Mưa rào đổ xuống trần gian

Nước nào gột nỗi lo toan tháng ngày

Rượu nào ai cạn mà say

Thơ nào ai viết đêm này riêng ta

Gió nào làm rụng cánh hoa

Sầu nào ai cất hiên nhà thi nhân

Bảy câu ai khéo xếp vần

Tám câu ai nỡ quên lần thương nhau

- Vấn ngắm mưa -
Xuyên Nhanh: Mãi Không Chia Lìa!

55275570688_80c9fdd537_o.png


Tác giả: Vu Quân công tử

Thể loại: Xuyên không, đam mỹ, chủ thụ, 1vs1, hệ thống, đường trộn thủy tinh, He

Tình trạng: Đang tiến hành

Dự kiến: 3000 chương

Cp: Khúc Ly

Văn án:


Thiên Ca Khúc thái tử thần giới, đứa con trai độc nhất của Thần Đế và Thần Hậu, hắn đã cai quản Ngũ Châu ba ngàn năm thái bình thịnh trị, ngày hôm nay cần phải vượt qua kiếp nạn sau cùng trước khi đăng ngôi Thần Đế, đó chính là nguyên thần của hắn bị vỡ ra thành vô số mảnh lớn bé bay vào tam thiên đại thiên thế giới. Hoàn thành lịch kiếp trong mỗi thế giới đó mới có thể được trở về đủ tư cách tiếp quản ngôi vị của tộc Đế Thiên cao tột.

Triệu Hoài Ly - Thủy Thần biển cả với mái tóc xanh lam, dung mạo khả ái bán manh chính là bạn đời của Thiên Ca Khúc. Phu quân lịch kiếp để kế thừa ngôi vị Thần Đế, cai quản thần giới, Triệu Hoài Ly cũng không thoát khỏi thử thách. Nhiệm vụ của y chính là xuyên qua các thế giới lớn nhỏ để tìm kiếm những mảnh vỡ nguyên thần của phu quân, công lược và thu thập.

Lịch tình kiếp.

Phu quân trong mỗi thế giới đều bị phong ấn ký ức không hề nhận ra y, nếu bị từ chối đồng nghĩa với nhiệm vụ thất bại, không được ở bên cạnh phu quân nữa. Triệu Hoài Ly làm cách nào để chinh phục được chàng trong mỗi thế giới đây?

Xuyên nhanh Mãi không chia lìa!

Hoan nghênh nhảy hố~<3
Mười tám năm sau vẫn anh hùng

Thắng làm bưởng trưởng bắt thì chung

Say thơ chưa đủ làm thi sĩ

Nẻo giác còn mê nét bút chùng

Quê nghèo búa theo người đập đá

Bãi vàng gá nghĩa đóa Hồng Nhung

Áng Sơn một thuở vào thơ Vấn

Bạch Đàn một cội khó nên rừng!

- Vấn xem phim -

Dưới Trời Xanh Gặp Em


Tôi gặp em lần đầu vào ngày tôi bỏ trốn khỏi chính đám cưới của mình. Nghe có vẻ tệ. Và đúng là tệ thật. Không phải kiểu tôi bị ép cưới, cũng không có chuyện phản bội dramatic như phim. Chỉ là sáng hôm đó, khi đứng trước gương trong bộ vest đã được ủi phẳng, nhìn cà vạt chỉnh tề và những lời chúc mừng nhấp nháy liên tục trên điện thoại.. Tôi bỗng thấy nghẹt thở. Không phải vì cô ấy không tốt. Ngược lại. Vy rất tốt. Quá tốt. Gia đình môn đăng hộ đối. Yêu tôi bốn năm. Hiểu chuyện. Ổn định. Mọi thứ đều đúng. Chỉ có một điều sai, Tôi không còn nhìn thấy mình trong tương lai ấy nữa. Điều đáng sợ nhất không phải cưới nhầm người. Mà là sống đúng theo một cuộc đời hoàn hảo.. Nhưng mỗi ngày đều thấy mình đang biến mất.

