332 ❤︎ Bài viết: 76 Tìm chủ đề
53554 641
Tên truyện: Trà Xanh Õng Ẹo Trở Thành Thế Thân Ánh Trăng Sáng

Tác giả: Liên Tước

Thể loại: Ngôn Tình, Hiện Đại, Xuyên Sách, Nữ Phụ, Sủng, Ngọt

Editor/ dịch giả: Bầu Trời Của Bé Na

xeYOIqw.jpg


Giới thiệu truyện:

Thời Ngu từ mạt thế xuyên thành thế thân ánh trăng sáng cho ông trùm vai ác Quý Việt Châu trong truyện đoàn sủng.

Hiện tại có hai con đường được bày trước mặt cô: Một là trở về lại căn nhà hút máu có ông cha chẳng thương và người mẹ chẳng yêu kia, cùng đại chiến 300 hiệp với bọn họ; hai là nằm yên tại chỗ, làm một thế thân không phải lo ăn lo mặc, ngày ngày tiêu xài tiền.

Thời Ngu do dự hai giây, sau đó nhìn thấy được khuôn mặt cấm dục đẹp trai của ông trùm vai phản diện.

Cô chọn cái số hai!

Còn do dự thêm một giây là không tôn trọng gương mặt của ông trùm và tiền bạc!

Thời Ngu làm thế thân cũng có chuyện phiền não, lỡ như hết vai thì chẳng phải tới cơm cũng chẳng có mà ăn à?

Vì thế cô quyết định nhặt lại nghề cũ ở mạt thế, hoạt động trong giới showbiz.

Nam phụ mặt dày mê mệt nữ chính chế giễu.

Thời Ngu khinh thường: "Anh ư? Anh biết bạn trai tôi là ai không? Đêm nay cấm anh lên sóng."

Nam chính diễn cùng nữ chính xuất hiện.

Thời Ngu cười khẩy một tiếng: "Chỉ có như này, thế này thôi á? Anh dám đụng một chút đến tôi, bạn trai tôi đập chết anh."

Nữ chính ánh trăng sáng xuất hiện

Thời Ngu: "Chỉ.."

Từ từ, hình như chính chủ đã xuất hiện!

Vấn đề không lớn, cô cũng đã kiếm đủ tiền rồi! Tạm biệt ngài nhá!

Quý Việt Châu đi công tác xong quay về, nhìn biệt thự trống không: Vợ tôi đâu?
 
Chỉnh sửa cuối:
332 ❤︎ Bài viết: 76 Tìm chủ đề
Chương 1: Xuyên Sách

Một giây trước Thời Ngu vẫn còn đang liều mạng chiến đấu cùng với đàn thú biến dị, vậy mà giây sau đã bị một làn nước ấm xối thẳng vào mặt.

Hai bên tai là tiếng nước chảy mãnh liệt, cô khó khăn cố gắng mở mắt ra, lập tức phát hiện bản thân mình đang ở trong một căn phòng nhỏ hẹp, có ánh đèn vàng trông cực kì ấm áp.

Mà nước vẫn đang chảy xối xả từ trên đỉnh đầu xuống.

Bản thân cô vẫn chưa ý thức được rằng tại sao bản thân mình lại xuất hiện ở đây, theo bản năng cô lập tức há miệng, uống liên tục từng ngụm từng nhụm một.

Mạt thế đã xuất hiện từ hai năm, nước là nguồn tài nguyên cực kì quý giá, đừng nói đến nguồn nước còn sạch sẽ như vậy, ấy vậy mà bây giờ nó lại chảy xối xả một cách vô tội vạ, thật là phí phạm của trời.

Bản thân Thời Ngu vẫn còn nhớ rõ lý do khiến cô phải đi ra ngoài, chính là để tìm kiếm một loại thực vật biến dị có thể cung cấp nước, cực kì trân quý.

Đáng tiếc là trên đường tìm kiếm, bọn cô đã đụng phải đàn thú biến dị, khiến cho đoàn quân của cô lần lượt bỏ mạng. Mà chính bản thân cô cũng đã 2 ngày không uống được giọt nước nào vào miệng.

Thấy phần bụng đã hơi nhô cao, cô mới thỏa mãn mà mím môi lại. Đem cả thân thể dựa vào bức tường gạch men lạnh lẽo, nhắm mắt lại trầm tư suy nghĩ.

Đương nhiên, cô biết đây là một căn phòng tắm bình thường, có nước ấm đèn sáng, yên bình, đẹp đẽ giống như cái lúc mà mạt thế chưa xuất hiện.

Nhưng nó lại vô cùng bất thường khi xuất hiện ngay lúc này, nơi mà mạt thế đã trải dài đến 2 năm.

[Tít, tít, tít..]

Bông nhiên, một âm thanh kì quái xuất hiện trong não bộ Thời Ngu

[Tít, tít.. Hệ thống xuyên sách xin chào mừng kí chủ, chúc mừng ngài đã bị trói buộc với hệ thống, có được một cuộc sống hoàn toàn mới]

Cái gì cơ?

Khuôn mặt Thời Ngu hiện lên vẻ hoang mang.

Giọng nói máy móc vẫn tiếp tục vang lên: [Kí chủ vẫn tốt chứ, tôi là hệ thống xuyên sách mang số hiệu 003, sẽ giúp đỡ ngài trong quá trình tồn tại ở đây, xin mời ngài chuẩn bị tiếp nhận cốt truyện.]

Ngay lập tức, não bộ cô liền đón nhận một lượng thông tin lớn.

Đầu tiên, cô nhận ra rằng mình đã xuyên sách rồi!

Nhưng cũng không khiến cô ngạc nhiên, cô đã đã trải qua mạt thế, những thứ khó tin nhất cũng đều đã xuất hiện, vậy nên việc cô xuyên vào cuốn sách này cũng không quá kì lạ.
 
332 ❤︎ Bài viết: 76 Tìm chủ đề
Chương 2: Nữ phụ

Sau đó, cô đã nhận ra rằng cô đã xuyên vào cuốn tiểu thuyết mà lúc trước cô đã vô tình xem qua.

Sau khi mạt thế xảy ra, có rất ít các hoạt động giải trí. Cuốn tiểu thuyết này tên là

Đã được Thời Ngu nhặt được ở một bãi phế tích, sau khi đọc xong đã tiện tay ném lên chiếc xe của mình.

Từ cái tên truyện cô đã có thể đoán được toàn bộ nội dung cuốn tiểu thuyết, chắc chắn là một câu chuyện ngọt sủng về thiên kim thật-giả, nữ chính là con gái của nhà họ Tô đã bị người nhà làm lạc mất hai mươi mấy năm, sau khi được cha mẹ ruột tìm thấy thì liền dấn thân vào giới giải trí hô mưa gọi gió.

Sau đó bắt đầu một cuộc sống được cha mẹ yêu thương, anh trai cưng chiều, sau đó thu hoạch được một đống fans cùng với người chồng ảnh đế, cốt truyện muôn thuở của các câu truyện Mary Sue ngày xưa.

Nội dung cuốn tiểu thuyết rất nhẹ nhàng đơn giản. Cô vốn dĩ có thể nhớ đến là bởi vì nữ phụ phản diện trong cuốn tiểu thuyết này trùng tên, trùng họ với cô - Thời Ngu.

Nghĩ đến đây trong lòng cô bỗng cảm thấy có dự cảm xấu, lập tức cảnh giác hỏi: "Hệ thống, thân phận hiện tại của tao là gì?"

[Thưa kí chủ, là người cùng tên với ngài "Thời Ngu".] Hệ thống ngoan ngoãn nhổ ra một cái tên như cô đã dự đoán.

Thời Ngu không thể không nhớ lại được những gì mình biết về nhân vật phản diện lớn nhất trong cuốn tiểu thuyết cùng cái tên này.

Bởi vì 'cô' có đến ba phần giống với nữ chính, nên đã bị nam phụ là nhân vật phản diện ác nhất truyện xem là tình nhân thế thân cho nữ chính.

