Bạn được Yuna Hà mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
Yuna Hà
Lượt thích
9

Tường nhà Hoạt động Bài đăng Thông tin

  • Yêu là gì
    Có lẽ là sự rung động của con tim
    Là niềm hạnh phúc của mỗi người
    Nhưng nó chỉ đúng khi gặp đúng người
    Và thời điểm gặp nhau là đúng lúc
    Nhưng liệu ai biết rằng:
    Đúng người sai thời điểm thì đoạn tình cảm ấy
    Chỉ như một giấc mộng giữa biển trời bao la
    .....
    Ta yêu chàng bất chấp tính mạng
    Chàng vì ai mà quên cả luân hồi
    Hoa bỉ ngạn có hoa chẳng có lá
    Tìm chàng sắt đá có ả chẳng có ta.
    Mối quan hệ của chúng ta là gì? Đó là một quãng thời gian tươi đẹp như nắng chiều mùa hạ.Đã bao lâu rồi kể từ khi chúng ta xa nhau ?Không phải vài tuần ,không phải vài tháng mà có lẽ vài năm rồi,nhưng chúng ta đã quên hay chưa?Hay vẫn còn xót xa khi lặng nhìn họ đang chấm xanh nhưng chẳng thể nhắn tin để đôi lời hỏi thăm ,tâm sự như chúng ta đã từng ...Hay đêm nào vẫn còn đọc lại từng dòng tin nhăn cũ ,có những thứ đã vụn vỡ ,liêu có còn hàn gắn lại được không?Đôi khi cố quên đi tất cả phải không ?Người ta từng nói rằng:thời gian sẽ làm phai mờ đi những kỉ niệm,nhưng mỗi lần rẽ lối những góc phố nhỏ quen thuộc thì kỉ niệm của chúng ta lại ùa về ?Nếu chúng ta đã kết thúc?vậy tại sao hi vọng vẫn cứ nhen nhóm và thôi thúc con tim mong chờ như vậy? chỉ một hành động nhỏ đã khiến cả đêm cười suốt.Và nếu như khoảng thời gian đó và bây giờ vẫn không thể xác định được.Muốn bước đến và hỏi anh một câu rằng:''Liệu chúng ta là gì của nhau'' .Các bạn đã có từng trong hoàn cảnh ấy chưa?
  • Đang tải…
  • Đang tải…
  • Đang tải…

Tìm thành viên

Nhật ký mới nhất

  • Vua Biển Nghi Phuc Vua Biển wrote on Nghi Phuc's profile.
    Cảm ơn bạn đã ủng hộ truyện của mình ạ, chúc bạn buổi tối vui vẻ!
  • Tôi của những năm tháng ấy giờ đang ở đâu (p1)

    Tôi gặp lại cậu vào một buổi chiều không có gì đặc biệt.

    Trời không mưa, cũng chẳng nắng đẹp. Chỉ là một ngày trôi qua nhạt nhòa như bao ngày khác-những ngày mà tôi dành phần lớn thời gian để trì hoãn, lướt điện thoại, và tự hứa "mai sẽ bắt đầu lại".

    Cậu đứng đó, trước mặt tôi, gầy hơn một chút, ánh mắt sáng hơn rất nhiều.

    "Lâu rồi không gặp," cậu nói.

    Tôi nhìn cậu, hơi khựng lại. Tôi nhận ra ngay. Không cần giới thiệu. Không cần giải thích.

    Đó là tôi-của nhiều năm về trước.

    Cậu ngồi xuống bên cạnh tôi, chống cằm nhìn tôi như đang quan sát một thứ gì đó xa lạ.

    "Dạo này cậu sao rồi?"

    Tôi cười gượng:

    "Ổn.. Chắc vậy."

    Cậu không hỏi thêm. Chỉ nhìn quanh căn phòng bừa bộn, màn hình máy tính vẫn còn mở dở một công việc chưa hoàn thành, và chiếc điện thoại đang sáng lên với những thông báo vô nghĩa.

    "Tớ nhớ cậu từng nói sẽ không sống kiểu này."

    Câu nói nhẹ như gió, nhưng đâm thẳng vào tôi.
  • Vua Biển Thanh Trắc Nguyễn Văn Vua Biển wrote on Thanh Trắc Nguyễn Văn's profile.
    Cảm ơn bạn đã like bài của mình. Chúc bạn một ngày tốt lành!
  • Thơ xàml ngày 1

    Cổ Nguyệt

    Con thuyền vượt sóng chẻ đều ánh trăng

    Đêm khuya tĩnh lặng, lấy đâu bóng người?

    Nhòe mắt nhìn sông thấy bóng trăng cười,

    Vương trên khóe mắt bóng hình cố nhân.

    Thời gian tựa như con nước xuôi dòng,

    Tà áo em, bóng hình ngày xưa trống,

    Chỉ còn vương lại chút hồn sương khói

    Một mảnh trăng xưa, cùng một mảnh lòng.

    Bạch quang cầu cho cây cỏ ngây tình,

    Mưa xuân đêm ấy, ta từng nơi đây

    Cảnh đẹp, không rượu mà người vẫn say

    Gió trời se lạnh, cùng người thưởng trăng

    Cảnh xưa, trăng cũ, hồn người còn đâu?

    Chỉ còn tiếng sóng, người mơ mộng gì?

    Mái tóc em dài, dòng sông nho nhỏ

    Ru người mãi ngàn năm, giấc mộng đó

    Trăng soi hồn người, một mảnh sứ vỡ

    Sóng nước vỗ về, thuyền trôi bỡ ngỡ

    Chợt nghe đâu đây hương hoa mới nở,

    Mầm xanh vừa nhú lối cũ ta về..
  • Back