Vân Hạ quay trở lại lớp học, trước mắt có mấy người đang lén xem cặp sách của cô.
"Thật sự không mang sao?"
"Tôi còn tưởng cô ta tìm đại một lý do đấy chứ."
"Cô ta làm sao lại có thể không làm đủ bài tập, chắc mọi người suy nghĩ nhiều rồi. Hẳn là cô ta quên mang đi thôi."
Nguyên Tiểu Phỉ nhìn theo bóng dáng Vân Hạ đang bước đến, lập tức đeo lên mình một bộ dạng đáng thương không hề giả trân, có chút oán hận nhìn Vân Hạ.
Cái biểu tình này, cô đã sớm gặp qua.
"Vân Hạ, tôi không ngăn được bọn họ, thật xin lỗi."
Vân Hạ tràn đầy ý cười nhưng bên trong cũng ngập tràn sự ác ý: "Không sao."
Nguyên Tiểu Phỉ luôn cảm thấy Vân Hạ có chút đáng sợ, không nhịn được mà rụt cổ lại.
Những người đang xem cặp sách của cô, nhìn thấy Vân Hạ liền vội vàng xoay người muốn rời đi.
"Mấy bạn học, các cậu đang nhìn trộm cái gì trong cặp sách của tôi vậy?" Vân Hạ cười tủm tỉm hỏi.
Dứt lời, tất cả các bạn học đều nhìn mấy người này.
Mặt bọn họ lập tức đỏ bừng lên. Vẫn là da mặt Lý Nguyệt dày nhất trong đám hùng hổ mở miệng nói trước: "Vân Hạ, chúng tôi chỉ là có ý tốt giúp cô kiểm tra một chút, xem cô quên bài tập ở nhà hay là để ở trong cặp sách."
"Đúng vậy Vân Hạ, chúng ta chỉ là sợ cô nhớ nhầm, nên tốt bụng giúp cô tìm xem, cô tức giận như vậy làm gì chứ."
"Khó trách các bạn học không muốn chơi với cô. Với loại thái độ này của cô, sẽ không có ai làm bạn cùng cô đâu Vân Hạ."
Nhìn thấy mọi người không tin bọn cô sẽ trộm đồ, Lý Nguyệt liền tiếp tục được nước lấn tới: "Vân Hạ, các bạn học trong lớp hoàn cảnh gia đình đi tốt, làm sao có thể trộm đồ của cô. Đừng thấy chúng tôi tốt bụng mà vu khống."
"Đúng vậy đúng vậy, sao chúng ta có thể muốn lấy đồ của cô chứ."
"Bên trong cặp sách của cô, cũng chỉ có một vài quyển sách, còn có một ít tiền lẻ, một đồng cũng không có ai thèm động đến."
Một nữ sinh khinh bỉ nói: "Tôi lại không thiếu một chút tiền lẻ đó, ngoại trừ cơm hộp. Tôi căn bản không mang theo tiền, trực tiếp mang thẻ, không thì cầm theo điện thoại. Giờ là cái thời đại nào rồi, ai còn dùng tiền mặt, tôi cũng không đi ra ngoài mà mua bánh bao ăn."
"Đúng vậy, nhà tôi mỗi ngày đều có người giúp việc chuẩn bị bữa sáng đầy dinh dưỡng, mẹ tôi còn nói, đừng ăn bên ngoài mấy đồ như bánh bao, bánh quẩy, mì sợi.. Không những không tốt cho sức khỏe mà lại còn mất vệ sinh."
Lúc này, cả lớp học đều nhìn Vân Hạ, ánh mắt tràn đầy sự khinh thường.
"À.."
Vân Hạ khịt mũi một tiếng, bộ dạng thản nhiên của cô khiến bọn họ không ngừng bàn tán.
"Vậy là, bạn học Lý Nguyệt, cô cũng không phải tại vì hoài nghi tôi không làm bài tập nên mới xem cặp sách của tôi, mà là tốt bụng sợ tôi quên bài tập trong cặp sách sao?"
Vẻ mặt Vân Hạ đầy suy tư, tiếng ồn trong phòng học cũng bớt đi.
Vân Hạ đi đến chỗ ngồi của mình, hơi nhướng mày, chỉ chỉ trên mặt đất cùng với đống sách vở hỗn độn trên mặt bàn, chính là bị mấy người này tùy ý lục tung.
"Tôi.. Tôi đương nhiên là tốt bụng."
Mặt Lý Nguyệt đỏ lên, vẻ mặt hiện lên có chút khó chịu.
Cô cười tủm tỉm đi đến trước mặt Lý Nguyệt. Lý Nguyệt nhìn một Vân Hạ cường tráng đi đến, theo bản năng muốn lùi về sau.
Nhưng Vân Hạ đã nhanh hơn một bước nắm lấy cằm cô ta.
Lý Nguyệt muốn thoát ra, nhưng lại không tránh được Vân Hạ. Cô ta không biết Vân Hạ lấy sức lực ở đâu mà mạnh đến vậy, miết cằm cô ta đau đớn muốn chết.
"Cô cho rằng tôi sẽ biến chuyện lớn thành chuyện nhỏ sao?"
Trong lòng Lý Nguyệt có chút sợ hãi, nhớ đến lần trước đã lừa Vân Hạ đến chỗ mấy học sinh cũ đã ra trường kia. Trải qua vài sự việc, cô ta cảm thấy Vân Hạ có chút ác độc.