Lúc này đã là một giờ sáng, Kỳ lồm cồm bò dậy, ôm giỏ đồ nhỏ trong góc cẩn thận để không phát ra tiếng động. Kỳ xỏ vào chân đôi giày quai hậu mà Tích tặng, lòng thầm mong nó sẽ đưa mình tìm được người ấy. Rón rén chạy thật nhanh, Kỳ bỏ xa ngôi nhà nhỏ đã gắn bó với anh từ tấm bé, nơi có người cha già và người bà hiền hậu, bỏ lại cái chài cái lưới con tàu nhỏ, để đi tìm một chân trời mới. Kỳ dắt tay Nụ đi thật nhanh ra thị xã, ở đó sẽ có bến xe khách. Đường ra thị xã xa lắm, phải đi tầm ba tiếng hơn mới đến, phải đi sớm khi đến là vừa tới giờ xe chạy. Lúc đã yên vị trên xe, Kỳ vẫn còn run, tay nắm chặt tay Nụ chấn an cô. Nụ mệt mỏi nên cũng nương vào vai anh mà ngủ thiếp đi. Chuyến xe khởi hành lúc tờ mờ sáng, ra khỏi địa phận Đại Lãnh - Khánh Hòa. Cứ vậy mà xe bon bon đi xa, mang theo Kỳ cùng tình yêu và nỗi nhớ đến nơi có Hiệu Tích. Bình minh phía trước như báo hiệu một tương lai mới, âm u giăng đầy mây đen, có lẽ sẽ có một cơn mưa lớn kéo đến.
[COLOR=rgb(20, 20, 20) ]Xe đi không biết đã bao lâu, nhưng khi lơ xe thông báo đến nơi thì trời lúc này đã tối muộn. Lúc bước khỏi xe khách là lúc cuộc đời Kỳ và Nụ chính thức bước sang trang mới. Từ khi còn bé cho đến bây giờ đã 18 tuổi, Kỳ chưa từng nghĩ sẽ có ngày mình đi ra khỏi vùng biển quê hương để đến một nơi xa lạ như vậy. Nơi gọi là 'hòn ngọc Viễn Đông' lúc bấy giờ là như vậy sao? Buổi đêm đèn đường vẫn sáng như thể ban ngày, người xe qua lại như đi hội, không khác ban ngày là mấy. Hai bên đường hàng quán vẫn hoạt động, có mười hàng quán thì hết năm hàng còn mở cửa. Những ngôi nhà sang sát, tráng lệ kiểu Tây có, xưa cũ cũng có. Đứng trước sự hào nhoáng, xa hoa, đông đúc và hoa lệ khi về đêm của thành phố thuộc hàng bậc nhất Nam Kỳ khi ấy, Kỳ và Nụ hoàn toàn bị choáng ngợp. Phút chốc cảm thấy lạc lõng và vô định, cả hai hoang mang không biết mình sẽ đi về đâu, ngày mai phải sống ra sao.
Doãn Kỳ và Nụ đang đứng ở khu Chợ Lớn của người Hoa tại Sài Gòn. Đâu đâu cũng thấy giấy đỏ chữ tàu, đèn lồng đỏ treo khắp nơi. Kỳ không biết tiếng Hoa, cứ nghĩ họ không thể nói tiếng mình nên cứ loay hoay mãi không dám hỏi nhờ sự giúp đỡ. May sao một bác phu xe xích lô thấy hai người cứ lóng nga lóng ngóng, biết chắc dưới quê mới lên nên đi lại hỏi chuyện. Bác phu xe cũng là người Hoa, bác nói ở đây ai cũng biết tiếng mình nhưng cũng tuỳ độ sành sỏi, có người nói rõ ràng có người lơ lớ bị pha giọng. Biết cả hai mới từ quê lên, đang tìm người thân mà chưa có chỗ ở, bác cũng nhiệt tình chỉ giúp.
Theo lời bác phu xe, Kỳ và Nụ tìm đến một hẻm nhỏ, vào sâu một chút thì gặp một căn nhà hai tầng. Kỳ vừa giọng gọi cửa, lát sau thì có người đi ra.
"Khuya rồi còn đến tìm ai."[/COLOR]
Đó là một người phụ nữ trung niên có mái tóc ngang vai có mấy cái lô cuốn vẫn còn cài trên tóc để giữ nếp. Phụ nữ tân thời họ chuộng những kiểu tóc xoăn nổi loạn, phải theo kịp xu hướng bên Tây. Còn có mấy ai chịu nuôi tóc dài, dưỡng cho suôn mượt rồi búi củ tỏi. Họ cho rằng chỉ có người già mới để kiểu đó.