Nguyên chủ là thế thân của nữ chính, lại không biết điều mà tự hiểu lấy, tự cho mình là người yêu của nhân vật phản diện, luôn tự đi tìm con đường chết, không lúc nào là không nhắm vào nữ chính, cuối cùng bị những kẻ yêu thầm nữ chính chèn ép, bị phản diện vứt bỏ, thanh danh bị bôi đen, bị phong sát rồi bắt buộc phải rời khỏi giới giải trí, sau đó bị tai nạn chết, thế là kết thúc một cuộc đời của một nữ phụ.

Bởi vì 'cô' là nữ phụ nên không có quá nhiều cảnh diễn trong cốt truyện, vậy nên tâm lý của cô cũng không được miêu tả chi tiết.

Nhưng mà sau khi tiếp nhận được toàn bộ kí ức của nguyên chủ, cô lập tức biết được, cô đã tự cho bản thân mình là người yêu của phản diện, hoàn toàn là có ẩn tình ở phía sau.
 
332 ❤︎ Bài viết: 76 Tìm chủ đề
Chương 3: Người N. G. U Không Văn Hóa

Tất cả mọi người đều biết, các tác phẩm ngôn tình yêu đương thế thân đều sẽ có một bản hợp đồng gọi là "Hợp đồng tình nhân" nếu làm trái với mọi điều trong hợp đồng sẽ bị tính là vi phạm.

Lúc ấy lão phản diện kia cho trợ lý tìm đến cửa, đưa cho cô một bản hợp đồng cùng với các tài nguyên phim ảnh và chương trình giải trí.

Lúc đó trong giới có rất nhiều lời đồn về vấn đề này, hơn nữa tự nhiên có một cái bánh khổng lồ từ trên trời rơi xuống, khiến cho cô đầu óc mộng mị, vậy nên không nghe hiểu những điều mà trợ lý ám chỉ.

Trợ lý đem tới cho cô một bản hợp đồng cực kì hợp pháp, căn bản không có cái gì liên quan đến bao dưỡng. Nguyên chủ liền cho rắng phản diện đối với cô là vừa gặp đã yêu, muốn dùng tài nguyên để đổi lấy tình yêu của cô.

Thơi Ngu đau khổ: "..."

Nguyên chủ sau khi tốt nghiệp cấp ba, cũng không có đọc sách để trau dồi kiến thức, nói thô ra là người ngu không văn hóa.

Là một người đã xem qua vô số tiểu thuyết, cô đối với loại tiểu thuyết này vô cùng rõ ràng, vui vẻ hỏi "hệ thống, vậy nhiệm vụ của tao là cái gì?"

Là thực hiện nguyện vọng của nguyên chủ, ngược chết phản diện đi lên đỉnh cao của đời người? Hay là vả mặt nữ chính, đoạt lấy vai chính của cô ta? Hay là công lược phản diện, nói chuyện yêu đương với anh ta?

Thật là vui vẻ biết bao! So với cuộc sống chiến đấu của cô ở thời Mạt thế thì nhẹ nhàng và thoải mải hơi rất nhiều.

Thời Ngu xoa xoa tay, chuẩn bị sẵn tư thế xông pha lao vào đại chiến tám trăm hiệp.

[Yêu cầu kí chủ xem ít tiểu thuyết viển vông lại, chúng tôi được cục quản lý thời không công nhận là hệ thống xuyên sách đúng đắn, không làm rối loạn trật tự nhiệm vụ.]

Nếu như cô không nghe nhầm, thì giọng điệu của hệ thống có chút ghét bỏ?

Thơi Ngu ngại ngùng lên tiếng: "Cũng không phải là do tao thích xem, cũng tại ở thời mạt thế quá đỗi nhàm chán, chưa kể nghề nghiệp của tao cũng yêu cầu phải đọc mà."

Ở thế giới trước, khi mà chưa xảy ra mạt thế, cô là diễn viên, nói chính xác hơn cô là cô gái thiên tài đã đạt ảnh hậu 2 lần khi còn ở độ tuổi rất trẻ.

Chính vì vậy nên cô hầu như đã xem hầu hết các thể loại tiểu thuyết, độ hiểu biết về nó không hề ít.

"Nếu vậy, thì mục đích tao xuyên vào đây là làm gì?" Thời Ngu tò mò hỏi.
 
332 ❤︎ Bài viết: 76 Tìm chủ đề
Chương 4: Bồ Tát Sống

[Quyển sách này vốn là một cuốn tiểu thuyết bình thường, nhưng cục giám sát lại vô tình làm cho ý thức của thế giới này thức tỉnh, khiến cho các nhân vật cũng có được ý thức riêng, nhưng 'Thời Ngu' là nhân vật bị mắc sai lầm về số liệu, vẫn chưa kịp thức tỉnh.]

[Một thế giới mới được thức tỉnh, mà nhân vật mấu chốt chưa được thức tỉnh sẽ gây ảnh hưởng lớn đến quá trình cốt truyện, vừa hay ngài ở thế giới cũ đã tử vong, độ liên kết linh hồn của ngài với thế giới này vô cùng hòa hợp, vật nên tôi liền đem ngài đến thay thế vào chỗ trống.]

"Vậy nguyên thân hiện tại đang ở đâu?"

[Không có nguyên thân, bởi vì cô ta vẫn chưa thức tỉnh, trước khi kí chủ đến cô ta vẫn đang ở trong trạng thái không có linh hồn, chịu khống chế của cốt truyện, hiện tại thân thể này hoàn toàn thuộc về ngài, ngài hãy bù vào khiếm khuyết, đắp nặn lại một cá thể mới.]

Thời Ngu nghe vậy thì nhẹ nhàng thở ra.

Vậy thì tốt, bằng không dùng cơ thể của người khác, sẽ không dễ chịu lắm.

"Vậy nên là tao chỉ cần bù đắp vào khiếm khuyết, không có bất cứ nhiệm vụ gì đúng không." Thời Ngu xác nhận lại một lần nữa.

[Đúng vậy, ngài chỉ cần sống thật tốt là được.]

Sống là được, cuộc sống ở mạt thế rất khó khăn, nhưng đây lại là thời kì pháp trị, sẽ không có mối nguy hiểm nào quá lớn, đây có lẽ là nhiệm vụ đơn giản nhất.

Hệ thống này là một bồ tát sống sao?

[Ngài còn có câu hỏi khác sao? ]

Thời Ngu lắc đầu nói: "Không có"

[Vâng, vậy chúc kí chủ một đời thuận lợi, hệ thống xuyên sách luôn vì người mà phục vụ.]

Nói xong, giọng nói của hệ thống dần dần im lặng rồi tan biến

Thời Ngu dựa vào bức tường gạch men lạnh lẽo, suy nghĩ lại mọi thứ.

Cô xuyên vào lúc này hình như hơi ảo ma canada, 2 ngày trước nguyên chủ mới chỉ nhận thức được lão phản diện – Cố Việt Châu, vậy mà tối hôm nay đã bị đưa vào trong phòng của hắn rồi.

Nói cách khác, Cố Việt Châu chắc hẳn lúc này đang ở bên ngoài phòng tắm.

Thanh tỉnh được 2 giây, cô tắt vòi hoa sen, vớ lấy áo choàng tắm bên cạnh khoác lên người.

Đi ngang qua gương trang điểm, Thời Ngu lập tức dừng lại mà ngắm nghía bản thân.
 
332 ❤︎ Bài viết: 76 Tìm chủ đề
Chương 5: Đè hắn ra ngủ

Trong gương hiện lên một khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn, đôi mắt hồ ly mị hoặc, con ngươi đen láy hòa hợp với vẻ đẹp mị sắc của bản thân, đôi mắt long lanh nước trông cực kỳ quyến rũ, thậm chí nốt ruồi son ở ngay khóe mắt đều giống ngoại hình cũ của Thời Ngu lúc trước.

Không chỉ có mặt, mà cơ thể này cũng giống trước khi rèn luyện hai năm, lúc đó cơ thể đầy nốt chai sần cùng với sẹo, kể cả những nốt ruồi nhỏ cũng giống hệt.

