Từ cầu thang đi xuống, Như Ngọc thấy một thiếu niên trông có vẻ gầy gò đang ngồi trong phòng khách quay lưng lại với cô. Trên người hắn chỉ mặc một chiếc áo đơn sơ mi đơn bạc, trông màu sắc có vẻ như đã dùng lâu năm, trên tay lộ ra từng vệt đỏ, vết thương cũ mới đan xen lấp ló sau cổ tay áo.
Chưa kịp nhìn kỹ hơn, Cung Bách Hiên đã gọi cô từ trên cầu thang đi xuống: "Tiểu Ngọc xuống đây, cha có người bạn này muốn con làm quen."
Nghe thấy lời Cung Bách Hiên nói cậu thiếu niên quay đầu nhìn lại cô, chỉ thấy một cô bé tầm mười hai, mười ba tuổi ăn mặc xinh đẹp, cơ thể nhỏ nhắn trông như một nàng công chúa nhỏ kiêu ngạo, cậu liếc nhìn xong quay mặt ngồi nghiêm chỉnh.
Như Ngọc đi đến ngồi xuống ghế, đánh giá thiếu niên trước mặt, mái tóc lụp xụp che gần hết mắt, nửa mặt bên dưới da mặt tái nhợt, nhìn không rõ ngũ quan.
Theo như lời tên ngốc 694 và trí nhớ hiện tại của cô đều không đáng tin, cô nhìn Cung Bách Hiên nửa đùa nửa thật hỏi: "Cha đây là ai vậy? Người đừng nói với con đây là con trai người nhận nuôi hay nói cách khác có thể là con ngoài dã thú của người nha?"
Cung Bách Hiên định mở mồm giới thiệu: Đây là con nuôi ta mới nhận!
Nhưng nghe vậy ông chỉ có thể nuốt lại lời định nói, ho nhẹ: "Khụ, nói bậy bạ gì vậy! Đây là vị hôn phu tương lai của con Tiêu Viễn Hoàng."
694 nhìn một màn trước mặt, không khỏi cảm thán Cửu Vĩ Hồ đúng là trời sinh diễn xuất biết cách giải quyết vấn đề, trong đầu của 694 như được chiếu qua một tia sáng chói lọi, chẳng nhẽ ký chủ của hắn định dùng tình yêu để cảm hóa X, cậu biết ngay mà.
Như Ngọc định nở một nụ cười thật tươi, thân thiện chào hỏi anh chồng hờ nam chính kiêm nhân vật
phản diện tương lai để gây thiện cảm thì trước mặt cô lóe lên một màn hình màu đỏ nhấp nháy hiện lên một dòng chữ, kèm theo một tiếng đinh tai nhức óc: [Xin ký chủ không làm thay đổi thiết lập nhân vật! Nếu vi phạm hình phạt sẽ tự động thực hiện!]
Như Ngọc nghi hoặc không hiểu tại sao lại xuất hiện thiết lập nhân vật thì một dòng chữ màu đỏ nhấp nháy đã hiện ra: [Cung Như Ngọc tính cách: Kiêu ngạo, tùy hứng, chỉ thích làm theo ý mình, dùng tiền tài chèn ép người khác. Thỉnh không cần thay đổi thiết lập nhân vật!]
Như Ngọc nhíu mi hỏi hệ thống: "Hệ thống chuyện gì đang xảy ra vậy?"
694 nhìn thấy bảng thông báo thì vô cùng mờ mịt, cậu biết là thế giới này đang không ổn định, nhưng không ngờ nó tự sinh ra ý thức.
Nữ phụ Cung Như Ngọc chết trong tay X ba trăm lần cũng không thấy nó có động tĩnh gì. Thế mà khi gặp ký chủ của cậu, nó lại đưa ra nhiệm vụ.
Hiện tại cơ thể Cung Như Ngọc như một chiếc chìa khóa vì vòng lặp của thế giới này tạo dựng nên nhờ cơ thể nữ phụ. 694 chưa hiểu nó muốn thông qua ký chủ để được cái gì?