"Cho hỏi chị có phải là chủ trọ Quỳnh Quỳnh không?"
"Ừ, là tôi. Tìm tôi có chuyện gì?"
[COLOR=rgb(20, 20, 20) ]Sau khi kể rõ sự tình, chị Quỳnh cũng hiểu. Thấy trời thì tối mà vợ chồng nhà này từ quê vừa lên đây nên chị cũng có chút thương. Chị dẫn cả hai đến nhận trọ, dặn dò vài điều rồi trao lại chìa khóa phòng. Thấy Nụ đang mang bầu, chị Quỳnh mang sang cho hai người ít đồ ăn lúc chiều nhà ăn không hết, bảo cả hai ăn để lấy sức. Chị bảo chị cũng là tay anh chị có máu mặt ở khu Chợ Lớn nhưng không làm việc trái đạo đức. Nghe Kỳ nói đang tìm người, chị cũng nhiệt tình hỏi rõ ngọn ngành.[/COLOR]
"Thế chú mày có ảnh hay thông tin gì của người đó không?"
"Dạ ảnh thì em không nhưng em biết anh ta là ca sĩ tên Phác Chí Mân."
"Xời! Chú mày ở vùng sâu vùng xa mà cũng biết thằng đó à? Nổi tiếng đến độ đó sao? Không biết là vì giọng ca hay vì cái khác đây."
"Chị nói vậy là sao?"
"Chắc chú mày mới nghe giọng nó nên mê rồi tìm tới chứ gì. Cả đất Sài thành này ai mà không biết danh nó. Đẹp trai có, tài năng có, giàu có chẳng thua ai. Mà người ta nói lắm tài nhiều tật, Chí Mân phong lưu đa tình số hai thì chả ai dám số một. Nhìn thế mà cặp với nhiều cô lắm. Vậy mà mới đây, cha mẹ bắt lấy vợ, nó lấy hẳn hai cô. Chật!"
Nghe tới đây, Nụ không còn đứng vững được nữa. Thấy Nụ như sắp xỉu, chị Quỳnh thúc Kỳ đưa cô vào trong nghỉ ngơi.
"Thôi khuya rồi, chắc nó mệt thêm bầu bì nữa. Chú mày lo mà chăm nó có gì sáng nói."
Dìu Nụ vào trong, Kỳ cũng không thôi ngỡ ngàng trước thông tin chị Quỳnh cho biết. Anh không ngờ Mân lại là người như vậy, lúc ở quê thấy Mân cũng đâu đến nổi. Chợt anh nghĩ đến Hiệu Tích, anh hy vọng Tích sẽ không như vậy, nếu không anh sẽ không bao giờ tha thứ cho Tích.
[COLOR=rgb(20, 20, 20) ]Tận hai tuần sau Kỳ mới có thời gian đi tìm nhà Chí Mân vì phải lo liệu cho Nụ, sắp xếp mọi thứ ổn thỏa, nơi đất khách quê người cũng rất khó khăn cho hai người. Kỳ phải tìm việc làm trước, anh biết để sống ở đây không phải dễ mà tiền trong người cũng đến lúc cạn kiệt, phải lo liệu bản thân trước. Như thông tin chị Quỳnh cung cấp, Kỳ đã tìm đến nhà họ Phác. Anh không cho Nụ theo vì sợ Nụ xúc động ảnh hưởng tới đứa bé. Trước mắt anh lúc này là một căn biệt phủ cực kỳ sang trọng, kiến trúc nữa Tây nữa ta trông rất lạ. Kỳ do dự không dám nhấn chuông, đúng lúc thấy ai đó đi ra. Trùng hợp thay lại là Phác Chí Mân, thấy Mân là máu nóng trong người Kỳ sôi sùng sục. Anh đấm cho Mân một đấm trời giáng. Cậu ta xây xẩm ngã xuống đất, vệ sĩ của Mân lập tức vây lấy Kỳ, khống chế anh. Chí Mân lồm cồm bò dậy, gương mặt điển trai bỗng trở nên xấc láo tính lao vào đánh trả nhưng chợt khựng lại.[/COLOR]
"Em là.. Doãn Kỳ nhỉ?"
"Im đi đồ tồi, anh không có tư cách gọi tên tôi."
"Này tôi làm gì em chứ?"
"Tôi thì không sao nhưng mà Nụ thì có sao đấy."