Dựa theo những lời hệ thống đã từng nói, thì đây chính là phục hồi là chính bản thể của cô ở thế giới cũ.

"Không biết nữ chính của thế giới này còn đẹp đến như nào nữa.", Thời Ngu có chút tự luyến mà tưởng tượng.

Rốt cuộc cô đã đẹp đến nhường này mà mới giống nữ chính có ba phần.

Thời Ngu sấy tóc đến khi chỉ còn một chút ẩm, cô đẩy cửa phòng tắm đi ra ngoài, thì liền nhìn thấy một người đàn ông đeo kính mạ vàng đang ngồi ở mép giường.

Khuôn mặt của người đàn ông vô cùng anh tuấn, mái tóc đen láy cùng với vầng trán no đủ, mắt kính gọng vàng như tôn thêm vẻ cấm dục cho hắn.

Hiển nhiên, đây là một soái ca, hơn nữa còn là siêu cấp soái ca.

Ở mạt thế người nào người nấy mặt mũi đều bình thường không đáng kể đến, nhưng trước khi mạt thế đến, người trong giới giải trí cô cũng chưa từng thấy một ai có thể đẹp được như hắn cả.

Có thể từ chối một cực phẩm soái ca như vậy thì ánh mắt của nữ chính có vẻ quá cao.

Dù sao đi nữa thì trong đầu của Thời Ngu lúc này chỉ có một chấp niệm --- đè hắn ra ngủ!

*

Ở thế giới cũ của Thời Ngu, lúc cô bước vào giới giải trí thì tuổi còn nhỏ lại chuyên tâm vào diễn xuất, không quan tâm đến đàn ông, thậm chí chưa từng yêu đương.

Cô vốn muốn sau khi rời khỏi giới giải trí sẽ đi tận hưởng, nhưng không nghĩ tới thời Mạt thế đến.

Áp lực sinh tồn khiến đạo đức mọi người ngày càng kém, nam nữ chỉ cần một ánh mắt là có thể lăn lên giường với nhau.

Thời Ngu là một người đẹp tuyệt sắc có không ít người ngấp nghé, nhưng cô chưa bao giờ để ý tới, không phải vì cô mắt cao hơn đầu, mà do đàn ông trong thời tận thế vừa bẩn vừa hôi vừa thô, cô thật sự là không hạ cái miệng mình xuống mà nuốt được.
 
332 ❤︎ Bài viết: 76 Tìm chủ đề
Chương 6: Đêm xuân một khắc đáng ngàn vàng

Nhưng bây giờ, trước mặt cô là một anh chàng đẹp trai, giá trị khuôn mặt phải đứng ở tầm đầu, hoàn toàn phù hợp với gu thẩm mỹ của Thời Ngu, dựa theo cốt truyện trong sách, cô và hắn có quan hệ là kim chủ - tình nhân nhỏ.

Ngủ cùng nhau có vẻ hợp lý.

Còn về phần đối phương có phải là nhân vật phản diện hay không, ừm.. điều đó không quan trọng.

Quý Việt Châu cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng lại còn rất mãnh liệt, ngước mắt lên nhìn đánh giá qua tròng kính với ánh mắt lạnh lùng.

Anh chỉ gặp Thời Ngu một lần, nhưng lúc này anh cảm thấy cô có chút khác biệt so với trước đây, đặc biệt là đôi mắt ươn ướt và sống động đó, khiến khuôn mặt vốn xinh đẹp có vẻ rụt rè ngốc nghếch lập tức trở nên sống động, tươi mới hơn.

Nhưng điều này không quan trọng, cô cũng chỉ là một con rối xinh đẹp được anh bày ra ngoài để ứng phó với những người khác, cho dù trong đôi mắt có thêm vào một linh hồn, cũng vẫn nông cạn và vô dụng.

Quý Việt Châu nhỏ giọng nói, không chút cảm xúc: "Trợ lý Trương hẳn là đã nói rõ ràng với cô.."

Giọng nói của anh lập tức dừng lại khi Thời Ngu nắm lấy cà vạt.

Ngón trỏ thon dài trắng nõn của Thời Ngu khẽ móc cà vạt của người đàn ông, đôi mắt cáo ướt át khẽ liếc nhìn anh từ trên xuống dưới.

Chậc, người đàn ông chó này giả vờ cái gì?

Sắp ngủ rồi mà vẫn còn mặc vest chỉnh tề như vậy, lát nữa cởi ra có tiện không?

"Cô làm gì vậy?" Quý Việt Châu khẽ cau mày, bàn tay có khớp xương rõ ràng rời khỏi trên bàn phím máy tính bảng, chậm rãi đưa lên bóp cằm cô.

Khi anh đưa tay lên, trên bàn tay trắng lạnh lộ ra một chiếc đồng hồ đắt tiền quý giá như con người của anh vậy.

"Quý tổng."

Giọng nói vừa mềm mại vừa ngọt ngào, như có thể khiến cho xương cốt của người ta mềm nhũn xuống.

Sau khi tẩy trang xong, gương mặt trắng nõn vô hại của cô dễ dàng khiến người ta yên lòng không đề phòng, hàng lông mi rậm rạp khẽ run rẩy, giống như một sự quyến rũ thầm kín nhưng lại rất tinh tế.

Ý định của cô rất rõ ràng.

Quý Việt Châu nhìn kỹ cô, đôi mắt đen sâu thẳm của anh dường như đã nhìn thấu tất cả.

Nhưng Thời Ngu không hề bị khí thế của người đàn ông trước mặt hù dọa, ngược lại cô thoáng dùng sức móc cà vạt kéo ra.

Cô cúi người xuống, giọng nói cùng hơi thở mập mờ vang lên.

"Quý tổng, đêm xuân một khắc đáng nghìn vàng."

Quý Việt Châu bỗng nhiên cười khẽ một tiếng, bàn tay đang bóp cằm cô buông ra, đi xuống siết chặt chiếc eo thon nhỏ.
 
332 ❤︎ Bài viết: 76 Tìm chủ đề
Chương 7: Nhẹ một chút

Anh hơi dùng sức, phương hướng của hai người họ đã thay đổi.

Thời Ngu chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, cô nằm ngửa trên giường lớn, mà khuôn mặt tuấn tú của người đàn ông ở ngay phía trên.

"Không hối hận?" Giọng nói của người đàn ông trầm thấp, giống như một loại nhạc cụ cổ điển tao nhã, luôn duy trì tiết tấu như trước, chỉ có đôi mắt đen láy kia lộ ra sự không bình tĩnh của anh.

Chậc chậc.

Thời Ngu ngẩng đầu lên, cắn môi nhìn anh với ánh mắt đầy khiêu khích.

Đồ chó đẻ, tự mình tìm tình nhân thế thân bạch nguyệt quang, ngủ một giấc còn phải để cô chủ động!

Sau đó, Thời Ngu không có thời gian để suy nghĩ nữa, bởi vì hào quang của người đàn ông đã áp đảo cô.

"Hí!"

Trong lúc mê man, Thời Ngu cảm thấy ngực đau nhói, mở mắt nhìn lên thấy cái đầu đen như mực của người đàn ông ở phía trên cô. Con mẹ nó, quả nhiên là chó, chỉ biết há miệng cắn người, khó trách lớn lên đẹp trai như vậy cũng không theo đuổi được nữ chính!

Thời Ngu luồn tay vào mái tóc đen của Quý Việt Châu, giật tóc anh một cách mạnh mẽ để trả thù.

Trên đầu truyền đến cảm giác đau đớn, Quý Việt Châu từ trong ngực cô ngẩng đầu nhìn lên, cặp kính mắt gọng vàng của anh đã sớm bị ném sang một bên, không có tròng kính cản trở, lập tức thấy trong đôi mắt đen láy của anh tràn ngập dục vọng.

Giống như một con sói hoang đói khát đã lâu năm, dường như muốn nuốt cô vào trong bụng.

Ánh mắt Thời Ngu khẽ lóe lên, cánh tay mịn màng trắng nõn lập tức quấn lấy cổ anh như dây leo, đôi môi đỏ mọng kề sát vành tai, đôi mắt trong veo, giọng nói ngọt nào vang lên: "Anh ơi, nhẹ nhàng một chút."

