Bạn được April M.A mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
  • Ngày mai là một ngày đặc biệt.Thế nhưng lại chẳng phải là của tớ.Buồn thật.Qua ngày mai nữa thôi,mọi thứ sẽ thực sự kết thúc.Lần cuối để chấm dứt tất cả.
    Tớ gục ngã rồi,tớ không biết phải tiếp tục thế nào,đối diện ra sao.Nếu cứ thế này,có lẽ,tớ điên mất,kể cho ai đây,nói với ai,ai sẽ thấu hiểu tớ,ai sẽ tin,tớ,không thể làm gì khách nữa rồi.Mọi thứ sụp đổ,tan vỡ.Nước mắt tớ,lại rơi
    Tại sao nước mắt lại rơi ?
    April M.A
    April M.A
    Lụm ve chai:Có những điều cậu nghĩ tớ có thể nhưng tớ lại không thể.
    Cái tớ muốn là gào lên thật to kia,chứ không phải không có tiếng động mà rơi nước mắt.Muốn làm vài chuyện điên rồ,chỉ là có lòng mà không đủ lực
    lụm ve chai
    lụm ve chai
    bởi vì nó ko phải cảm xúc của cậu, bởi vì cậu biết rằng nó ko cần thiết, nó chỉ phụ họa cho cái con trong người cậu mà thôi,,. Nhưng ít ra khi buồn cậu vẫn khóc... tớ có làm được đâu, đến nỗi buồn của mình tớ còn ko biết biểu lộ nó như thế nào? huống hồ gì là phải hành động như một người đang buồn chứ :D
    April M.A
    April M.A
    Có lẽ cậu nói đúng,chí ít tớ có thể khóc cậu thì không.Nhưng cũng công bằng cả thôi,mỗi tháng cậu đâu phải chảy máu chứ.:))
    Tôi cần một người cần tôi như tôi cần họ
    Không phải một người coi tôi có cũng được không có cũng chẳng sao
    Tôi cần một người biết quý trọng những gì họ đang có
    Không phải một người chỉ chìm đắm trong khổ đau
    Tôi cần một người biết trân trọng hiện tại
    Không phải một người chỉ vì mệt mỏi mà im lặng
    Tôi cần một người cùng vì tôi mà cố gắng
    Không phải một người không thể thay đổi mà buông tay
    Tôi cần một người khi tôi gục ngã luôn có mặt
    Không phải một người chỉ để ý đến cảm nhận của họ
    Tôi cần một người khi tôi điên loạn vẫn ở đó
    Không phải một người nói thích nhưng luôn bỏ tôi đi
    Tôi cần một người vì tôi mà cố gắng,vì tôi mà ở lại,vì tôi mà thay đổi
    Một người coi trọng tôi như tôi coi trọng họ
    Một người yêu tôi hơn cả tôi yêu họ
    Một người không vì bất cứ điều gì mà bỏ tôi đi
    Một người coi tôi là chính tôi
    Rất tiếc thế giới này không có cậu
    Nếu vậy thì,có làm gì
    Nếu không thể như vậy,thà không có
    • Thích
    Reactions: Uất Phong
    April M.A
    April M.A
    May cái mốc á.Nói là giống hay khong giống,còn để xem.
    May mắn hay không may mắn,chúng ta,nói trước được sao,biết đâu được,mai mở mắt ra nhìn mặt trời cũng không thể
    lụm ve chai
    lụm ve chai
    tớ chỉ chúc cậu may mắn thôi mà, này.. Cậu không giống tớ..
    April M.A
    April M.A
    Ừ,tớ khác cậu.Nếu tớ mà giống hệt cậu,chẳng phải nguy hiểm rồi sao?
    Cơ mà,cũng hi vọng,cậu sẽ tốt,tớ không tin vào may mắn lắm bởi vì chỉ số may mắn của tớ thấp đến nỗi không còn gì để nói
    Nhân sinh như hoa như mộng
    Một thoáng gần một thoáng xa
    Hoa nở,nắng vàng,người dừng chân
    Hoa tàn,nắng tắt,bóng người dần khuất
    Chỉ màn đêm là vô tận,
    Chỉ mình tôi là luyến lưu
    Miệng bật cười chẳng hỏi lí do
    Là quên,là nhớ,là tuyệt vọng
    Là hồi ức,dang dở,luyến lưu
    Bỏ đi thôi,
    Người đã đi rồi
    Cứ ngỡ cả đời
    Lại là chốc lát
    Quên đi thôi
    Cậu muốn đăng thơ phải không nhỉ? Thơ tự sáng tác?
  • Đang tải…
  • Đang tải…
  • Đang tải…

Tìm thành viên

Nhật ký mới nhất

  • P2 ậ

    "Ngày mai, chúng ta sẽ rời khỏi ngôi trường này.

