỷ Tỷ xinh đẹp là nương tử của ta, nương tử của ta, thật là vui quá đi, ta có người cùng chơi đùa rồi."
"..."
Sở Nguyệt.. Đao đâu rồi, nàng muốn một cây đao.
Trường Thiên Tư Thành và Phượng Vũ Thanh nhìn nhau cười một cái.
"Ly vương tới!"
Tất cả bá quan văn võ, hoàng tự vương thất, hoàng hoa khuê nữ, sứ thần đến dự nhìn về một phía.
Chẳng ai mà không biết vị ngốc vương chỉ được dung mạo này, chỉ một cái nhìn lại có vô số biểu cảm có khinh bỉ, có chán ghét, cũng có mong chờ.
Toàn trường choáng ngợp nhìn một nam một nữ đang đi đến.
Lạc Ly Trần một thân tuấn mỹ đẹp đẽ, tuy bị ngốc, nhưng không ai dám phủ nhận dung mạo tuyệt tác như chạm khắc kia đã không ít thiếu nữ bị mê hoặc mà đỏ mặt.
Sở Nguyệt lại làm dâng lên sự tò mò của mọi người, mỹ nhân xinh đẹp lạnh lùng, tựa như đóa mẫu đơn khiến người ta phải cúi đầu ngắm nhìn.
Một đôi bích nhân - Duyên trời tác hợp.
Trong lòng họ đột nhiên nghĩ đến những từ này. Trước ánh mắt dò xét đánh giá của mọi người, Sở Nguyệt điềm nhiên bình tĩnh, Lạc Ly Trần lén nhìn nàng một cái, bề ngoài cười híp mắt:
"Tỷ Tỷ xinh đẹp mau ngồi ở đây." Lạc Ly Trần kéo nàng ngồi vào tấm đệm bông gần ghế vua nhất, hắn kéo bừa tấm đệm khác tới sát bên nàng ngồi xuống.
"..."
Sở Nguyệt.
"..."
Mọi người.. Hà, hóa ra ngốc tử cũng muốn nữ nhân xinh đẹp.
Tiêu Y và Ám Nhất đứng sau lưng cũng có vẻ mặt vi diệu.
Xung quanh đều nhìn về phía bọn nàng bàn tán sôi nổi, Lạc Ly Trần chống cằm nhìn nàng không rời.
"..."
Sở Nguyệt im lặng uống rượu.
Một lúc sau, chính thức khai tiệc.
"Quốc Vương Bệ hạ giá đáo, Hoàng hậu nương nương giá đáo!"
Tất cả mọi người đứng lên, vừa quỳ xuống vừa hô lớn:
"Thanh Phong Bệ hạ vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế. Hoàng hậu nương nương thiên tuế, thiên tuế thiên thiên tuế."
Lạc Ly Trần chỉ cúi người hành lễ chứ không quỳ, Sở Nguyệt cũng làm theo liền bị một viên quan trong bè phái của Hạ Huy Kính thấy được.
Trường Thiên Tư Thành trong long bào vàng thêu kim vân đỏ vương giả đẹp đẽ làm lòng mấy nữ tử đây mê luyến.
Hắn cao hứng nhìn Sở Nguyệt và Lạc Ly Trần một cái, rồi ngồi lên ghế rồng, Phượng Vũ Thanh ngồi ở ghế bên cạnh.
"Bình thân."
"Tạ Bệ hạ."
Mọi người ngồi vào chỗ của mình, Trường Thiên Tư Thành vui vẻ nhìn Sở Nguyệt vừa định lên tiếng:
"Ta.."
"Dân nữ to gan!" Đột nhiên có một tên quan văn đứng lên, hướng về phía nha đầu nhà hắn quát tháo.
"..."
Trường Thiên Tư Thành không vui nhìn tới.
"Thanh Phong Bệ hạ ngay đây, tại sao không quỳ xuống hành đại lễ, đúng là phạm tội đại bất kính!"
Ở góc độ không ai nhìn thấy Lạc Ly Trần lạnh lẽo nhìn ông ta một cái. Sở Nguyệt vẫn thờ ơ. Trường Thiên Tư Thành thì trầm mặt:
"Hỗn xược."
"..."
Tên quan kia liền khựng lại một nhịp.
"Trẫm còn chưa lên tiếng, ngươi dám ồn ào trước mặt trẫm?"
Vị quan đó bị ánh nhìn sắt lạnh của Trường Thiên Tư Thành dọa sợ, đành nhận tội ngồi xuống.
