Bạn được Yuna Hà mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
Yuna Hà
Lượt thích
9

Tường nhà Hoạt động Bài đăng Thông tin

  • Yêu là gì
    Có lẽ là sự rung động của con tim
    Là niềm hạnh phúc của mỗi người
    Nhưng nó chỉ đúng khi gặp đúng người
    Và thời điểm gặp nhau là đúng lúc
    Nhưng liệu ai biết rằng:
    Đúng người sai thời điểm thì đoạn tình cảm ấy
    Chỉ như một giấc mộng giữa biển trời bao la
    .....
    Ta yêu chàng bất chấp tính mạng
    Chàng vì ai mà quên cả luân hồi
    Hoa bỉ ngạn có hoa chẳng có lá
    Tìm chàng sắt đá có ả chẳng có ta.
    Mối quan hệ của chúng ta là gì? Đó là một quãng thời gian tươi đẹp như nắng chiều mùa hạ.Đã bao lâu rồi kể từ khi chúng ta xa nhau ?Không phải vài tuần ,không phải vài tháng mà có lẽ vài năm rồi,nhưng chúng ta đã quên hay chưa?Hay vẫn còn xót xa khi lặng nhìn họ đang chấm xanh nhưng chẳng thể nhắn tin để đôi lời hỏi thăm ,tâm sự như chúng ta đã từng ...Hay đêm nào vẫn còn đọc lại từng dòng tin nhăn cũ ,có những thứ đã vụn vỡ ,liêu có còn hàn gắn lại được không?Đôi khi cố quên đi tất cả phải không ?Người ta từng nói rằng:thời gian sẽ làm phai mờ đi những kỉ niệm,nhưng mỗi lần rẽ lối những góc phố nhỏ quen thuộc thì kỉ niệm của chúng ta lại ùa về ?Nếu chúng ta đã kết thúc?vậy tại sao hi vọng vẫn cứ nhen nhóm và thôi thúc con tim mong chờ như vậy? chỉ một hành động nhỏ đã khiến cả đêm cười suốt.Và nếu như khoảng thời gian đó và bây giờ vẫn không thể xác định được.Muốn bước đến và hỏi anh một câu rằng:''Liệu chúng ta là gì của nhau'' .Các bạn đã có từng trong hoàn cảnh ấy chưa?
  • Đang tải…
  • Đang tải…
  • Đang tải…

Tìm thành viên

Nhật ký mới nhất

  • Một khoảng thời gian rồi mới quay lại web, tự nhiên thấy tối cổ ngang -. -
  • mimchan Nghi Phuc mimchan wrote on Nghi Phuc's profile.
    Cảm ơn bạn đã ủng hộ truyện của mình ạ, chúc bạn một ngày tốt lành!
  • Giữa không gian nồng nặc mùi rượu và sự buông thả của giới thượng lưu, Phương Ý Nhiên ngồi đó như một vị thần lạnh lùng, tách biệt hoàn toàn với thế giới trần tục. Kỳ Nhan đứng dưới ánh đèn mờ ảo, cảm nhận rõ rệt sự nhỏ bé của bản thân trước người đàn ông đã dùng hai mươi triệu để mua đứt định mệnh của mình. Cô hiểu rằng, từ khoảnh khắc bước vào căn phòng này, cô đã vĩnh viễn bước ra khỏi vùng an toàn của một tiểu thư khuê các để dấn thân vào một trò chơi quyền lực đầy nguy hiểm.

    Mọi người nhìn cô như một món đồ chơi mới lạ, nhưng chỉ có cô mới biết, bóng tối tỏa ra từ cúc áo cài kín đến cổ của anh chính là sự cứu rỗi duy nhất mà cô có thể bám víu. Trong trái tim đã chai sạn vì sự phản bội của người cũ, Kỳ Nhan chua chát nhận ra: Đôi khi, sự cưng chiều của một kẻ săn mồi còn chân thật hơn vạn lần lời thề thốt của kẻ mang danh người tình. Cô không sợ anh thâm trầm, cũng không sợ anh nguy hiểm, cô chỉ sợ mình lỡ đánh rơi trái tim vào tay người đàn ông vốn dĩ chỉ coi cô là một cuộc giao dịch.
  • Mời thần thì dễ, tiễn thần mới khó
  • Hoài niệm từng bức ảnh xưa

    Nàng thời thiếu nữ ấy còn xinh ghê

    Tám năm trước ấy si mê

    Tám năm sau chẳng ai thèm, còn chê

    Bây giờ thiếu nữ chân quê

    Chờ ngày cân sút, mỡ chê bám nàng

    Chỉ là động lực, chẳng màng

    Quyết tâm chẳng có, chờ mong hão huyền

    Phải chăng có một con thuyền

    Vừa đưa vừa dẫn nàng băng chuyến này!

    55205415858_d1f5f02787_o.png
  • Back