619
8
- Kiếm tiền
- Hoa Nguyệt Phụng đã kiếm được 6190 đ
Lòng Son Gửi Theo Bài Thơ Nhỏ
Tác giả: Hoa Nguyệt Phụng
Thể loại: Thất ngôn tự do
Bài Dự Thi Nét Bút Tuổi Xanh tuần 32+33+34 - 2025
Chủ đề: Khúc Thụy Du Trên Dòng Sông Kiến Thức
Tác giả: Hoa Nguyệt Phụng
Thể loại: Thất ngôn tự do
Bài Dự Thi Nét Bút Tuổi Xanh tuần 32+33+34 - 2025
Chủ đề: Khúc Thụy Du Trên Dòng Sông Kiến Thức
Từ ngày rời ghế nhà trường, mỗi dịp lễ tết về, nhất là ngày 20/11, có một cô học trò nhỏ vẫn luôn cố gắng trở về thăm cô giáo cũ tại ngôi trường Tiểu học năm xưa, người đã dạy dỗ, quan tâm và chăm lo cho em suốt những năm tiểu học đầy khó khăn và bỡ ngỡ. Năm nay, vì công tác xa đột xuất, cô học trò đã lỡ hẹn, không thể về thăm cô đúng ngày tri ân Nhà giáo. Trong nỗi nhớ, lòng biết ơn và chút day dứt không nguôi, em đã viết bài thơ này như món quà nhỏ gửi tặng đến cô. Bài thơ thay cho một lời chúc, một lời hỏi thăm hay là cả một lời xin lỗi từ cô học trò nhỏ nơi xa hướng về cô giáo cũ.
Tháng mười một, hai mươi đã lỡ,
Năm nay, em bước dở đường xa
Không thể về thăm cô đúng hẹn
Xin gửi vần thơ nhỏ thay quà...
Trời trở lạnh vào mùa hanh gió,
Nơi này em khẽ tỏ nhớ thương,
Bóng dáng cô bên trang vở cũ,
Tiếng giảng ngân ấm cả sân trường.
Cánh tay ấy dịu dàng nâng đỡ,
Tấm lòng hiền rộng mở bao la,
Bụi phấn trắng điểm lên tóc bạc,
Thời gian trôi, thương mãi chẳng nhòa.
Theo năm tháng, mỗi người một ngả
Mỗi học trò mỗi nẻo đường xa.
Những ân tình cô trao năm ấy,
Trong tim em lấp lánh nhành hoa.
Nơi phương xa, em nay đã lớn,
Những nhọc nhằn phủ gợn ngày mưa,
Bàn tay cô dắt em thuở nhỏ
Vẫn là nơi ấm áp có thừa.
Hương ngày cũ đưa về da diết,
Ngỡ còn nguyên thân thiết lớp xưa
Ước một lần quay về góc bảng,
Nghe bên tai lời giảng nhẹ đưa...
Xa cách quá năm nay lỡ dịp,
Ngày tri ân chẳng kịp ghé thăm,
Lòng son gửi theo bài thơ nhỏ,
Nguyện cầu cô an lạc tháng năm.
Mong cô chớ giận em lỡ hẹn,
Tấm lòng trò vẫn vẹn như xưa.
Lễ sau trở lại thăm cô nhé,
Đúng hẹn về em sẽ kính thưa...
Năm nay, em bước dở đường xa
Không thể về thăm cô đúng hẹn
Xin gửi vần thơ nhỏ thay quà...
Trời trở lạnh vào mùa hanh gió,
Nơi này em khẽ tỏ nhớ thương,
Bóng dáng cô bên trang vở cũ,
Tiếng giảng ngân ấm cả sân trường.
Cánh tay ấy dịu dàng nâng đỡ,
Tấm lòng hiền rộng mở bao la,
Bụi phấn trắng điểm lên tóc bạc,
Thời gian trôi, thương mãi chẳng nhòa.
Theo năm tháng, mỗi người một ngả
Mỗi học trò mỗi nẻo đường xa.
Những ân tình cô trao năm ấy,
Trong tim em lấp lánh nhành hoa.
Nơi phương xa, em nay đã lớn,
Những nhọc nhằn phủ gợn ngày mưa,
Bàn tay cô dắt em thuở nhỏ
Vẫn là nơi ấm áp có thừa.
Hương ngày cũ đưa về da diết,
Ngỡ còn nguyên thân thiết lớp xưa
Ước một lần quay về góc bảng,
Nghe bên tai lời giảng nhẹ đưa...
Xa cách quá năm nay lỡ dịp,
Ngày tri ân chẳng kịp ghé thăm,
Lòng son gửi theo bài thơ nhỏ,
Nguyện cầu cô an lạc tháng năm.
Mong cô chớ giận em lỡ hẹn,
Tấm lòng trò vẫn vẹn như xưa.
Lễ sau trở lại thăm cô nhé,
Đúng hẹn về em sẽ kính thưa...
Qua bài thơ này, trước tiên, em muốn gửi đến cô lời chúc sức khỏe, bình an và hạnh phúc. Dù cuộc sống bây giờ có đưa đẩy em đến những miền đất xa xôi lạ lẫm, trong tim em vẫn luôn dành nơi tôn kính nhất để nhớ về cô, người đã gieo chữ, gieo tình thương và dạy em nên người từ những ngày tháng còn non nớt nhất. Không thể trở về đúng ngày lễ tri ân khiến em áy náy vô cùng nhưng đối với em, ngày nào cũng sẽ là ngày để nhớ ơn cô, người đã nắm tay giúp em viết nên những nét chữ đầu tiên. Em mãi tự hào khi được làm học trò của cô, người mà em luôn coi là người mẹ thứ hai trong cuộc đời mình...
Hoa Nguyệt Phụng
Chỉnh sửa cuối:



Kim cương, kim cương.. Phụng vui nha, hê hê..