Hơi thở Quý Việt Châu đột nhiên trở nên nặng nề hơn, anh đem người cô ôm vào trong ngực mình.

Vì phòng ngừa đôi tay cô tiếp tục làm loạn, sau đó anh tùy ý kéo cà vạt vừa rồi ném sang một bên..

Đến cuối cùng Thời Ngu thật sự không chịu nổi nữa, nhỏ giọng cầu xin tha thứ vài lần rồi mới được chìm vào giấc ngủ.

Quý Việt Châu nhìn khuôn mặt đàn ngủ say của người phụ nữ rốt cục cũng yên tĩnh lại, tựa lưng vào đầu giường, châm một điếu thuốc.

Quý Việt Châu đưa ra ý định nuôi tình nhân là để đối phó với một số người, hôm qua anh đã rất khó chịu vì những mánh khóe đó, rồi tình cờ gặp Thời Ngu trong yến tiệc.
 
332 ❤︎ Bài viết: 76 Tìm chủ đề
Chương 8: Mối quan hệ tiền hàng

Lý do chọn ra Thời Ngu rất đơn giản, bởi vì khuôn mặt cô đặc biệt xinh đẹp cùng với những suy nghĩ nông cạn có thể nhìn thấy rõ qua đôi mắt.

Đêm nay vừa vặn đi ngang qua biệt thự, trợ lý nói rằng cô đã dọn vào, hỏi anh có muốn ở lại hay không, Quý Việt Châu lúc ấy muốn đi lên nói rõ với cô ấy cũng tốt, quan hệ tiền hàng, hy vọng cô không nên nảy sinh tâm tư khác.

Nhưng ai ngờ cô lại chủ động dụ dỗ? Nó thực sự hấp dẫn hơn rất nhiều so với lần đầu tiên gặp nhau.

Quý Việt Châu bỏ ra hai mươi mấy năm để bò đến địa vị bây giờ, anh chưa từng gần gũi với phụ nữ, nhưng lúc này anh vừa tự mình trải nghiệm mới biết vì sao thế nhân luôn đắm chìm trong đó.

Anh không phải thánh nhân, anh cũng là một người bình thường ở thế giới này, anh cũng có dục vọng.

Chỉ là nếu đã phát sinh ra mối quan hệ như này, Quý Việt Châu cũng sẵn sàng cho cô thêm một chút ưu đãi.

Quý Việt Châu chưa từng có

Bỏ qua dã tâm trên khuôn mặt xinh đẹp của cô bằng mắt thường có thể nhìn thấy được, đã như vậy thì để trợ lý ngày mai cho cô chút tài nguyên là được rồi.

Còn về cảm xúc? Anh không quan tâm, cô cũng không cần phải vọng tưởng.

Quý Việt Châu luôn tin rằng mối quan hệ hoàn hảo nhất chính là mối quan hệ giữa tiền và hàng hóa.

Điếu thuốc kẹp trên hai ngón tay Quý Việt Châu vẫn đang cháy, hắn hít một hơi, phong lưu mà lại mê người, rõ ràng anh đang làm những chuyện tục tĩu nhưng vẫn giống như quý tộc tao nhã trên bức tranh sơn dầu thời Trung cổ.

Ngửi thấy mùi khói, Thời Ngu bực bội mở mắt ra, đá Quý Việt Châu một cái cách một tấm chăn, giọng điệu ghét bỏ: "Dập khói đi."

Cô mặc kệ Quý Việt Châu, cô chỉ biết rằng mùi thuốc lá thực sự rất khó chịu.

Lúc nãy bị cô giật tóc còn chưa tính sổ, bây giờ cô còn đá anh? Đây chính là cách đối xử với Kim chủ hay sao?

Quý Việt Châu đã ý thức được từ cuộc giao chiến vừa rồi, người phụ nữ này có một làn da mỏng manh mền mại, đồng thời cũng không ngoan ngoãn ngốc nghếch như biểu hiện lần đầu gặp mặt.

Có lẽ anh nên dạy cô làm thế nào để trở thành một tình nhân tiêu chuẩn, dù sao thì thân thể của cô quả thật khiến anh yêu thích không muốn buông tay.
 
332 ❤︎ Bài viết: 76 Tìm chủ đề
Chương 9: Đồ ch. Ó tồi

Quý Việt Châu nhíu mày, đôi mắt đen hơi trầm quay đầu lại --

Tất cả những gì anh có thể thấy là Thời Ngu nhỏ nhắn mềm mại dựa trên gối, đôi lông mày cau lại khó chịu.

Anh nhìn thấy đôi mắt khép hờ của cô long lanh nước, mái tóc đen dài buông xõa sau lưng và làn da trắng như tuyết, giống như yêu tinh mê hoặc người ta.

Ánh mắt Quý Việt Châu tối sầm lại, lập tức dập tắt điếu thuốc trên đầu ngón tay, sau đó một lần nữa đè lên thân cô.

Câu hỏi làm thế nào để nuôi chim hoàng yến xinh đẹp đầu tiên được đặt sang một bên, bây giờ nên là thời gian ăn uống.

Đột nhiên bị đánh thức, ngực cô vì tức giận mà phập phồng, Thời Ngu ở trong lòng nguyền rủa vô số câu 'đồ chó'.

Lại phải thịt chó! Đồ chó tồi!

*

Khi Thời Ngu tỉnh lại lần nữa thì trời đã sáng, bên cạnh cô không còn bóng dáng người đó nữa, cô chịu đựng đau nhức toàn thân quấn chăn ngồi dậy, cúi đầu liền thấy trên ngực để lại những dấu vết loang lổ sau đêm hoan ái.

Trong đó còn có một dấu răng rất dễ nhìn thấy, bởi vì làn da của cô trắng nõn, dấu răng kia đã từ đỏ biến sang tím, trông cực kỳ xấu xí.

Người đàn ông này chắc chắn là chó hoang tái sinh chuyển thế.

May mà tối qua cô còn véo cắn cào anh, tên chó kia chắc còn thảm hơn cô.

Nhưng mà người đàn ông chó kia thực sự có chút vốn liếng..

Thời Ngu mím môi nghĩ lại đêm hôm qua, nó thực sự rất tuyệt.

Mạnh mẽ! Khổng lồ!

Cũng không biết nam chính ưu tú đến cỡ nào mà khiến nữ chính từ chối một người đàn ông tuyệt cao cấp lão phản diện này?

Dù sao cô cũng không từ chối được, sau khi ngủ một lần cô thậm chí còn muốn ngủ hai ba bốn năm sáu bảy lần.

Nghĩ đến đây, Thời Ngu lấy điện thoại di động từ trên đầu giường.

Mở máy ảnh ra, che các bộ phận quan trọng như ngực bằng cánh tay, và sau đó nhắm trúng mục tiêu là phần ngực chụp một bức ảnh.

Mở WeChat ra, tìm kiếm một người có avatar là một bức ảnh hình chiếc bật lửa đơn giản, rồi lập tức gửi cho đối phương.

Đóa hoa người đẹp Ngu: [hình ảnh. Jpg]

Đóa hoa người đẹp Ngu: Anh trai ơi, anh không biết thương hương tiếc ngọc gì cả!
 
332 ❤︎ Bài viết: 76 Tìm chủ đề
Chương 10: Vết mập mờ

Sau đó cũng mặc kệ bên kia có phản ứng gì không, trực tiếp ném điện thoại di động sang một bên, rồi đi vào phòng tắm.

Ở bên kia Quý Việt Châu vừa họp xong quay lại văn phòng, anh không chút để ý mở điện thoại ra.

Cơ bắp cả người căng cứng, anh suýt chút nữa thì bóp nát điện thoại di động.

Trong ảnh, những dấu vết mập mờ trên làn da trắng như tuyết đập vào mắt, Quý Việt Châu thậm chí còn biết mỗi dấu vết đã được tạo ra như thế nào..

Ánh mắt đen láy dần dần trở nên nguy hiểm.

