Ngày mai là một ngày đặc biệt.Thế nhưng lại chẳng phải là của tớ.Buồn thật.Qua ngày mai nữa thôi,mọi thứ sẽ thực sự kết thúc.Lần cuối để chấm dứt tất cả.
Tớ gục ngã rồi,tớ không biết phải tiếp tục thế nào,đối diện ra sao.Nếu cứ thế này,có lẽ,tớ điên mất,kể cho ai đây,nói với ai,ai sẽ thấu hiểu tớ,ai sẽ tin,tớ,không thể làm gì khách nữa rồi.Mọi thứ sụp đổ,tan vỡ.Nước mắt tớ,lại rơi
Tôi cần một người cần tôi như tôi cần họ
Không phải một người coi tôi có cũng được không có cũng chẳng sao
Tôi cần một người biết quý trọng những gì họ đang có
Không phải một người chỉ chìm đắm trong khổ đau
Tôi cần một người biết trân trọng hiện tại
Không phải một người chỉ vì mệt mỏi mà im lặng
Tôi cần một người cùng vì tôi mà cố gắng
Không phải một người không thể thay đổi mà buông tay
Tôi cần một người khi tôi gục ngã luôn có mặt
Không phải một người chỉ để ý đến cảm nhận của họ
Tôi cần một người khi tôi điên loạn vẫn ở đó
Không phải một người nói thích nhưng luôn bỏ tôi đi
Tôi cần một người vì tôi mà cố gắng,vì tôi mà ở lại,vì tôi mà thay đổi
Một người coi trọng tôi như tôi coi trọng họ
Một người yêu tôi hơn cả tôi yêu họ
Một người không vì bất cứ điều gì mà bỏ tôi đi
Một người coi tôi là chính tôi
Rất tiếc thế giới này không có cậu
Nếu vậy thì,có làm gì
Nếu không thể như vậy,thà không có
Nhân sinh như hoa như mộng
Một thoáng gần một thoáng xa
Hoa nở,nắng vàng,người dừng chân
Hoa tàn,nắng tắt,bóng người dần khuất
Chỉ màn đêm là vô tận,
Chỉ mình tôi là luyến lưu
Miệng bật cười chẳng hỏi lí do
Là quên,là nhớ,là tuyệt vọng
Là hồi ức,dang dở,luyến lưu
Bỏ đi thôi,
Người đã đi rồi
Cứ ngỡ cả đời
Lại là chốc lát
Quên đi thôi
Tôi gặp em vào một chiều tháng ba. Hôm ấy trời xanh đến lạ. Một màu xanh nhạt và rất trong, trải dài phía trên những tòa nhà cao tầng của thành phố như thể vừa được ai đó gột rửa sau cơn mưa đêm. Gió thổi qua những ô cửa kính văn phòng mang theo mùi nắng mới và hơi lạnh còn sót lại của mùa xuân. Tôi tan làm muộn hơn thường lệ. Công ty vừa kết thúc một cuộc họp dài đến ngột ngạt. Đầu óc tôi lúc ấy đặc quánh bởi những con số, kế hoạch và tiếng gõ bàn phím vang lên suốt cả ngày. Tôi bước xuống sảnh công ty với cảm giác mệt đến mức chỉ muốn về nhà ngủ một giấc thật sâu. Rồi tôi nhìn thấy em. Em đứng bên kia đường, dưới tán cây bằng lăng vừa trổ hoa tím nhạt. Trên tay em là ly cà phê còn bốc khói, mái tóc dài bị gió chiều làm rối nhẹ. Em đang ngẩng đầu nhìn bầu trời, giống như ngoài kia có điều gì rất đáng để em chăm chú đến thế. Không hiểu sao tôi lại đứng khựng lại giữa dòng người đông đúc. Giữa cả con phố đầy tiếng xe cộ ấy, tôi chỉ nhìn thấy mình em. Đúng lúc đó, em quay sang. Ánh mắt chúng tôi chạm nhau. Một khoảnh khắc rất ngắn. Nhưng đủ để tim tôi bất giác lệch đi một nhịp. Em hơi bối rối, vội quay mặt đi chỗ khác. Còn tôi thì vẫn đứng yên ở đó rất lâu, cho đến khi đèn tín hiệu chuyển xanh và dòng người lại tiếp tục bước qua nhau như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Truyện ngắn đan xen lại với chút ký ức tuổi 20. Giờ em đâu có còn ở đây. Em đi xa mãi rồi, rời xa tôi rồi
Sáng 8h chấm công, tối 5h xách xe về, cày cuốc đến 60 tuổi rồi mới nghỉ hưu hưởng thụ.. Bạn có thấy kịch bản cuộc đời này quá nhàm chán không?
Tại sao không sống như một triệu phú ngay từ bây giờ bằng cách gia nhập nhóm 'Tân Triệu Phú' - làm việc ít đi nhưng thu nhập nhiều lên nhờ công thức tự động hóa?
Mình vừa mới cho ra lò bài review siêu thực chiến về cuốn 'Tuần Làm Việc 4 Giờ' của Tim Ferriss, chỉ ra cách áp dụng định luật 80/20 vào việc cày xu và giải phóng thời gian trên diễn đàn.
Mọi người vào 'bẻ khóa' tư duy để trốn khỏi văn phòng cùng mình nhé
Cái tớ muốn là gào lên thật to kia,chứ không phải không có tiếng động mà rơi nước mắt.Muốn làm vài chuyện điên rồ,chỉ là có lòng mà không đủ lực

Reactions: lụm ve chai