    Chiếc bàn học sẽ có chủ nhân mới.

    Ô cửa sổ nơi cậu từng chống cằm nhìn mưa sẽ đón một người khác.

    Hành lang, sân trường, gốc phượng, căng tin.. tất cả vẫn sẽ ở đó.

    Chỉ có chúng ta là không còn thuộc về nơi này nữa.

    Nếu sau này cậu gặp một người tốt hơn mình, xin hãy đối xử với họ thật dịu dàng.

    Nếu có ngày cậu thực hiện được tất cả những ước mơ của mình, nhớ mỉm cười nhiều hơn nhé.

    Và nếu trong một khoảnh khắc rất bình thường, cậu bất chợt nhớ đến những năm tháng cấp ba, mình hy vọng trong ký ức của cậu vẫn còn một góc nhỏ dành cho mình.

    Không cần là người quan trọng nhất. Chỉ cần cậu từng nhớ rằng.. Năm ấy từng có một người luôn âm thầm chúc cậu bình an. Có người nói, thanh xuân giống như một chuyến tàu. Đến ga rồi, ai cũng phải xuống. Không ai có thể đi cùng ai đến hết cuộc đời.

    Vậy nên..

    Lần này mình sẽ không nói" tạm biệt ".

    Mình chỉ muốn nói:

    Cảm ơn cậu đã xuất hiện trong tuổi trẻ của mình.

    Hy vọng nhiều năm sau, khi chúng ta đều đã trưởng thành, giữa dòng người đông đúc của một thành phố nào đó, nếu vô tình nhìn thấy nhau, chúng ta vẫn có thể mỉm cười và gọi nhau một tiếng:

    " Lâu rồi không gặp. "

    Khi ấy, mình sẽ kể cho cậu nghe rằng..

    Có một người đã từng rất thích mùa hè.

    Chỉ vì mùa hè năm ấy có cậu."

    1_6_2020
  • Đã lâu lắm rồi, đến bh vẫn còn nhớ nội dung bức thư không người nhận ấy..

    Người nhận tên gì nhỉ? Hình như cổ kêu anh đó tên Nguyễn Hoàng gì đó, lâu lắm rui nên cx quên mất tiêu luông =)

    P1:

    "Khi cậu đọc được lá thư này, có lẽ tiếng ve ngoài cửa sổ vẫn còn rất ồn, nắng vẫn trải đầy hành lang tầng ba, còn bảng đen phía trước vẫn chưa kịp xóa dòng chữ."

    Đếm ngược đến ngày tốt nghiệp ".

    Mình từng nghĩ ba năm cấp ba sẽ rất dài.

    Dài đến mức đủ để một người quên đi những điều mình từng để tâm.

    Nhưng hóa ra, chỉ cần chớp mắt vài lần, chúng ta đã đứng ở điểm cuối của thanh xuân.

    Mình vẫn nhớ ngày đầu tiên gặp cậu. Hôm ấy bầu trời rất xanh, gió lật tung từng trang sách trên bàn. Có lẽ cậu đã quên rồi, nhưng mình vẫn còn nhớ rõ dáng vẻ ấy. Từ khoảnh khắc đó, cái tên của cậu lặng lẽ xuất hiện trong những trang nhật ký của mình, rồi ở lại cho đến tận hôm nay.

    Thanh xuân kỳ lạ lắm.

    Chỉ cần một ánh mắt cũng đủ khiến người ta nhớ cả một mùa hè.

    Chỉ cần một câu nói cũng có thể trở thành ký ức theo mình suốt rất nhiều năm sau.

    Có những lời mình đã định nói biết bao lần, nhưng cuối cùng lại chọn im lặng. Không phải vì không đủ can đảm, mà vì mình sợ rằng, sau khi nói ra, ngay cả tư cách đứng cạnh cậu cũng sẽ không còn.

    Thế nên mình đã chọn làm một người bạn bình thường.

    Bình thường đến mức ngay cả lúc phải nói lời tạm biệt, cậu cũng sẽ chẳng nhận ra mình đã buồn đến thế nào."

    _còn tiếp_

    Yass, bị quá từ ^^
  • 55437513875_0893e7bbb5_o.png

    Bật chế độ sinh tồn chờ đến ngày lãnh lương :)
  • Rồi em tự hỏi: Liệu em đi thế giới có trở thành tốt hơn?

    Có tiếc thương một khoảng lặng khi trong bản nhạc vốn chỉ toàn nốt đơn.

    [buitruonglinh-em khong khoc]
  • Back