Trí tưởng tượng năm 17t thật phong phú
Tôi gặp em vào một chiều tháng ba. Hôm ấy trời xanh đến lạ. Một màu xanh nhạt và rất trong, trải dài phía trên những tòa nhà cao tầng của thành phố như thể vừa được ai đó gột rửa sau cơn mưa đêm. Gió thổi qua những ô cửa kính văn phòng mang theo mùi nắng mới và hơi lạnh còn sót lại của mùa xuân. Tôi tan làm muộn hơn thường lệ. Công ty vừa kết thúc một cuộc họp dài đến ngột ngạt. Đầu óc tôi lúc ấy đặc quánh bởi những con số, kế hoạch và tiếng gõ bàn phím vang lên suốt cả ngày. Tôi bước xuống sảnh công ty với cảm giác mệt đến mức chỉ muốn về nhà ngủ một giấc thật sâu. Rồi tôi nhìn thấy em. Em đứng bên kia đường, dưới tán cây bằng lăng vừa trổ hoa tím nhạt. Trên tay em là ly cà phê còn bốc khói, mái tóc dài bị gió chiều làm rối nhẹ. Em đang ngẩng đầu nhìn bầu trời, giống như ngoài kia có điều gì rất đáng để em chăm chú đến thế. Không hiểu sao tôi lại đứng khựng lại giữa dòng người đông đúc. Giữa cả con phố đầy tiếng xe cộ ấy, tôi chỉ nhìn thấy mình em. Đúng lúc đó, em quay sang. Ánh mắt chúng tôi chạm nhau. Một khoảnh khắc rất ngắn. Nhưng đủ để tim tôi bất giác lệch đi một nhịp. Em hơi bối rối, vội quay mặt đi chỗ khác. Còn tôi thì vẫn đứng yên ở đó rất lâu, cho đến khi đèn tín hiệu chuyển xanh và dòng người lại tiếp tục bước qua nhau như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Truyện ngắn đan xen lại với chút ký ức tuổi 20. Giờ em đâu có còn ở đây. Em đi xa mãi rồi, rời xa tôi rồi
: Nắng hướng dương thì hướng về mặt trời, còn tớ thì hướng về nụ cười của cậu.

Người ta thích cả bầu trời sao. Còn tớ chỉ thích một ngôi sao là cậu.

*qobe 22*

Thầy cô bảo trưởng thành là những bài toán khó. Nhưng tớ thấy bài toán khó nhất là làm sao để cậu thích tớ.
Được rùi, cái nghề bà mai này không làm nữa! Rắc rối!
Sáng 8h chấm công, tối 5h xách xe về, cày cuốc đến 60 tuổi rồi mới nghỉ hưu hưởng thụ.. Bạn có thấy kịch bản cuộc đời này quá nhàm chán không? ‍♂️

Tại sao không sống như một triệu phú ngay từ bây giờ bằng cách gia nhập nhóm 'Tân Triệu Phú' - làm việc ít đi nhưng thu nhập nhiều lên nhờ công thức tự động hóa?

Mình vừa mới cho ra lò bài review siêu thực chiến về cuốn 'Tuần Làm Việc 4 Giờ' của Tim Ferriss, chỉ ra cách áp dụng định luật 80/20 vào việc cày xu và giải phóng thời gian trên diễn đàn.

Mọi người vào 'bẻ khóa' tư duy để trốn khỏi văn phòng cùng mình nhé *qobe 15*
Chạm Mắt Dưới Trời Xanh

Em Trong Tầng Mây Trắng

Nỗi Nhớ Qua Màn Mưa

Lời Hẹn Phía Chân Trời

Trời Xa Không Còn Em

Mây Trắng Rời Chân Trời

Khoảng Cách Màu Lam

Đợi Em Nơi Cuối Gió

Những Mùa Trời Xa

Bên Kia Tầng Mây Trắng

Chân Trời Không Kịp Đến

Lời Tái Bút Gửi Người Thương

Phía Chân Trời Xanh

Dưới Trời Xanh Gặp Em

Mây Trắng Mang Tên Em

Khoảng Trời Xa Em

Một Khoảng Trời Cách Biệt

Mưa Trắng Và Nỗi Nhớ

Cuối Chân Trời Đợi Em

Từ một vài câu bơ vơ tìm ra được bằng này cái tên lật lại thấy mỗi câu ứng với một đoạn truyện chưa hoàn thành. Có nên viết tiếp ko ta.
  • Thích
Reactions: iam.wonwoo
Trình Mỹ Ân
Trình Mỹ Ân
Nghe có vẻ còn nhiều bản thảo chất lượng chưa kết, có nên hóng tác giả lên bài k ta
  • Thích
Reactions: Vua Biển
Vua Biển
Vua Biển
Lên bài rồi, từ giờ truyện TXVT để đó viết bộ dày cộp này trc
Được rùi, nay lại bị đầu độc..

ヾ (≧へ≦) 〃
Lại nửa đêm tỉnh giấc.

Lại tự kỷ với mấy con chữ

Share một trích đoạn lời bài hát senpai Miêu sáng tác, định share cả link nhưng thôi, share về người ta lại tưởng nôn muốn cưới, haha

một đời ước hẹn

Sáng tác: Tiên Vũ

* * *

Hòa vào mây tiếng mưa rơi.