Loại ảnh này cũng dám gửi, da mặt của người phụ nữ liệu dày bao nhiêu?

Nhưng sau khi trải qua nhắc nhở như vậy, Quý Việt Châu nhớ tới cái gì đó giương mắt ra lệnh: "Cho Thời Ngu thêm chút tài nguyên đi."

Trợ lý Trương vẫn còn đang xử lý tài liệu, nghe được lệnh thì sững sờ một lúc mới phản ứng lại: "Vâng, Quý tổng."

Là một trợ lý ưu tú, điều quan trọng nhất là không hỏi nhiều về chuyện của ông chủ, mà phải hoàn toàn phục tùng theo sự mệnh lệnh của ông chủ.

Nhưng có vẻ như cô gái nhỏ này rất được ông chủ yêu thích, về sau phải đối với cô càng tôn trọng hơn một chút.

Quý Việt Châu tắt màn hình ném chiếc điện thoại di động sang một bên.

Rất nhanh liền đem những hình ảnh mập mờ màu sắc kia khỏi đầu, khôi phục lại bộ dáng cấm dục không bị phân tâm kia.

Mục đích Thời Ngu khi gửi tin nhắn không phải là để đòi lợi ích sao?

Cô tình tôi nguyện, tiền hàng trao đổi, như vậy là tốt nhất.

Cô vẫn cọ rửa trong nhà tắm, không ngờ được rằng bức ảnh mà cô gửi trên Wechat lại kiếm thêm cho mình một đợt tài nguyên mới.

Thời Ngu từ tận thế đến nay chưa bao giờ thoải mái như vậy, cho nên hiện tại cô chỉ muốn hưởng thụ.

Khi cô từ phòng tắm đi ra đã là một tiếng đồng hồ sau.

Cô cầm điện thoại di động lên nhìn, trong Wechat trống rỗng, người đàn ông chó kia không ngờ lại không trả lời tin nhắn của cô.

Thời Ngu không quan tâm, ngón tay thon dài trắng nõn chọc chọc trên màn hình điện thoại di động, đổi tên wechat của nguyên chủ thành "Ngu mỹ nhân ăn thịt người".

Cái gì mà Ngu mỹ nhân, cô chỉ muốn ăn thịt người! Một ngụm cắn hết!

Đúng lúc này, tiếng chuông điện thoại di động reo lên, màn hình hiển thị ghi chú người gọi là "Mẹ".
 
332 ❤︎ Bài viết: 76 Tìm chủ đề
Chương 11: Tiểu một bãi rồi soi gương lại đi

Trong chớp mắt Thời Ngu đã nhớ ra hoàn cảnh gia đình của nguyên chủ trong tiểu thuyết, là một cô gái đến từ một thị trấn nhỏ đã tốt nghiệp cấp ba, có một cặp cha mẹ trọng nam khinh nữ cùng với một em trai ăn hại hay ăn lười làm.

Theo trí nhớ của nguyên chủ, cuộc điện thoại này gọi tới tuyệt đối không có chuyện tốt.

Quả nhiên, Thời Ngu vừa mới nhận điện thoại đã truyền đến giọng nói chói tai của một người đàn bà trung niên: "Sao lâu như vậy mới nghe điện thoại, cánh cứng cáp rồi đúng không?"

Thời Ngu không kịp đề phòng bị giọng nói gào thét đập vào tai như muốn thủng màng nhĩ, khuôn mặt biểu hiện lên sự ghét bỏ đưa điện thoại di động ra xa một chút.

Cô chưa kịp nói gì thì người đàn bà trung niên bên kia tiếp tục nói: "Đúng rồi, tao nghe em trai mày nói mày làm ngôi sao gì đó đúng không, em trai mày nói cái đó kiếm được rất nhiều tiền, bây giờ em trai mày cần tiền học thêm, mày chuyển trước 100.000 tệ về đi."

Thời Ngu bị giọng điệu hợp tình hợp lý của bà chọc cười.

Đừng nói nguyên chủ chỉ là một người vừa mới bước chân vào giới giải trí, căn bản không lấy ra được tiền, cho dù cô thật sự có tiền, một lớp học thêm ở một trấn nhỏ có thể lên đến 100.000 tệ sao?

"100.000 tệ đủ chưa?" Thời Ngu khẽ cười hỏi.

Bên kia sững sờ một chút, lúc mở miệng rõ ràng có vài phần đắc ý: "Coi như mày có chút lương tâm, nếu mày thật sự thương em trai, lập tức chuyển thêm 200.000 tệ cổ vũ thằng bé học tập chăm chỉ."

Lần này Thời Ngu thật sự cười ra tiếng: "Tôi nhớ lần trước kỳ thi cuối kỳ tổng điểm bảy môn cộng lại cũng không vượt qua một trăm điểm nhỉ? Lớp học thêm giá 100.000 tệ là trực tiếp đổi điểm cho cậu em trai ngu xuẩn thi toán 0 điểm sao? 100.000 tệ kia quả thật không đủ."

Trong chớp mắt đầu dây bên kia im lặng, lúc sau mới bộc phát ra giọng nói chói tai, xem ra là bị cô chọc tức: "Mẹ mày, mày điên à?"

Thời Ngu dựa vào đầu giường, một tay cầm điện thoại di động, cười mỉa mai: "Còn đòi tận 200.000 tệ, bà cũng thật dám nghĩ đó nha, há mồm ra đòi ngoặm liền 200.000 tệ, chỉ bằng cái đầu óc của nó cả đời này có thể kiếm được 200.000 tệ sao? Đi tiểu một bãi rồi tự soi gương lại đi!"
 
332 ❤︎ Bài viết: 76 Tìm chủ đề
Chương 12: Ham vinh hoa phú quý là sai sao?

Cô đưa tay lên ngắm nghía, tiện thể thưởng thức bàn tay hiện giờ chưa từng phải trải qua thời tận thế, không có vết chai sạn cùng những vết sẹo, tâm trạng rất tốt, ngay cả trong giọng nói cũng mang theo ý cười.

"Đi đi, tôi không có tiền."

Trước khi đối phương mắng mỏ, Thời Ngu đã kịp thời cúp điện thoại, sau đó lập tức kéo số điện thoại này vào danh sách đen, tiện thể kéo luôn số điện thoại của tất cả mọi người trong nhà vào danh sách đen luôn.

Giải quyết xong, Thời Ngu ngay lập tức cảm thấy thoải mái.

Thân phận của nguyên chủ thật sự rất đáng thương, rõ ràng từ nhỏ đã bị cha mẹ ngược đãi, thật vất vả mới thoát khỏi bọn họ, nhưng vẫn thường xuyên cho bọn họ tiền, bọn họ nói gì thì nghe nấy.

Bây giờ thân thể này là của Thời Ngu, cô chỉ muốn bọn họ lăn càng xa càng tốt.

Trên thực tế, thật ra nguyên chủ là nữ phụ này cũng coi như là nhóm khống chế cốt truyện nữ chính Tô Nguyễn, diện mạo của hai người giống nhau đến ba phần, còn đều xuất thân từ thị trấn nhỏ.

Nhưng khi nữ chính vẫn ở thị trấn nhỏ, cha mẹ nuôi đối với cô cũng không tệ, sau khi được cha mẹ giàu có đón về, cô ta ở trong giới giải trí cũng thuận buồm xuôi gió, nhưng nguyên chủ lại bị cha mẹ ruột của mình hút máu.

Nữ chính thông minh lại còn chăm chỉ, nhưng cuộc sống của nguyên chủ không được tốt như vậy. Thành tích của nguyên chủ không tốt, tốt nghiệp cấp ba liền ra ngoài xã hội làm việc, sau hai năm, ngoại trừ chi phí sinh hoạt cơ bản ra thì toàn bộ tiền lương đều gửi về nhà, nhưng may mắn lúc làm nhân viên phục vụ đã được một đạo diễn nhìn trúng, đề nghị cô vào đoàn làm phim, sau đó đánh bậy đánh bạ mà vào được giới giải trí.

Sau đó, trong một bữa tiệc tối cô đã bị nhân vật phản diện nhìn trúng, trở thành người tình thế thân của nữ chính.