Như Ngọc không thấy 694 trả lời thì lên tiếng trêu chọc: "Cái hệ thống nhà cậu bị sao vậy? Tự dưng còn có cấm chế nhân vật, chưa kể theo câu chuyện của cậu rõ ràng tên này là một kẻ đáng thương mà, đang tính dùng sự quan tâm, tình yêu của mẹ để cảm hóa hắn, không phải bị hệ thống các cậu phá hư sao? Ta cảm thấy hắn phá hủy thế giới cũng không phải chuyện lạ đâu!"
Hệ thống vì câu nói của cô, trong đầu chỉ hiện lên suy nghĩ: -Biết ngay là thế mà! Ánh mắt như đèn pha nhưng vẫn tìm lý do biện hộ: "Theo như trong truyện nữ phụ rất ghét và cực kỳ có ác cảm với nam chính, hệ thống chỉ đưa ra các nhiệm vụ phù hợp hoàn cảnh để duy trì cân bằng thế giới này!" Hơn nữa nữ phụ bị chết quá thảm nên khi sống lại cô ấy mang lòng thù hận với nam chính. 694 tự bổ sung trong lòng.
Chưa kịp trả lời với hệ thống thì Cung Bách Hiên đã nói với cô: "Tiểu Ngọc, ta nói đây là vị hôn phu của con, nghe thấy không?"
Cha nữ phụ vừa dứt lời khung đỏ lại hiện lên nhấp nháy: [Ký chủ không hoàn thành nhiệm vụ sẽ cưỡng chế trừng phạt trong: 10, 9, 8, 7..]
Như Ngọc hoàn hồn thay đổi sắc mặt ngay lập tức: "Vị hôn phu cái gì chứ? Con vừa mới 14 tuổi, hơn nữa người con thích không phải tên nhóc nghèo khổ trước mặt, hắn rõ ràng lo bản thân mình còn chưa xong vậy mà cha còn muốn con lấy hắn! Cha hết không thương con hay cha có người phụ nữ khác ở ngoài nên mới muốn đuổi con đi?"
Những câu nói của Như Ngọc khiến Cung Bách Hiên vừa bực mình vừa buồn cười, ông biết Hoàng Thị đã muốn lợi dụng việc của em trai ông nên đâu phải chuyện đơn giản, trước cứ thu rồi tính. Cung Bách Hiên nghĩ chỉ cần vượt qua đoạn thời gian này con gái ông không thích thì cũng có thể bỏ được. Hơn nữa ai kêu con nhóc này tự tìm lấy.
"Chuyện này cha đã quyết, con chỉ cần nghe theo mà thôi! Không còn việc gì nữa thì từ hôm nay cậu ấy sẽ là vị hôn phu của Cung Như Ngọc con!"
Cung Bách Hiên tuyên bố xong ông phất tay áo bỏ đi chỉ để lại hai đứa trẻ trong phòng khách rộng lớn mắt to trừng mắt nhỏ.
Như Ngọc bị nhìn chằm chằm không thể không hoàn thiện nốt vai diễn của mình: "Đừng nghĩ cha tôi nói như vậy thì tưởng bở! Đừng có mơ!"
Nói xong Như Ngọc tức giận đùng đùng bỏ đi, để lại Tiêu Viễn Hoàng với ánh mắt đen tối không rõ, trước mặt hắn xuất hiện một khung hình đen mà cô còn chưa kịp nhìn thấy: [Giá trị hắc hóa: -99
Giá trị tam quan: -99
Giá trị hảo cảm đối với ký chủ: -10
Suy nghĩ muốn phá hủy thế giới: 50}
"Rầm."
Một tiếng đập cửa mạnh thể hiện sự bất mãn không hề nhẹ, mọi người đều biết vị đại tiểu thư này lại tức giận, người làm trong nhà quay lại nhìn nhau rồi tiếp tục làm việc của mình.
Chỉ có một thiếu niên đang lẻ loi đứng trong phòng khách, một lúc sau có một người bước đến tự giới thiệu với hắn.