Gió đưa hoa bay khắp trời.

Là bao nhớ thương em gửi đến người.

* * *

Miêu cũng có đoạn nhạc theo ý tưởng gửi nhớ thương theo mây gió, cơ mà vì văn cụt nên k thành bài hoàn chỉnh, từng đăng trong tus nào đó rồi nên đây k đăng lại nữa
  • Haha
Reactions: Vua Biển
Vua Biển
Vua Biển
Nhạc hay đó, nghe là bt tiểu thư si tình đến mức nào r.
Trình Mỹ Ân
Trình Mỹ Ân
Kể cũng lắm cái trùng hợp, senpai ra bài Cơn mưa cô đơn thì Miêu cũng có đoạn nhạc viết về mưa với nữ chính thất tình, nhưng k thành bài hoàn chỉnh, được có vài câu đầu

Giờ đến bài này cũng chỉ được đoạn nhạc với dăm ba câu là hết

Rõ là senpai chả biết Miêu có làm mấy đoạn nhạc vậy mà cứ trùng làm ảo tưởng sức mạnh vỡi
  • Thích
Reactions: Vua Biển
Sự thật phũ phàng: Lý do lớn nhất khiến bạn mãi nghèo và mờ nhạt không phải vì bạn kém cỏi, mà là vì cuộc sống hiện tại của bạn đang.. Quá ổn!

♂️ 'Tốt' chính là kẻ thù lớn nhất của 'Vĩ đại'. Mình vừa viết xong bài review siêu sâu về cuốn sách gối đầu giường của các tỷ phú - giải mã công thức chuyển mình từ một cá nhân tàm tạm thành xuất chúng. Vào xem để cùng đập tan sự trì trệ nha mọi người.

Mời mọi người vào tìm đọc bài Review sách "[Từ Tốt Đến Vĩ Đại]: Sự thật tàn nhẫn về lý do bạn mãi" Tàm tạm "và công thức để bứt phá thành" Xuất chúng "!" cùng mình nhé *qobe 15*
Mùa hè cuối cấp hòa tan vào tiếng ve, sau khi tốt nghiệp, lũ bạn thân lâu năm tản theo những ngã rẽ không trùng nhau. Người xa nhà lên thành phố lớn nhập học, kẻ ở lại bắt đầu với công việc đầu đời, có đứa khoác ba lô màu xanh lá vào doanh trại. Nhịp sống mới cuốn mỗi đứa đi, chìm trong những lo toan riêng, giữa những áp lực học hành, deadline cơm áo, những cuộc gọi dần thưa, những tin nhắn thành khoảng lặng.

Rồi một ngày tình cờ gặp lại, câu chào "Ê, mày!" năm xưa chợt nghẹn lại nơi cổ họng, thay vào là nụ cười gượng gạo và cái gật đầu dè dặt. Trong cái bắt tay hờ hững ấy, cả một trời ký ức ùa về.

Những khuôn mặt tươi roi rói dưới tán phượng hồng, tiếng cười giòn tan vỡ ra từ góc lớp, mùi mực thơm nồng trên trang vở cũ.. Tất cả như một cuốn phim cũ được chiếu chậm, những khung hình lấp lánh nối tiếp nhau, dệt thành một dải ký ức dài. Sau đó chúng ghép lại thành một cuốn sách ký ức đã úa vàng, khiến cho tôi muốn lật đến tờ cuối cùng mới thôi, khép lại cuốn sách mới thôi, không thể kể cho người khác nữa mới thôi.
Sao phải khóc?

Khi nắng đang dần phai

Sao phải khóc?

Khi em nói em chẳng cần ai

Sao phải khóc?

Khi có anh gần lại

Và trong cuộc sống, chuyện gì chẳng có lần hai?

Sao phải khóc?

Khi nắng đang dần phai

Sao phải khóc?

Khi em nói em chẳng cần ai

Sao phải khóc?

Khi có anh gần lại

Và trong cuộc sống, chuyện gì chẳng có lần hai


Nhạc bài này cuốn nha
"1, 2, 3 lời nói của anh có lời nào là lời thật không?

Em liệu có thể tin hay đó chỉ toàn lời đường mật!

Mới gặp vài ba hôm, chắc mình cần nhiều thời gian hơn, để em biết anh muốn đến với em bằng cả tấm lòng"

Vậy đi!
Liệu người có nhận ra điều đó ko, thứ mà người bất rõ vậy mà người lại.. Đừng làm tôi thất vọng nhé.

Dù điều đó xảy ra cũng mong nó đừng đến quá sớm. Hãy đến vào khoảng thời gian mà nó] nên đến.
Back