Nghe đến Nụ, mặt Chí Mân tối sầm lại, hốt hoảng nắm cổ áo Kỳ ra xa nói chuyện. Cậu ta hỏi Nụ thế nào, trông cũng có vẻ quan tâm đến cô. Kỳ thấy thiện ý trong lời của Mân nên cũng nhẹ giọng kể lại mọi chuyện và yêu cầu Mân nhanh chóng giải quyết. Trái với suy nghĩ Mân sẽ chối bỏ đứa con trong bụng Nụ thì cậu ta lại thừa nhận và đồng ý nuôi hai mẹ con. Kỳ mừng rỡ khôn xiết, tức tốc quay về báo tin cho Nụ.
"Anh cứ ngỡ tên khốn đó sẽ chối bỏ. Nhưng ít ra hắn cũng còn chút lương tâm."
Thế là mẹ con Nụ được gia đình nhà họ Phác mang về nhà chăm sóc. Kỳ cũng thở phào vì cuối cùng cũng lo cho Nụ yên bề gia thất. Lúc này mới kịp nghĩ đến Tích, không gã có hay tin Kỳ đã đến Sài thành hay chưa?
"Anh có biết ban sáng em gặp ai không?"
"Là Mẫn Doãn Kỳ."
Nghe được cái tên quen thuộc, tim Hiệu Tích đập mạnh liên hồi. Hình ảnh người được nhắc tên liền ùa về trong tâm trí khiến gã đau nhói. Ly cà phê đen đậm thường ngày vẫn uống nhưng ngay lúc này vị nó bỗng đắng lạ thường. Thu vội ánh mắt chất chứa yêu thương, gã nhạc sĩ lạnh nhạt như không có chuyện gì xảy ra.
"Thì thế nào?"
"Không phải anh thích.."
"Lúc đó khác bây giờ khác."
Lời tuyệt tình đó Hiệu Tích đành đoạn thốt ra hay sao? Nhưng việc gì cũng có lý do của nó. Cách ba ngày kể từ ngày Doãn Kỳ đặt chân lên thành phố, Hiệu Tích đã tìm đến nhà anh. Gã đã ngoài ba mươi và gia đình đang rất mong có cháu, yêu cầu gã phải cưới cô ca sĩ tên Jennifer nổi tiếng của rạp hát Thanh Hoa. Gã kiên quyết cự tuyệt, bày tỏ lòng mình cho cha mẹ biết nhưng đổi lại là những trận đòn roi. Cha mắng gã lớn từng này, gần tứ tuần rồi mà còn bày trò bệnh hoạn, ép gã phải cưới cô ca sĩ kia. Gã uất giận, không khuất phục, gã nhớ đến Doãn Kỳ nhớ đến lời hứa sẽ quay lại đón anh. Nửa đêm gã gom hết tài sản của mình rồi bỏ trốn đi tìm người thương. Nhưng nào ngờ khi tìm đến nơi, Kỳ đã không còn ở đó. Bà nội kể cho Tích nghe mọi chuyện về việc Kỳ lúc này coi như đã cưới Nụ và Nụ đã có thai ba tháng, có lẽ vì cuộc sống ở đây khắc nghiệt nên hai đứa đã dắt nhau bỏ đi rồi. Gã nhạc sĩ như chết đi sống lại, gã không tin. Nhưng nội nói chính miệng Kỳ cũng đã thừa nhận đứa con trong bụng Nụ là của mình nên dù muốn dù không Hiệu Tích cũng phải tin.
[COLOR=rgb(20, 20, 20) ]Doãn Kỳ nào có hay kể từ đó Trịnh Hiệu Tích như một kẻ điên. Ngày rượu đêm say, không khi nào gã có thể tỉnh táo. Gã muốn uống thật nhiều cho say để quên đi nhưng càng uống lại càng tỉnh, càng nhớ về anh. Đến khi cha một lần nữa tìm đến, gã mới thật sự buông bỏ. Gã hận anh, gã muốn trả thù bằng cách cưới Jennifer, để anh thấy rằng không có anh gã vẫn sống tốt. Anh đã phản bội gã thì việc gì gã phải chung thuỷ một mình anh.
Gã không nói với Chí Mân việc mình quay lại làng chài tìm Doãn Kỳ. Ngược lại Mân cũng không cho Tích biết về việc của Nụ. Điều đó càng đẩy mọi thứ đi xa không thể kiểm soát và Kỳ sẽ người hứng chịu nó.[/COLOR]
"Em đã tìm được đến đây rồi sao? Vậy cũng tốt, tôi sẽ để em nếm mật nằm gai, trả giá cho những gì em đã làm với tôi."
