New Thitipoom
Pháp được biết đến bởi tháp Eiffle, Khải Hoàn Môn, những đồi hoa oải hương tím dịu dàng, những đồng nho trải dài bất tận và tiếng Pháp được coi là ngôn ngữ của tình yêu, đó là những điều đã đưa tôi đến Pháp.
Tôi rời Thái Lan đến Pháp đã hơn hai năm, hiện tại tôi đang sống tại một căn nhà thuê nằm cạnh dòng sông Senie thơ mộng.
Đúng như lời tuyên bố với báo chí, tôi đang theo học chuyên ngành kĩ thuật tại đây, ngoài ra vào những buổi không học tôi còn làm thêm tại một tiệm bánh ngọt của một cụ bà neo đơn.
Tôi được sinh ra như thể để dành riêng cho nơi đây, nhịp sống của Paris chậm rãi, yên bình không vội vàng, tấp nập như Bangkok. Tôi đã không liên lạc gì với mọi người ở công ty kể từ ngày sang Pháp, tôi sợ.. mà thôi chuyện đã qua tôi cũng không muốn nhắc lại để thêm buồn.
Ước mơ muốn đến Pháp của tôi đã ấp ủ từ rất lâu nhưng vì muốn được ở cạnh anh nên tôi đành gác nó sang một bên.
Tôi từng suy nghĩ rằng, nếu tôi và anh có cơ hội, tôi sẽ đưa anh đến Pháp, cả hai sẽ cùng nhau đi dạo, chụp hình cho nhau, rồi sẽ tay trong tay đến tháp Eiffle để ngắm mặt trời lặng, cùng nhau chiêm ngưỡng thành phố ánh sáng lên đèn.
Mỗi ngày ở Pháp, tôi vẫn giữ thói quen dậy sớm vào lúc 6: 00 am, sau khi vệ sinh cá nhân tôi sẽ xuống bếp bắt tay vào làm bữa sáng. À phải rồi, kể từ ngày sang đây sinh sống tôi đã học nấu ăn và hiện tại đã có thể nấu thành thạo một số món, còn nếu hỏi vì sao đến bây giờ tôi mới biết nấu ăn? Thì tại khi sống tại Thái Lan tôi chưa từng vào bếp, lúc nhỏ có mẹ lo, lớn lên vì công việc bận rộn nên tôi thường ăn bên ngoài, sau này quen biết anh thì được anh nấu cho ăn.
Ăn sáng xong tôi sẽ đi học, trường cách nơi tôi ở khoảng ba mươi phút đi xe bus. Sống ở đây khá lâu nên tôi đã nói được tiếng Pháp thay vì nói tiếng anh như lúc mới qua. Học xong tôi sẽ ghé ngang siêu thị mua thực phẩm để nấu bữa trưa và tối, từ khi biết nấu ăn tôi chăm hẳn ra, không còn ăn bên ngoài nữa.
Chiều tôi sẽ đến tiệm bánh ngọt của bà Mari để làm thêm, lúc đầu tôi xin vào làm phục vụ, lâu dần tôi được bà Mari cho vào bếp cùng làm bánh. Tôi từng ngỏ ý muốn đưa tiền cho bà coi như trả phí học làm bánh nhưng bà từ chối, chỉ cười dịu dàng nói với tôi:
"Già rồi bánh làm ra đã không còn hương vị như trước, ta lại không con cháu gì, bánh này nếu bị thất truyền thì thật đáng tiếc."
Bà Mari năm nay đã ngoài sáu mươi, bà là người thân cận duy nhất của tôi từ khi đến Pháp, căn nhà tôi thuê hiện tại cũng là do bà giới thiệu.
Chiều ở Paris trên các vỉa hè sẽ có những người nghệ sĩ hay ban nhạc đường phố trình diễn, nào là kéo đàn viôlông, nào là thổi kèn saxophone.. Người Pháp họ chìm đắm trong âm nhạc và say mê nó.