Cũng chính vì không đọc nhiều sách nên cô không hiểu được ý của trợ lý Trương, cho rằng mình và nhân vật phản diện đang trong mối quan hệ yêu đương.

Thời Ngu cảm thấy rằng nguyên chủ có thể vẫn chưa biết được sự thật, chỉ là lúc ấy cô đã bị tầng lớp thượng lưu làm cho choáng váng đầu óc, tự lừa mình dối người mà thôi.

Nhưng ham vinh hoa phú quý, muốn có một cuộc sống tốt hơn là sai sao?
 
332 ❤︎ Bài viết: 76 Tìm chủ đề
Chương 13: Tủ quần áo triệu đô

Thời Ngu cảm thấy sai lầm lớn nhất của nguyên chủ là không đủ thông minh.

Nếu cô thông minh một chút, ngoan ngoãn làm một thế thân rồi kiếm thêm chút tài nguyên để kiếm tiền cũng không đến mức quá thảm, nhưng cô hết lần này tới lần khác ngu ngốc, không chăm chỉ kiếm tiền, cứ đi chèn ép chọc tức người khác, mà đối tượng lại còn là nữ chính.

Nữ chính có thể bị bắt nạt sao? Đương nhiên là không, nguyên chủ cũng chỉ có thể bị chèn ép cút ra khỏi giới giải trí.

Kết quả, toàn bộ số tiền trên người nguyên chủ tích góp ngần ấy năm cũng đưa hết cho cặp cha mẹ hút máu của mình, còn cô cái gì cũng không vớt lại được, hai bàn tay trắng lưu lạc đầu đường xó chợ, sau đó trong lúc hoảng hốt bị xe tông chết, kết thúc một cuộc đời của một nữ phụ.

Thân phận này của cô chỉ là chất xúc tác giúp nam chính nữ chính về bên nhau.

Dù sao đó cũng chỉ là một sự sắp đặt, cũng không phải là người thật, Thời Ngu không cảm thấy quá tức giận, nhưng thật đáng tiếc cô không muốn nhận một vai như vậy.

Ngoại trừ đóng phim, Thời Ngu chưa bao giờ thích làm vai phụ trợ giúp người khác.

"Thời tiểu thư, bữa trưa đã chuẩn bị xong." Tiếng gõ cửa truyền đến bên ngoài.

"Biết rồi."

Sau khi Thời Ngu đáp lại một tiếng, tiếng bước chân ngoài cửa dần dần biến mất.

Cô tùy ý vươn vai, đi vào phòng thay đồ bên cạnh, bên trong treo đầy đủ các loại quần áo nữ cao cấp, vẫn còn nguyên mác, rõ ràng là đặc biệt chuẩn bị cho cô.

Chậc, đúng là tủ quần áo triệu đô mà.

Trong tiểu thuyết có đề cập, nhân vật phản diện rất ít khi đến biệt thự này, hơn nữa anh cũng chưa từng có người phụ nữ nào bên cạnh, nói cách khác những thứ này chỉ mới được chuẩn bị.

Mà hai ngày trước nguyên chủ mới lần đầu tiên quen biết Quý Việt Châu, chiều hôm qua mới cùng trợ lý Trương đàm phán, không thể không nói hiệu quả công việc của trợ lý phản diện quả thật rất cao.

Nhìn toàn bộ quần áo cao cấp, Thời Ngu cảm thấy làm tình nhân bé nhỏ cũng đáng giá.

Nguyên chủ là một cô gái nhỏ ở nông thôn chưa từng trải qua sự đời, khó trách lại hiểu nhầm.
 
332 ❤︎ Bài viết: 76 Tìm chủ đề
Chương 14: Nghèo

Thời Ngu lắc đầu không nghĩ nữa rồi chọn một chiếc váy hai dây màu xanh lá cây, sau đó mặc thêm một chiếc áo vest đen rồi đi xuống nhà ăn dùng bữa.

Hiện tại, chỗ cô đang ở là một biệt thự nào đó của Quý Việt Châu, có người hầu chuyên môn phục vụ, Thời Ngu vừa mới đi xuống lầu, có một dì giúp việc lập tức kéo ghế ra giúp cô: "Thời tiểu thư, mời."

"Cám ơn." Thời Ngu tự nhiên ngồi xuống, trên mặt cô mang theo nụ cười, đôi mắt hồ ly quyến rũ hơi nhướng lên, quả thực rất xinh đẹp.

Dì giúp việc nhìn thấy cô như vậy, thầm nghĩ ông chủ nhà mình lời rồi.

Với vẻ ngoài này, cô đẹp hơn rất nhiều với những đại minh tinh kia.

Tuy nhiên, sau ngần ấy năm, ông chủ cuối cùng cũng có người ở bên, hóa ra lại là người yêu, không biết mọi người trong nhà cũ vui vẻ hay là bị chọc tức chết.

Mặc kệ người khác cảm thấy như thế nào nhưng chắc chắn ông cụ hài lòng.

Ai mà không biết ông cụ từ rất lâu đã muốn ôm cháu trai, lâu đến mức nhìn bên cạnh ông chủ vẫn không có người, thậm chí cảm thấy bây giờ có một đứa con riêng cũng không sao.

Thật là loạn!

Dì giúp việc cảm thán trong lòng.

Thời Ngu cũng không biết dì giúp việc đang nghĩ gì, cô cứ nhàn nhã ăn cơm trưa, sau đó nhận được cuộc điện thoại.

Là người đại diện Triệu Vinh gọi tới, thông báo buổi chiều cô đến công ty một chuyến, chủ yếu là hai người nói chuyện, Triệu Vinh cần phải tìm ra con đường thích hợp cho nghệ sĩ nhà mình.

Triệu Vinh là người đại diện nổi tiếng trong giới, nguyên chủ này chỉ là diễn viên tuyến mười tám trong giới giải trí mà có thể làm nghệ sĩ ở dưới trướng Triệu Vinh, đương nhiên cũng là tài nguyên mà phản diện nhét cho cô.

Đây cũng là nguyên nhân quan trọng nhất khiến Thời Ngu lựa chọn tiếp tục dựa theo cốt truyện gốc đồng ý làm tình nhân nhỏ --Cô rất thiếu tiền!

Thời Ngu đã kiểm tra tài sản của nguyên chủ, ngoại trừ chi phí sinh hoạt thì tất cả số tiền cô kiếm được từ những công việc trước đây đều gửi về nhà hàng tháng.

Cô chỉ còn tiền đóng phim, nhưng tiền vẫn chưa chuyển vào thẻ, tổng cộng là 33.423 tệ, còn dư 78 xu, vô cùng nghèo khổ.

Đặc biệt là khi so sánh với chuỗi số 0 dài mà Thời Ngu đã kiếm được khi thế giới chưa đến tận thế.

Cô may mắn thoát khỏi thế giới tận thế, nhưng lại tàn nhẫn bắt cô kiến tiền lại từ đầu.
 
332 ❤︎ Bài viết: 76 Tìm chủ đề
Chương 15: Ngốc nghếch và nông cạn

Có nhiều tài nguyên trước mắt như vậy, cô cũng không phải kẻ ngốc, Thời Ngu cảm thấy thỉnh thoảng đi đường tắt cũng không có gì không tốt.

Sau khi Thời Ngu đến công ty, cô nhìn thấy trên bàn làm việc là những hợp đồng để cô tùy ý lựa chọn, cô cảm thấy con đường tắt này kỳ thật cũng có thể thường xuyên đi dạo một chút!

Khi Thời Ngu lật xem hợp đồng, Triệu Vinh cũng ở bên cạnh cũng im lặng quan sát cô.

Khi mới biết mình sắp bị cưỡng ép tiếp nhận người, Triệu Vinh đương nhiên là không vui lắm, hắn là người đại diện vàng trong giới giải trí, ba nghệ sĩ dưới tay hắn bây giờ đều là cấp bậc hạng nhất, trừ khi thật sự có tiềm năng lớn, bằng không hắn cũng không nhận thêm người mới nữa.