Sau khi Nụ về nhà họ Phác, Doãn Kỳ tập trung vào công việc và hỏi thăm về Hiệu Tích. Hiện tại anh đã xin vào làm lao công cho nhà hát Thanh Hoa và lí do là Hiệu Tích thường có giao dịch tại đó. Những người biết đến gã thông qua những bài hát hay danh tiếng của gã thì sẽ không biết chỗ ở cụ thể của gã. Kể cả chị Quỳnh cũng chỉ biết được vài địa điểm gã hay lui tới chứ không rõ nơi gã ở. Trong số đó có nhà hát Thanh Hoa.
[COLOR=rgb(20, 20, 20) ]Qua nhiều ngày làm việc tại Thanh Hoa, Doãn Kỳ cũng tìm được khá nhiều thông tin từ người trong nhà hát. Đặc biệt vui mừng khi bài hát mới nhất của nhạc sĩ Trịnh hiện đang rất được ưa chuộng. Tối hôm nay cũng là ngày biểu diễn lại ca khúc ấy, Kỳ nghe được đều này trong tâm rất vui sướng. Anh cố xin người quản lý cho mình trực dọn dẹp phía khán đài vào giờ đó để có thể thưởng thức bản nhạc do người thương sáng tác.
Khi đèn nơi khán đài giảm xuống, đèn từ sân khấu lại bừng sáng rực rỡ. Một chàng nhạc sĩ ôm cây đàn guitar ngồi bên cánh trái đàn một khúc dạo đầu. Khoảng cách không quá xa để Doãn Kỳ nhìn rõ người bên trên. Người mà đã lâu không gặp, người mà đã làm con tim non nớt của anh không thôi thổn thức từng đêm vì thương nhớ. Gã vẫn vậy, phong thái đầy phong lưu, chất nghệ hiện rõ trên từng cử chỉ hành động, gương mặt lãng tử phiêu theo nhịp điệu. Hỏi người bên trên có hay rằng có một người con trai bên dưới đang khóc vì vui khi nhìn thấy mình không?
Từ cánh bên phải, một người con gái vô cùng xinh đẹp, bước đi thanh thoát nhẹ nhàng. Cả khán đài vỗ tay trước sự xuất hiện của cô ấy. Cầm trên tay chiếc micro, cô gái cất tiếng hát trong trẻo.[/COLOR]
"Em không biết vẽ gì trong mắt anh
[COLOR=rgb(20, 20, 20) ]Về tạm cơn mưa, nắng trong lành
Về con thuyền, sóng cả đang lấp lánh
Hay thôi về lại chút chân thành?"[/COLOR]
Lời bài hát khiến Doãn Kỳ ngỡ ngàng, đây chính là bài mà anh cùng Hiệu Tích hát khi còn ở trên tàu ngoài ngư trường. Khoảng thời gian đó ùa về trong tâm trí, anh cười mỉm hạnh phúc. Thì ra Hiệu Tích vẫn còn nhớ. Anh lẩm nhẩm hát theo, vừa bồi hồi vừa trộm nhìn gã nhạc sĩ vẫn đang say sưa đệm đàn.
[COLOR=rgb(20, 20, 20) ]Sau tiếc mục đó thì cũng đã tối muộn, khán giả về gần nửa, chỉ có vài người chờ tiếc mục cuối của rạp mới ở lại. Lúc này Doãn Kỳ cũng hết ca trực, anh không về thẳng nhà mà nán lại trước cổng nhà hát để chờ Hiệu Tích. Vừa mừng vừa lo, không biết gã có nhận ra anh không. Trời về đêm lạnh lẽo,
chàng trai trẻ người non dạ tha hương đến nơi đất khách quê người. Không có người thân, chỉ trông chờ vào người thương, mong chờ vào những lời hứa hẹn xưa cũ. Anh ngây thơ không biết người ta đã thay lòng mất rồi.
