Bạn được WooWooMagicshop mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
7,151 ❤︎ Bài viết: 3475 Tìm chủ đề
Tự hiểu đi hé! À, sẳn gửi bạn cái tên của bài thơ cổ phong lần trước trong bài thơ của bạn. Nó có tên là "Hồi Mộng". ^^

Ài.. Hóa ra bài thơ của bạn là Hồi Mộng hả? Cũng thật hay..

Ầy.. Mà xin lỗi bạn Chì nha, hứng lên mải nói chuyện làm phiền bài thi của bạn quá! Phụng thật lòng xin lỗi nè. Phụng né ra ngoài ngay đây, Chì đừng ghét Phụng nha. Phụng thật vô ý mà.

Xin lỗi! Xin lỗi!..
 
7,297 ❤︎ Bài viết: 365 Tìm chủ đề
Ài.. Hóa ra bài thơ của bạn là Hồi Mộng hả? Cũng thật hay..

Ầy.. Mà xin lỗi bạn Chì nha, hứng lên mải nói chuyện làm phiền bài thi của bạn quá! Phụng thật lòng xin lỗi nè. Phụng né ra ngoài ngay đây, Chì đừng ghét Phụng nha. Phụng thật vô ý mà.

Xin lỗi! Xin lỗi!..

Không có gì Phụng ơi, mọi người cứ tự nhiên nè, có gì Chì được hóng chuyện miễn phí ^^
 
7,297 ❤︎ Bài viết: 365 Tìm chủ đề
@XSaoMai Mình cứ viết ra những suy nghĩ và cảm xúc vốn có thôi nè. Đôi khi những điều đơn giản hoặc từng trải nghiệm sẽ dễ dàng được đồng cảm. Cuộc sống mỗi người mỗi vẻ nhưng cũng có lúc giao nhau chứ nhỉ. ^^

Luôn trân trọng những điều đang còn tồn tại. Chúc bạn luôn yêu thương thật nhiều nhé.
 
3,447 ❤︎ Bài viết: 302 Tìm chủ đề
^^ Hay quá! Kỳ thi này tất cả hào kiệt đều tề tựu đông đủ. Thật là một cuộc cạnh tranh nảy lửa.. Bỏng ngô đã sẵn sàng, Rewrite chờ HE

Thay vì ngồi xem như một kẻ ngoài cuộc, chi bằng bạn cũng lên sàn đấu chung với mọi người, không phải sẽ náo nhiệt và phấn khích hơn sao? Rất đang mong chờ bạn.. ^^
 
2,214 ❤︎ Bài viết: 671 Tìm chủ đề
Thay vì ngồi xem như một kẻ ngoài cuộc, chi bằng bạn cũng lên sàn đấu chung với mọi người, không phải sẽ náo nhiệt và phấn khích hơn sao? Rất đang mong chờ bạn.. ^^

^^ Tại sao phải chờ Rewrite làm gì? Chúc các bạn có một khoảng thời gian nhiều niềm vui!

Nhân tiện mình có viết 1 truyện ngắn cùng chủ đề với cuộc thi: "Như Hoa Rực Rỡ Một Lần" nếu có thời gian thì đọc ủng hộ mình nhé! ^^ có người đọc ủng hộ là Rewrite vui rồi! ^^
 
17,040 ❤︎ Bài viết: 341 Tìm chủ đề
BTC xin chúc mừng bạn đã đạt giải Nhất, sau đây là nhận xét của giám khảo ạ:

Một dòng chảy của sự tự vấn, một lời thú nhận đầy ám ảnh về việc đã lãng phí những ngày mai để rồi phải đối mặt với sự mất mát không thể vãn hồi. Ngay từ những câu thơ đầu, tác giả đã đặt ra câu hỏi đầy trăn trở:

"Tôi đã có bao nhiêu ngày mai không bao giờ tới?"

=> Một câu hỏi vang vọng nỗi tiếc nuối khôn nguôi về những cơ hội đã trôi qua.

Nỗi đau được thể hiện qua những hình ảnh cụ thể, chạm đến trái tim:

Một câu nói chậm trễ chẳng còn ai để nghe,

Một cái ôm lỡ hẹn chẳng còn lần gặp lại.

Đó là sự ân hận vì đã chần chừ, đã để những tình cảm, những hành động yêu thương bị bỏ lỡ mãi mãi.

Bài thơ không chỉ dừng lại ở sự tiếc nuối tình cảm đôi lứa mà còn mở rộng ra mối quan hệ gia đình:

Tôi lướt qua cha mẹ như chiếc ghế cũ nơi góc nhà.

Hình ảnh này thật sự ám ảnh, nói lên sự vô tâm, sự chủ quan rằng cha mẹ sẽ luôn ở đó, để rồi hứa hẹn một ngày không bao giờ đến. Nỗi đau ấy trở nên rõ ràng hơn khi tác giả nhận ra mình đã giết từng ngày mai bằng sự im lặng, bằng niềm tin hão huyền rằng thời gian là vô tận.

Đỉnh điểm của sự hối hận là khi nhận ra những mất mát không thể bù đắp:

"Tôi đã mất.. Người thương tôi mãi mãi

Cũng đánh rơi những ước mơ dở dang.

Câu thơ Người ra đi.. Chẳng biết họ từng quan trọng thế nào?" Là một lời tự vấn đau đớn nhất, phản ánh sự mù quáng của chúng ta khi chưa thực sự trân trọng những người bên cạnh cho đến khi họ không còn nữa.