Còn vì sao cuối cùng Triệu Vinh lại đồng ý? Đương nhiên là bởi vì ông chủ lớn đưa ra quá nhiều lợi ích.

Là một người đại diện chuyên nghiệp, Triệu Vinh trước đó đã xem qua ảnh của Thời Ngu, còn đến đoàn làm phim cô từng tham gia xem video gốc cô diễn xuất.

Cô chỉ có một thứ, đó là khuôn mặt tuyệt sắc.

Triệu Vinh đã nhìn thấy vô số người đẹp trong giới, nhưng Thời Ngu quả thực có thể xếp hạng ở vị trí đầu, nhưng với tư cách là người đại diện vàng nói cho hắn biết, cô gái này không phù hợp với tiêu chuẩn thu nhận người của hắn.

Kỹ năng diễn xuất cứng ngắc, ánh mắt đờ đẫn, ngay cả khí chất cũng mang theo vài phần rụt rè, giống như là một con rối xinh đẹp không hề có linh hồn, ngay cả khuôn mặt xinh đẹp của cô cũng mơ hồ.

Ngốc nghếch và nông cạn, đây chính là nhận xét của Triệu Vinh đối với cô.

Tất nhiên, đối điện với khuôn mặt của Thời Ngu và tài nguyên của ông chủ lớn đứng ở sau lưng, không khó để trở nên nổi tiếng, trở thành một bình hoa lưu lượng đẹp nhất ở showbiz một cách dễ dàng, nhưng Triệu Vinh vẫn cảm thấy có chút đáng tiếc.

Nhưng khi Thời Ngu xuất hiện trước mặt Triệu Vinh, lại khiến hắn có kết luận khác.

Rõ ràng vẫn là khuôn mặt kia, nhưng cái thần thái cao ngạo làm cho khuôn mặt cô càng thêm có sức sống, vẻ đẹp còn tăng thêm vài phần.

Đặc biệt là khí chất lười biếng của cô ngồi trên ghế tùy ý lật xem hợp đồng, lại có thể làm cho người ta mơ hồ cảm thấy không thể xem nhẹ được.

Đây là khí chất mà một diễn viên phải có.

Cô chỉ ngồi yên lặng ở đó, như thể đang biểu diễn một vở kịch lớn.

Triệu Vinh lần đầu tiên nghi ngờ ánh mắt của chính mình.
 
332 ❤︎ Bài viết: 76 Tìm chủ đề
Chương 16: Chương Trình tạp kỹ

Hay là trạng thái ở hiện thực và khi diễn khác nhau, lúc diễn thì giống như bị người ta rút mất linh hồn?

Cô cụp mắt xuống, đầu ngón tay đặt trên hợp đồng, dường như đang suy nghĩ cái gì đó.

"Khụ khụ." Triệu Vinh chủ động mở miệng: "Thời tiểu thư, mấy kịch bản và chương trình tạp kỹ này đều là tôi đã chọn trước cho cô, cô có suy nghĩ gì cứ nói cho tôi biết."

Dù sao cô cũng là người của ông chủ lớn, sức mạnh của đồng tiền đủ để Triệu Vinh ăn nói khép lép với cô.

Thời Ngu nghe vậy thì ngước mắt lên, đôi mắt hồ ly mang theo ý cười, lúc cô cười rộ không ngờ lại làm loãng đi nét quyến rũ trên khuôn mặt, đôi mắt long lanh tràn đầy ngập ánh sáng, nhìn qua khiến người khác cảm thấy đáng yêu dễ gần.

Đối diện với đôi mắt này, Triệu Vinh nhất thời không nói nên lời, ánh mắt chuyển qua bản hợp đồng mà cô đang cầm trên tay, dựa theo bản năng mở miệng: "Chương trình tạp kỹ này cũng không tệ lắm, bây giờ cô chưa nổi tiếng lắm, có thể ký hợp đồng này trước."

"Thật sao?" Thời Ngu dùng ngón trỏ gõ nhẹ vào nội dung trên tờ giấy, ý vị không nói rõ.

Triệu Vinh không hiểu sao lại cảm nhận được áp lực mà hắn chỉ cảm nhận được trên người ông chủ lớn, lập tức giải thích: "Trước mắt tôi tương đối coi trọng chương trình này."

Chương trình tạp kỹ này có tên là "Làm việc đi!" Gần đây vừa lập hồ sơ để mời gọi đầu tư, trước mắt chương trình định mời khoảng năm khách mời, bây giờ đã xác định được ba người rồi.

Nội dung của chương trình tạp kỹ là khách mời phải đi làm ruộng, khác với những chương trình tạp kỹ trước đây, "Làm việc đi!" Chủ yếu là lao động chân tay.

Đánh giá từ hình thức của chương trình tạp kỹ này và khách mời hiện nay, Triệu Vinh cảm thấy đây là một dấu hiệu bùng nổ.

Tuy nhiên, khách mời vẫn chưa xác định được hết, nhưng Thời Ngu bây giờ chỉ là diễn viên tuyến 18 trong ngành giải trí, nếu không có vốn liếng cũng không có khả năng ký hợp đồng.

Loại chương trình tạp kỹ xem người nổi tiếng làm việc để thỏa mãn tâm lý giải trí của công chúng là phù hợp nhất với Thời Ngu.

Thời Ngu tham gia chương trình như này mới dễ hút fan.

Trước khi gặp Thời Ngu, Triệu Vinh đã chọn cho cô một chương trình tạp kĩ thích hợp nhất cho lộ trình phát triển.

"Đúng rồi, bên trong chương trình này chúng ta đã biết được khách mời thường trú ký hợp đồng trước mắt là có Tô Nguyễn và Lục Tuyệt Lăng, dạo gần đây đang nổi lên như cồn." Triệu Vinh còn cố ý bổ sung, để chứng minh chương trình tạp kỹ này không phải là chọn tùy tiện.
 
332 ❤︎ Bài viết: 76 Tìm chủ đề
Chương 17: Quả nhiên tiền không dễ kiếm như vậy

Hắn biết rõ sức mạnh của những lời ngọt ngào thổi bên gối đến tai boss lớn, cầm tiền của boss đương nhiên phải làm việc thật tốt.

Thời Ngu đã sớm quen thuộc với cốt truyện, đã biết chuyện này từ lâu, Tô Nguyễn và Lục Tuyệt Lăng chính là nữ chính và nam phụ số ba trong tiểu thuyết.

Triệu Vinh tiếp tục giới thiệu: "Đặc biệt là Tô Nguyễn này, trong giới có chút huyền bí, năm ngoái sau khi tuyển chọn, lại có tin tức lộ ra cô ta chính là con gái ruột mà Tô gia vừa nhận về, thời gian sau lại nổi tiếng bởi một bộ phim truyền hình, vẫn luôn lên hot search, trong chương trình này có cô ấy, xác suất bùng nổ rất lớn."

Triệu Vinh còn bổ sung ở trong lòng, thực tế bọn họ vẫn cảm thấy Tô Nguyễn là người có số mệnh cực kỳ tốt, như thể sinh ra để trở thành người nổi tiếng vậy.

Ai chẳng biết mệnh lửa trời sinh bùng nổ, Tô Nguyễn chính là loại người trời sinh mang theo hỏa mệnh, chuyện gì cũng có thể trở thành đề tài.

Thời Ngu đương nhiên cảm thấy không phải vậy, đây chính là nữ chính được yêu thích nhất! Là con gái ruột của thế giới này!

Trong tiểu thuyết, nguyên chủ cũng tham gia "Làm việc đi!"

Chương trình tạp kỹ này thực sự nổi lên như cơn bão.

Nguyên chủ khi tham gia chương trình đã trở nên nổi tiếng, bởi vì cô đã bắt nạt nữ chính nên rất "hot", ngay cả khán giả cũng thấy rằng cô rất xấu tính.

Nhưng trên thực tế, nguyên chủ vốn là một cô bé lớn lên ở thị trấn nhỏ, có nhiều cảnh khi quay show tạp kỹ nhất, nhưng khi bị cắt bỏ một số cảnh nội dung đã hoàn toàn thay đổi.