"Chào cậu, tôi là quản gia nhà họ Cung tên Chi Họa, phòng của cậu đã được sắp xếp xong, mời đi theo tôi."
Chi Họa vừa nói vừa dẫn cậu thiếu niên đi đến phòng của mình, cậu thiếu niên không tỏ thái độ gì, chỉ "Ừ" nhẹ một tiếng rồi cầm túi đồ đi theo.
"Phòng của cậu bên cạnh với phòng của tiểu thư, đồ đạc được chuẩn bị ở trong phòng, còn thiếu sót gì cậu có thể nói với tôi hoặc người làm khác. Ngày mai cậu sẽ được chuyển đến cùng trường với tiểu thư theo sự sắp xếp của lão gia. Sinh hoạt thường ngày của tiểu thư thế nào tôi đã ghi chi tiết trong cuốn sổ nhỏ này."
Chi Họa nói rồi đưa cuốn sổ nhỏ cho thiếu niên trước mặt, nghĩ rằng hắn không trả lời thì một lúc sau nghe thấy hắn nói.
"Tôi đã biết!"
Tiêu Viễn Hoàng lãnh đạm trả lời rồi đi vào phòng.
Như Ngọc quay trở về phòng mà trong tim cứ đập bùng bùng, đây là lần đầu tiên cô diễn như vậy, rất có khả năng đã đắc tội người, cô hỏi hệ thống: "Này, có phải ta đã đắc tội với tên nam chính phản diện đó rồi không?"
Hệ thống nhìn ký chủ hoảng loạn, im lặng không đề cập về số liệu chi tiết từ Tiêu Viễn Hoàng vừa xem được. Hiện giờ dữ liệu máy móc của cậu đang cực kỳ mất ổn định, có thể mất khống chế, tạo nên nguy hiểm với thế giới này. Cậu đưa ra quyết định nhanh chóng, nói với Như Ngọc: "Có chút chút thôi, ký chủ cô đừng quá lo lắng."
Tiếng rè rè của hệ thống vang lên nghe có vẻ khẩn trương: "Ký chủ tôi có chuyện muốn nói với cô."
Như Ngọc nghe vậy, vứt luôn việc mình có thể đắc tội với nam chính kiêm phản diện ra phía sau đầu, nghiêm túc hỏi hệ thống: "Có chuyện gì vậy?"
"Máy móc của tôi đang hỏng rất nghiêm trọng tôi cần thoát khỏi thế giới này một thời gian để đi sửa chữa, trước khi đi tôi sẽ gửi các thông tin về thế giới này cho ký chủ."
694 nói xong, nghĩ nghĩ rồi nói với vẻ cầu xin: "Ký chủ, rất có khả năng hệ thống vẫn sẽ đưa cho cô một số nhiệm vụ bắt buộc phải hoàn thành, để ổn định thế giới mong rằng ký chủ nhất định phải hoàn thành nó."
Nghe xong lời hệ thống nói Như Ngọc rất kinh ngạc: "Cậu phải đi ư? Vậy bao giờ cậu về? Nếu không sửa chữa cậu sẽ chết sao?"
"Tôi thực sự phải đi, nếu mọi việc thuận lợi thì trước khi mạt thế đến tôi sẽ trở lại thế giới này. Còn nếu không đi có lẽ sẽ chết!"
Hệ thống 694 trả lời từng câu hỏi của cô một cách từ tốn. Cậu nghĩ ít nhất phải 8 đến 10 năm nữa, mạn thế mới xảy ra. Vậy nên trong khoảng thời gian đó, cậu nhất định đã kịp chấp hành xong hình phạt, sửa lại dữ liệu máy móc và trở về thế giới này giúp ký chủ chỉ là không biết hệ thống nào sẽ đến thay thế cậu.
"Được vậy cậu đi đi, nhớ cố gắng chữa trị thật tốt rồi trở về nhé!"
Hệ thống mặc dù có chút không nỡ nhưng vẫn nói: "Ký chủ cô hãy bảo trọng, chờ tôi trở lại!"