Tuy nhiên, bài thơ không kết thúc trong sự tuyệt vọng. Từ những nỗi đau và mất mát, một sự thức tỉnh mạnh mẽ đã đến.

Tôi cần gì một ngày mai không đến?

Hiện tại này là thật nhất trên đời.

Đây là khoảnh khắc tác giả nhận ra giá trị tối thượng của hiện tại. Lời tuyên bố:

Chỉ cần giữ khoảnh khắc đang sống trọn,

Là đã đủ cho những điều không còn => Mang ý nghĩa giải thoát và chấp nhận.

Cuối cùng, bài thơ khép lại bằng một quyết định đầy kiên cường:

Tôi đứng dậy và bắt đầu, như thể chẳng còn gì để chờ.

Đây là một thông điệp mạnh mẽ về việc sống hết mình cho ngày hôm nay, không hứa hẹn cho ngày mai không chắc chắn.

Bài thơ này là một lời nhắc nhở sâu sắc về sự hữu hạn của cuộc đời và tầm quan trọng của việc sống trọn vẹn từng khoảnh khắc hiện tại, yêu thương và hành động khi còn có thể, để không bao giờ phải hối tiếc về những ngày mai không bao giờ tới.

Tóm lại bài thơ này của bạn rất hay, rất đặc biệt, rất khác biệt và rất nhiều suy ngẫm.
 
7,297 ❤︎ Bài viết: 365 Tìm chủ đề
BTC xin chúc mừng bạn đã đạt giải Nhất, sau đây là nhận xét của giám khảo ạ:

Một dòng chảy của sự tự vấn, một lời thú nhận đầy ám ảnh về việc đã lãng phí những ngày mai để rồi phải đối mặt với sự mất mát không thể vãn hồi. Ngay từ những câu thơ đầu, tác giả đã đặt ra câu hỏi đầy trăn trở:

"Tôi đã có bao nhiêu ngày mai không bao giờ tới?"

=> Một câu hỏi vang vọng nỗi tiếc nuối khôn nguôi về những cơ hội đã trôi qua.

Nỗi đau được thể hiện qua những hình ảnh cụ thể, chạm đến trái tim:

Một câu nói chậm trễ chẳng còn ai để nghe,

Một cái ôm lỡ hẹn chẳng còn lần gặp lại.

Đó là sự ân hận vì đã chần chừ, đã để những tình cảm, những hành động yêu thương bị bỏ lỡ mãi mãi.

Bài thơ không chỉ dừng lại ở sự tiếc nuối tình cảm đôi lứa mà còn mở rộng ra mối quan hệ gia đình:

Tôi lướt qua cha mẹ như chiếc ghế cũ nơi góc nhà.

Hình ảnh này thật sự ám ảnh, nói lên sự vô tâm, sự chủ quan rằng cha mẹ sẽ luôn ở đó, để rồi hứa hẹn một ngày không bao giờ đến. Nỗi đau ấy trở nên rõ ràng hơn khi tác giả nhận ra mình đã giết từng ngày mai bằng sự im lặng, bằng niềm tin hão huyền rằng thời gian là vô tận.

Đỉnh điểm của sự hối hận là khi nhận ra những mất mát không thể bù đắp:

"Tôi đã mất.. Người thương tôi mãi mãi

Cũng đánh rơi những ước mơ dở dang.

Câu thơ Người ra đi.. Chẳng biết họ từng quan trọng thế nào?" Là một lời tự vấn đau đớn nhất, phản ánh sự mù quáng của chúng ta khi chưa thực sự trân trọng những người bên cạnh cho đến khi họ không còn nữa.

Tuy nhiên, bài thơ không kết thúc trong sự tuyệt vọng. Từ những nỗi đau và mất mát, một sự thức tỉnh mạnh mẽ đã đến.

Tôi cần gì một ngày mai không đến?

Hiện tại này là thật nhất trên đời.

Đây là khoảnh khắc tác giả nhận ra giá trị tối thượng của hiện tại. Lời tuyên bố:

Chỉ cần giữ khoảnh khắc đang sống trọn,

Là đã đủ cho những điều không còn => Mang ý nghĩa giải thoát và chấp nhận.

Cuối cùng, bài thơ khép lại bằng một quyết định đầy kiên cường:

Tôi đứng dậy và bắt đầu, như thể chẳng còn gì để chờ.

Đây là một thông điệp mạnh mẽ về việc sống hết mình cho ngày hôm nay, không hứa hẹn cho ngày mai không chắc chắn.

Bài thơ này là một lời nhắc nhở sâu sắc về sự hữu hạn của cuộc đời và tầm quan trọng của việc sống trọn vẹn từng khoảnh khắc hiện tại, yêu thương và hành động khi còn có thể, để không bao giờ phải hối tiếc về những ngày mai không bao giờ tới.

Tóm lại bài thơ này của bạn rất hay, rất đặc biệt, rất khác biệt và rất nhiều suy ngẫm.

Cảm ơn những lời nhận xét của các giám khảo về bài thơ,

Thật sự rất vui khi bài thơ có thể chạm đến được cảm xúc của giám khảo cũng như người đọc,

Chân thành cảm ơn cuộc thi, một sân chơi nho nhỏ cho các thành viên giao lưu và học hỏi lẫn nhau, mong rằng cuộc thi sẽ ngày càng phát triển hơn.
 
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back