"Tôi biết rồi." Thời Ngu mặt vô cảm gật đầu.

Bây giờ không đồng ý cũng không có biện pháp, hợp đồng này là tài nguyên mà trợ lý phản diện đã đưa cho cô lúc đàm phán, nguyên chủ cũng đã ký.

Phải nói rằng, từ thời khắc nguyên chủ được phản diện nhắm tới, toàn bộ tài nguyên bao gồm cả Triệu Vinh đều dâng lên cho cô, đưa ra toàn những điều kiện hấp dẫn bất cứ kẻ nào cũng không thể từ chối.

Đây chính là sức mạnh của tư bản.

Nguyên chủ sau khi bị cắt mất phân cảnh trong chương trình, đương nhiên cũng là do lực lượng tư bản.

Ánh mắt Thời Ngu sầm xuống, Triệu Vinh không biết cô đang suy nghĩ cái gì, lúc này mới ý thức được từ lúc gặp mặt, tổng cộng lại cô cũng chỉ nói mấy chữ, căn bản không nhìn ra được thái độ nào.

Quả nhiên, tiền của ông chủ lớn không dễ kiếm như vậy!
 
332 ❤︎ Bài viết: 76 Tìm chủ đề
Chương 18: Anh thật sự không thể giúp em đi làm ruộng sao

Sau khi nhớ lại cốt truyện, Thời Ngu liền chú ý tới trạng thái của Triệu Vinh, đảo mắt một cái, đột nhiên hất cằm lên: "Anh Triệu, chương trình tạp kỹ này sẽ không để cho em đi nông thôn đấy chứ? Nếu em phải làm công việc đồng áng, anh có thể giúp em không?"

Cô biểu hiện ra bộ dạng được nuông chiều vô hạn.

Triệu Vinh trong lòng cười khổ, sau khi làm nhiều năm như vậy thật vất vả mới có chút địa vị trong giới, nhưng cuối cùng hắn ta phải dỗ dành tiểu tổ tông này, tiền này kiếm được thật không dễ dàng.

"Thời tiểu thư, chương trình tạp kỹ này có rất nhiều đường, sẽ có rất nhiều máy quay toàn cảnh, nếu như ăn gian như vậy thì hiệu quả của chương trình tạp kỹ không được tốt lắm." Triệu Vinh khuyên bảo cực kỳ uyển chuyển.

"Hả?" Thời Ngu khẽ nhíu mày, bĩu môi: "Nhưng tôi thật sự không biết làm việc!"

Nói xong Thời Ngu còn giơ bàn tay trắng nõn nhẵn nhụi lên, giọng điệu kiêu căng: "Việt Châu nói rằng anh ấy thích nhất đôi bàn tay không có vết chai nào của tôi."

Triệu Vinh giật giật khóe miệng: Loại chuyện này cũng có thể tùy tiện lấy ra nói sao? Nếu như bị ông chủ biết liệu hắn có thể bị diệt khẩu hay không?

Quên đi, hãy nhớ về tiền của ông chủ lớn, suy nghĩ về tiền thưởng cuối năm!

"Thời tiểu thư, tôi cảm thấy kỳ thật.."

Triệu Vinh còn chưa nói hết, đã bị tiếng cười của Thời Ngu cắt đứt, hắn ngẩng đầu mới phát hiện trên mặt đối phương mang theo ý cười rất nhẹ, không còn thái độ kiêu căng vừa rồi?

"Anh Triệu, thật xin lỗi, vừa rồi chính là nhìn anh quá căng thẳng nên mới đùa giỡn một xíu."

Triệu Vinh: "..."

Giọng điệu của cô thoải mái thần thái tự nhiên, thậm chí còn vui tươi chớp chớp mắt một cái: "Anh Triệu hẳn là không bị em lừa đâu nhỉ?"

Triệu Vinh: .

"Đúng rồi, sau này chúng ta còn phải làm việc cùng nhau, anh cũng đừng khách khí, từ giờ cứ gọi em là Tiểu Ngu là được." Nói xong Thời Ngu vươn tay trái ra.

Vẫn nên gọi là tiểu tổ tông đi, hắn lớn tuổi rồi trái tim không chịu nổi sự tàn phá.

Triệu Vinh lúc này mới phát giác, bắt đầu từ lúc hai người gặp mặt, tiết tấu đối thoại giữa bọn họ đều hoàn toàn bị cô nắm bắt.

Triệu Vinh bất giác toát mồ hôi lạnh, biết rằng phán đoán của mình với vị tiểu tổ tông này đã sai.

Đây đâu phải là cô gái nhỏ ngu ngốc dễ lừa gạt không có kiến thức, rõ ràng chính là bá vương hoa không dễ chọc, là bà nội kế tiếp của hắn!

Triệu Vinh nhìn bàn tay da thịt mềm mại đặt trước mắt, bắt tay.

Sau đó lại nghe thấy giọng nói của Thời Ngu ngâm nga, còn mang theo vài phần mập mờ: "Cho nên anh Triệu, anh thật sự không thể giúp em đi làm ruộng sao?"
 
332 ❤︎ Bài viết: 76 Tìm chủ đề
Chương 19: Diễn xuất cứng nhắc của mình

Cuối cùng Thời Ngu và Triệu Vinh vẫn quyết định tham gia "Làm việc đi!". Ước tính thời gian bắt đầu quay chính thức là một tháng sau, trước đó thì Thời Ngu không có công việc gì.

Sau nhiều năm làm diễn viên, Thời Ngu muốn kiếm tiền, cách tốt nhất vẫn là quay lại nghề cũ.

Huống chi Kim chủ đã dâng lên nhiều tài nguyên điện ảnh và truyền hình như vậy, cô không thể để lãng phí vô ích.

Triệu Vinh đương nhiên cũng nghĩ đến điểm này, ca sĩ cần thiên phú và nền tảng, đương nhiên làm diễn viên tốt hơn.

Giờ ai có khuôn mặt đẹp mà không muốn đóng phim truyền hình chứ? Chính vì vậy, càng ngày càng có nhiều bình hoa trên màn ảnh.

Sau khi chứng kiến diễn xuất khiến người ta thở dài của "Thời Ngu", Triệu Vinh cũng đành chấp nhận thực tế giới giải trí lại có thêm một bình hoa.

Vì thế hắn bắt đầu lên kế hoạch, hướng quảng bá của Thời Ngu trong tương lai.

Ưu thế lớn nhất của cô chính là gương mặt, cho nên ngay cả việc lựa chọn kịch bản, Triệu Vinh cũng có khuynh hướng chọn cho cô nhân vật người đẹp lạnh lùng.

Là một nhân vật phụ không có kĩ năng diễn xuất, sau đó nhiều lần định hình ấn tượng của khán giả với Thời Ngu, giảm bớt sự tập trung vào diễn xuất, cũng là một con đường.

"Mấy kịch bản này đều là những bộ phim lớn, Thời Ngu em cảm thấy được không?" Sau khi thỏa hiệp, Triệu Vinh vẫn lựa chọn gọi thẳng tên cô.

Thời Ngu cũng đã xem qua một số kịch bản do Triệu Vinh chọn cho cô, về cơ bản tất cả đều là nữ phụ lạnh lùng trong bộ phim lớn.

Thời Ngu đương nhiên biết nguyên nhân Triệu Vinh lựa chọn như vậy.

Hắn hiển nhiên là đã xem qua diễn xuất cứng ngắc của "mình".

Nhưng bây giờ Thời Ngu không phải là nguyên chủ không có linh hồn nữa, tốt xấu cô cũng đã hai lần đặt giải ảnh hậu, cô đương nhiên tự tin về diễn xuất của mình.

Nghĩ như vậy, Thời Ngu trực tiếp không để ý đến kịch bản Triệu Vinh lấy ra, mà rút ra hai kịch bản khác: "Em muốn quay hai bộ phim này."

Triệu Vinh nhìn thấy động tác của cô, trong lòng cảm thấy hơi bất mãn cùng và bất lực, cho rằng cô xem thường kịch bản vai phụ.
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back