Từ phía trong nhà hát bước ra là gã nhạc sĩ Trịnh, nhân hình lúc này rõ hơn. Doãn Kỳ xúc động không thôi, chỉ muốn chạy đến ôm lấy người thương nhớ trước mắt. Nhưng từ đâu, cô ca sĩ khi nãy đã lao đến trước, khoác lấy tay Hiệu Tích nũng nịu tình tứ. Doãn Kỳ như chết lặng, vội nép vào xó nhìn lén hai người bọn họ, một cao lãnh một yêu kiều sóng đôi bước vào xe. Trái tim như vụn vỡ, Kỳ lúc này như kẻ thừa thãi, anh hoang mang trong vô định. Không còn nhớ nổi lý do tại sao bản thân lại ở nơi này, anh đến đây làm gì trong khi người cần tìm đã không còn nhớ đến mình. Chàng trai trẻ ngây thơ trong trẻo như con chim nhỏ vẫn đang hài lòng trong chiếc lồng son của chính nó. Rồi từ đâu có người đến nói cho chú chim nhỏ về cuộc sống thú vị bên ngoài, hứa hẹn nhiều điều khiến chú chim tin tưởng và mơ mộng. Nhưng khi chiếc lông được mở, chú chim nhỏ hào hứng tung cánh bay nhưng người đó đã đi mất, để lại chú chim với cuộc sống muôn ngàn nguy hiểm. Doãn Kỳ dò hỏi mấy đợt thì hay được vài ngày nữa Hiệu Tích sẽ cưới cô ca sĩ Jennifer và sẽ cùng nhau sang Pháp định cư. Giờ thì cũng đã rõ ngọn ngành, tình yêu đầu đời ngọt ngào nhưng lại chóng tàn, có chăng đó cũng chỉ là những cảm xúc bồng bột tuổi mới lớn. Có chăng lần đầu rung động lại ngộ nhận là tình yêu vĩnh hằng.[/COLOR]
Hôm nay là ngày Hiệu Tích kết hôn, cũng là ngày Doãn Kỳ đau lòng nhất. Kẻ yên vui hạnh phúc, người dằn vặt đau khổ, Doãn Kỳ đã uống rất nhiều rượu. Tự nhốt mình trong phòng trọ, cứ như thể cậu trai đang tuổi nổi loạn, chỉ hôm nay anh xin một lần được sống với bản ngã.
[COLOR=rgb(20, 20, 20) ]Suốt bốn tháng tiếp theo, Kỳ như người mất hồn. Anh vẫn ở lại Sài Gòn, nhờ chị Quỳnh giúp đỡ mà anh có được công việc tốt hơn. Cứ vậy mà sống cuộc sống bình thường, tâm Kỳ đã hóa đá không còn biết thương nhớ, đôi lúc nhớ lại chỉ thấy chua xót. Mấy tháng nay không nghe tin về Nụ, có chút lo lắng những nghĩ lại nhà họ Phác giàu có vậy chắc sẽ lo chu toàn cho cô thôi. Kỳ không định sẽ trở về làng chài, vì Nụ không về, anh về thì khác nào làm tổn hại tham danh nhà Nụ. Anh nhớ nội, nhớ cha, nhớ cái chòi lá đơn sơ, nhớ cái chài cái lưới, nhớ con tàu nhỏ, rồi lại nhớ đến Hiệu Tích. Từ khi nào trong ký ức miền biển lại có thêm gã nhạc sĩ làm anh đau.[/COLOR]
Tối nọ, sau một ngày làm việc mệt mỏi, Kỳ trở về phòng trọ ngã lưng. Đang nằm nghỉ thì bên ngoài truyền vào tiếng đập cửa dồn dập. Anh mở cửa thì một thân thể đổ rạp xuống. Đó là Nụ, sao cô lại ở đây vào lúc này.
[COLOR=rgb(20, 20, 20) ]"Nụ em sao vậy? Sao lại ở đây giờ này?"[/COLOR]
[COLOR=rgb(20, 20, 20) ]"Anh ơi cứu em.. họ muốn giết em."[/COLOR]
Đưa Nụ vào trong, sau khi chấn an Nụ thì được biết rằng mấy tháng qua Nụ đã sống trong địa ngục. Sở dĩ Phác Chí Mân đưa cô về chỉ là để lấy đứa con trong bụng cô. Họ bắt cô phải làm việc quần quật từ sáng đến tận tối khuya, hầu hạ hết thảy mọi người trong nhà như một người ở. Họ bàn tính với nhau đợi sau khi cô sinh xong, đứa con sẽ trở thành con của người vợ cả của Mân. Còn về phần Nụ sẽ được xử lý tận gốc để tránh hậu họa về sau. Nụ biết được dự tính của nhà họ nên tìm cách bỏ trốn nhưng không thành, họ không cho cô ra khỏi nhà dù chỉ một bước, không cho cô đụng đến chiếc điện thoại bàn ở phòng khách. Tất cả mọi đường dây liên lạc ra bên ngoài đều cắt hết. Hôm nay nhân lúc nhà họ Phác đang mở tiệc ăn mừng cậu hai nhà họ tức là em trai của Chí Mân đỗ đại học. Khách mời đến chung vui đông đúc, cửa cổng mở liên tục, khó khăn lắm Nụ mới trốn thoát ra ngoài. Giờ này chắc họ cũng đã phát giác và đang truy lùng cho bằng được Nụ.