Tôi đến với Paris vào những ngày cuối thu trời đã chớm đông
se lạnh. Quãng thời gian ấy có lẽ cả đời này tôi chẳng thể nào quên được, mỗi ngày tôi đều cuốc bộ đến mỗi cả chân chỉ để thỏa nổi khát khao bấy lâu chòe đợi. Vừa hâm nhi cốc Capuchino trong tay vừa nhìn những chiếc lá cuối thu cuối cùng trên cành cây mặc cho cơn gió vùng vẩy rồi đáp nhẹ xuống mặt đất.
Có đôi lần lúc đi dạo lúc đầu xuân, tôi bắt gặp trên vỉa hè một người nghệ sĩ đang đánh đàn Piano, những người xung quanh thì bắt cặp với nhau để khiêu vũ, du dương theo điệu nhạc.
Tôi đang ngồi trên băng ghế thì có người bịt mắt từ phía sau:
"Đoán xem ta là ai?" Người kia lên tiếng.
"Em biết là anh mà Noe." Tôi cầm lấy tay Noe kéo xuống.
"Em đợi anh lâu không?" Noe đi tới trước ngồi bên cạnh tôi, trên vai anh đeo một cây guitar.
"Em vừa mới đến thôi." Tôi lắc đầu cười cười nói.
Hiện tại tôi đã có người yêu, anh ấy tên Noe, bằng tuổi với Tay, là người Pháp, dáng người cao khoảng 1m80. Tôi gặp Noe vào một buổi trời thu, khi những chiếc lá xanh trên cành được thay thế bằng những chiếc lá màu vàng óng ả.
Noe là một chàng nhạc sĩ rong rủi muôn phương để tìm cảm hứng. Tôi và Noe gặp nhau khi tôi đang mãi mê chụp ảnh vô tình va vào anh ấy, tôi vội xin lỗi và cúi xuống nhặt giấy cùng bút trả cho Noe. Ánh mắt tôi lướt qua những lời tình ca, cũng là một người mê âm nhạc tôi đã bắt chuyện với Noe trước, vì cùng chung sở thích nên chúng tôi nhanh chóng trở thành bạn.
Không biết có phải có duyên với nhau hay không, tôi vô tình biết được nhà tôi cách nhà Noe khoảng mười lăm phút đi bộ.
Sau hôm đó, Noe hay mời tôi đi ăn hay đơn giản là hẹn ở gần tháp Eiffle để cùng nhau trao đổi về âm nhạc, Noe đàn tôi nghe, tôi hát Noe đàn. Thời gian đầu với việc được Noe đưa đón mỗi sáng đi học, đi làm tôi vẫn còn ngại hay từ chối, nhưng sau ba bốn lần như thế tôi cũng quen dần.
"Em có thể cho anh một cơ hội để được ở bên cạnh em không New?"
Một tháng trước Noe đã ngỏ lời với tôi, điều bất ngờ là lời tỏ tình của Noe nói bằng tiếng Thái. Sau tất cả những gì Noe làm, tôi thực sự không biết phải từ chối anh ấy thế nào và.. tôi đã đồng ý ở cạnh Noe.
Từ khi chính thức hẹn hò, Noe đã thể hiện cho tôi thấy anh ấy là một người bạn trai tốt, rất trân trọng tôi, tuy đã bên nhau một tháng nhưng chúng tôi chỉ nắm tay nhau vài lần, Noe cũng chưa từng đòi hỏi bất cứ điều gì từ tôi, Noe chỉ cho đi.
Anh ấy xuất hiện ngay lúc tôi yếu đuối nhất, trái tim cần được vỗ về. Tôi đến bên anh bằng nổi sợ sệt trái tim mềm yếu kia sẽ chịu thêm thương tổn, nhưng tần áo giáp tôi xây dựng bấy lâu này dần tan biến, có lẽ tôi nên khép lại mỗi tình đầu ba năm đầy đau thương và đón nhận một cuộc tình mới, một câu chuyện mới.
Hết chapter