★ Quản huyền ★
“Quản huyền”, chữ Hán viết là 管絃, trong đó:
quản là ống sáo;
huyền là dây đàn.
“Quản huyền” nghĩa đen là ống sáo và dây đàn, nghĩa mở rộng dùng để nói về tiếng sáo tiếng đàn, hay tiếng nhạc, nhạc cụ và liên quan âm nhạc nói chung.
Một số tác phẩm xưa có dùng từ này:”Tần cung nữ oán Bái công văn” của Đặng Trần Thường: “Trướng thu phong lạc bậc quản huyền xưa”.
“Truyện Kiều” của Nguyễn Du:
“Kiệu hoa đâu đã đến ngoài,
Quản huyền đâu đã giục người sinh ly.”
“Du Hội An phùng Vị thành ca giả” của Cao Bá Quát:
“Quản huyền kim dạ nguyệt,
Hương quốc kỷ thu phong.”
Hai câu này, Lý Lãng Nhân dịch là:
“Đêm trăng đàn sáo quyện nhau,
Quê xưa cách mấy thu nào nhớ chăng.”
Trích sách: Cổ Mỹ Từ (tác giả: Nguyễn Thùy Dung)
“Quản huyền”, chữ Hán viết là 管絃, trong đó:
quản là ống sáo;
huyền là dây đàn.
“Quản huyền” nghĩa đen là ống sáo và dây đàn, nghĩa mở rộng dùng để nói về tiếng sáo tiếng đàn, hay tiếng nhạc, nhạc cụ và liên quan âm nhạc nói chung.
Một số tác phẩm xưa có dùng từ này:”Tần cung nữ oán Bái công văn” của Đặng Trần Thường: “Trướng thu phong lạc bậc quản huyền xưa”.
“Truyện Kiều” của Nguyễn Du:
“Kiệu hoa đâu đã đến ngoài,
Quản huyền đâu đã giục người sinh ly.”
“Du Hội An phùng Vị thành ca giả” của Cao Bá Quát:
“Quản huyền kim dạ nguyệt,
Hương quốc kỷ thu phong.”
Hai câu này, Lý Lãng Nhân dịch là:
“Đêm trăng đàn sáo quyện nhau,
Quê xưa cách mấy thu nào nhớ chăng.”
Trích sách: Cổ Mỹ Từ (tác giả: Nguyễn Thùy Dung)
