Khước Từ Mùa Xuân
Tuyết rã trên đầu, người chẳng về,
Điện ngọc mờ sương, lạnh lối thề.
Rêu xanh đã phủ thềm tiên cũ,
Bụi đỏ còn vương dấu chân mê.
Kìa đóa sen thanh vừa tạc đá,
Chút hương không đậu, sắc không kề.
Chàng chọn im lìm thân vách dựng,
Ta ngồi cô độc giữa cơn tê.
Thắng cả...