[COLOR=rgb(20, 20, 20) ]Bế tắc ập đến, Doãn Kỳ không biết phải tính sao thì Nụ vỡ nước ối sắp sinh. Cô đau đớn quằn quại, mồ hôi tuôn như tắm. Kỳ hốt hoảng không biết phải làm gì liền nhớ đến chị Quỳnh, liền tức tốc sang nhà nhờ chị giúp đỡ. Chị Quỳnh đúng là cứu tinh của Nụ và Kỳ. Nhờ có chị và mọi người trong xóm trọ mà mẹ con Nụ được mẹ tròn con vuông. Đó là một đứa bé gái, giống y như Nụ.
Chị Quỳnh nghe chuyện của Nụ thì nóng nảy lắm, muổn ra tay cho gia đình kia một bài học thì Kỳ ngăn lại. Họ cũng là người giàu có tiếng tăm và quan hệ, dây vào chỉ sợ chị Quỳnh thiệt thòi.[/COLOR]
"Giờ hai em tính như thế nào?"
"Tụi em cũng chưa biết, ở lại đây thì không được."
"Giờ em đưa Nụ sang nhà chị ở tạm tháng đầu cho em bé cứng cáp chút. Còn em thì cố gắng lo tiền bạc, chị có một căn nhà cũ ở dưới Bạc Liêu, hai đứa dọn về dưới đó sống đi. Chị chỉ có thể giúp em được tới đó, mọi sự còn lại là do em."
[COLOR=rgb(20, 20, 20) ]Thật ra Kỳ và Nụ phải mang ơn chị Quỳnh suốt đời, lúc nguy cấp luôn có chị đứng ra giúp đỡ. Kỳ cố gắng làm ngày đêm không nghỉ, trong một tháng gom được ít tiền đi xe về Bạc Liêu. Chị Quỳnh đã giúp thì giúp cho trót, chị cho Nụ mấy cái vòng xuyến phòng thân, có cần thì đem bán lấy tiền xoay sở.
Một tháng sau, Kỳ và Nụ cũng phải từ biệt nhà chị Quỳnh và xóm trọ tình nghĩa. Rời Sài Gòn đến một nơi xa lạ khác, Kỳ cảm thấy có chút bế tắc. Cuộc đời đưa đẩy hai số phận nhỏ bé đã xa quê hương nay lại còn đi xa hơn. Nhưng nghĩ lại đứa bé, Kỳ phấn chấn hẳn. Bây giờ anh không lo cho hai mẹ con Nụ thì còn ai lo. Kỳ đã làm giấy khai sinh cho đứa trẻ, lấy họ Mẫn đặt tên Dương Huệ. Và anh cũng chính thức thành cha của đứa trẻ. Thoáng nghĩ về Tích, không biết giờ này gã thế nào. Dù sao gã cũng đã hạnh phúc cùng Jennifer, giờ thì Kỳ cũng đã làm cha. Thôi thì đành buông tay, chấp nhận sống cho hiện tại, tình cảm này xin gửi lại miền ký ức về biển và thuyền. Ở nơi đó vẫn có người con trai đang chờ chàng nhạc sĩ dưới ánh nắng nhè nhẹ và gió biển thổi rì rào.[/COLOR]
*
Ông ngoại khép đôi mắt lại, tay buông thõng. Nước mắt cứ thế lăn dài. Giọt nước mắt cuối cùng dành cho người mãi xa. Bé Tí thấy ông nhắm mắt, đoán rằng ông đã ngủ, nó lấy cây quạt nhẹ nhàng hát ru cho ông ngủ. Nó hát bài mà ông thích nhất về biển và thuyền, nhưng Tí chỉ thuộc mỗi đoạn cuối.
"Em không biết vẽ gì cho tình ta
[COLOR=rgb(20, 20, 20) ]Khi nắng mùa thu đã sắp tàn,
Bức tranh ngày ấy cũng chẳng đáng
Giữ lại làm gì mảnh tình tan.."[/COLOR]