Trường Thiên Tư Thành u ám nhìn sang một hướng, nơi có một nam tử trung niên hắc bào đang điềm tĩnh ngồi, chẳng ai khác chính là Hạ Huy Kính, dù có tuổi nhưng ánh mắt vẫn tinh sáng và thâm sâu. Bên cạnh là Hạ Du Hàm xinh đẹp động lòng người.
Lạc Ly Trần rót cho nàng một chén rượu: "Tỷ Tỷ xinh đẹp mau uống đi."
Sở Nguyệt cầm chén rượu nhìn theo hướng mà Trường Thiên Tư Thành nhìn, khẽ uống một ngụm rượu.
Hạ Huy Kính?
Tốt lắm, cuối cùng cũng gặp mặt..
"Hôm nay là sinh thần của Hoàng hậu, cũng muốn các vị ái khanh tề tựu để gắn kết tình cảm, và trẫm có một chuyện cần tuyên bố để hỷ càng thêm hỷ."
"Sở Nguyệt, năm xưa chính là muội muội do chính thái tử Kình Lạc nhận nuôi và hết mực yêu thương, kể từ hôm nay cũng sẽ là muội muội của trẫm."
"Sắc phong: Sở Nguyệt làm Hòa Lạc quận chúa, đối đãi cung vị cao quý nhất, cho phép tự do đi lại trong cung. Nếu có người nào dám chỉ trích sau lưng, giết không tha."
Xôn xao, xôn xao.
Hạ Huy Kính cau mày, liếc mắt ra hiệu cho một quan nhị phẩm khác, người đó hiểu ý đứng lên cúi người:
"Phản đối, thưa Bệ hạ."
Trường Thiên Tư Thành liếc mắt nhìn đến: "Tần đại nhân có ý kiến gì?"
"Bệ hạ, phong vị - một là có dòng máu cao quý, hai là đem lại lợi ích cho quốc gia, người như vậy chẳng phải không có quy tắc sao?"
".. À, khanh nói cũng phải nhỉ?" Trường Thiên Tư Thành cười ẩn ý.
Hạ Huy Kính khẽ cau mày.
"Trẫm còn chưa nói hết đâu, Ly vương - Lạc Ly Trần lúc Hoàng Thái hậu băng thệ di nguyện lớn nhất là muốn tìm một hôn sự hòa hợp cho Ly vương."
"Ly vương gặp gỡ Sở Nguyệt đã nhất kiến chung tình, Ly vương cũng có chính phi rồi có con nối dõi đó chính là di nguyện của thái hậu, cũng là việc có lợi cho đất nước.. Như vậy chắc là được rồi nhỉ?"
"..."
Sở Nguyệt thiếu chút nữa đã bóp vỡ ly rượu trong tay mình, cái gì chính phi, cái gì con cái?
Ám Nhất, Tiêu Y cũng bị dọa cho phát khiếp.
"Đây, đây.." Quan viên kia có chút câm nín.
"Nếu không còn gì để nói nữa thì ngồi xuống đi."
"..."
Hạ Huy Kính chán nản nhắm mắt lại, đám phế vật bên cạnh mình chẳng được tích sự gì cả.
"Tiểu nha đầu còn không mau cảm tạ thánh ân." Trường Thiên Tư Thành thay đổi sắc mặt cười híp mắt.
"..."
Sở Nguyệt tặng cho Trường Thiên Tư Thành một ánh nhìn rất 'thân thiện'.
Khụ, nha đầu này sắp ăn tươi nuốt sống mình rồi.. Trường Thiên Tư Thành chột dạ một phen.
Sở Nguyệt lại nhìn Lạc Ly Trần giận quá hóa cười, nhất định là tên yêu nghiệt này bày mưu.
Sở Nguyệt nghiến răng nghiến lợi:
"Sở Nguyệt.. Đa tạ Bệ hạ."
Dù có rất nhiều người bộ dạng không tán đồng, nhưng không dám kháng lệnh thiên tử, đành đứng lên cúi người:
"Hòa Lạc quận chúa vạn an."
Sở Nguyệt cảm thấy cả người đau nhức.
Lạc Ly Trần hóa thân 'ngốc tử' nhìn nàng ngồi kế bên luôn miệng trong hào hứng:
"Tỷ Tỷ xinh đẹp là nương tử của ta, nương tử của ta, thật là vui quá đi, ta có người cùng chơi đùa rồi."
"..."
Sở Nguyệt.. Đao đâu rồi, nàng muốn một cây đao.
Trường Thiên Tư Thành và Phượng Vũ Thanh nhìn nhau cười một cái.
Mọi người thì che giấu sự khinh bỉ nơi đáy mắt, đẹp đẽ thì sao chứ, thành thân cùng ngốc tử coi như đời này chỉ toàn chế giễu.
Chỉnh sửa cuối: