Chương 20: Công lược giáo sư thanh lãnh 20
Edit: Jenny
Edit: Jenny
Sau ngày hôm đó, mối quan hệ giữa Nam Hân và Kỷ Hàn Xuyên càng trở nên chặt chẽ, gắn bó hơn.
Thế nhưng cũng phải bỏ qua cho một ai đó vừa mới được "ăn mặn", người thường xuyên dày vò khiến Nam Hân mệt mỏi đến mức không xuống nổi giường.
Nam Hân vẫn như cũ theo thói quen trở lại trường để tiếp tục việc học. Trên giảng đường, trong thư viện hay trên những con đường rợp bóng cây của trường, lúc nào cũng có thể nhìn thấy dáng vẻ mang theo nụ cười nơi khóe mắt của cô. Trong điện thoại thỉnh thoảng lại hiện lên những tin nhắn do Kỷ Hàn Xuyên gửi tới, lúc thì một câu dặn dò, lúc thì một phần giao hàng ấm nóng được lặng lẽ gửi đến cổng trường, cách biệt một khoảng cách nhưng tình yêu chưa từng giảm đi một nửa.
Trong thời gian này, Kỷ Hàn Xuyên đã đưa Nam Hân về nhà để ra mắt bố mẹ anh.
Nghĩ lại thì đúng như những gì Kỷ Hàn Xuyên từng nói, anh không cần phải liên hôn với bất kỳ ai. Lúc đầu, nhà họ Kỷ muốn liên hôn với nhà họ Cố cũng là vì Kỷ Hàn Xuyên chỉ một lòng một dạ đâm đầu vào công việc, chưa từng thấy anh thích người phụ nữ nào. Bản thân Kỷ Hàn Xuyên cũng không bài xích việc liên hôn, Cố Mộ Dao có gia thế không tệ, lại còn làm giảng viên, mẹ Kỷ từng gặp Cố Mộ Dao vài lần trong các buổi yến tiệc, cô ta cũng có ý định vô tình hay cố ý tiết lộ bản thân từ lâu đã ngưỡng mộ Kỷ Hàn Xuyên.
Chính vì thế, nhà họ Kỷ mới sắp xếp cho Kỷ Hàn Xuyên và Cố Mộ Dao gặp mặt để thử xem sao, chính là lần ở quán cà phê kia.
Về sau xảy ra nhiều chuyện như vậy, biết được Cố Mộ Dao không phải là người tốt, cha mẹ Kỷ cũng không miễn cưỡng nữa. Kể từ khi Kỷ Hàn Xuyên có người mình thích, họ cũng vui mừng.
Hơn nữa, tập đoàn Kỷ thị những năm gần đây dưới sự dẫn dắt của Kỷ Hàn Xuyên đã là sự tồn tại số 1 số 2 tại Kinh đô, việc liên hôn đối với nhà họ Kỷ mà nói không có ý nghĩa quá lớn.
* * *
Thời gian trôi qua nhanh chóng, bốn năm đại học cũng qua đi trong nháy mắt. Vào ngày lễ tốt nghiệp, ánh mặt trời đặc biệt rạng rỡ, trong khán đài tràn ngập những tiếng reo hò cùng sự lưu luyến của tuổi trẻ. Nam Hân mặc bộ lễ phục cử nhân, ôm bó hoa tươi, đang cười đùa chụp ảnh cùng bạn học, vừa quay người một cái liền nhìn thấy đôi mắt đong đầy sự dịu dàng của Kỷ Hàn Xuyên.
Anh cởi bỏ vẻ lạnh lùng nghiêm nghị của ngày thường, mặc một bộ com-lê sạch sẽ, lịch lãm, từng bước từng bước đi về phía cô. Trước ánh mắt của tất cả mọi người, anh quỳ một gối xuống, lấy ra chiếc nhẫn kim cương đã chuẩn bị từ lâu, giọng nói trầm thấp lại trang trọng, tràn ngập thâm tình không thể che giấu: "Hân Hân, từ ngày đầu tiên gặp em, anh đã nghĩ sẵn về tương lai của chúng ta rồi. Bây giờ em đã tốt nghiệp, em có nguyện ý gả cho anh, để anh ở bên em đi hết đoạn đường về sau không?"
Vành mắt Nam Hân đỏ hoe, những giọt nước mắt tràn ngập niềm hạnh phúc khẽ rơi xuống. Vào lúc cô gật đầu thật mạnh, Kỷ Hàn Xuyên liền ôm chặt cô vào lòng. Xung quanh vang lên những tiếng vỗ tay cùng lời chúc phúc nồng nhiệt.
* * *
Nửa năm sau khi Nam Hân tốt nghiệp, Kỷ Hàn Xuyên và Nam Hân đã tổ chức hôn lễ.
Không có sự chờ đợi, mọi chuyện cứ thế viên mãn như nước chảy thành sông. Kỷ Hàn Xuyên dành trọn vẹn sự dịu dàng và thiên vị cho cô, từ lúc cầu hôn cho đến khi chuẩn bị hôn lễ, việc gì anh cũng đích thân tự làm, chỉ vì muốn mang đến cho cô một đám cưới trọn vẹn, không để lại chút tiếc nuối nào.
Vào ngày diễn ra hôn lễ, hoa tươi vây quanh, ánh đèn nhu hòa. Nam Hân khoác lên mình bộ váy cưới trắng tinh khôi, từng bước một đi về phía Kỷ Hàn Xuyên đang đứng đợi ở cuối thảm đỏ. Ánh mắt anh nhìn cô đong đầy sự thâm tình và trân trọng suốt bao năm qua chưa từng thay đổi. Khi trao nhẫn cho nhau, nhiệt độ nơi đầu ngón tay chạm vào nhau nóng bỏng như thể muốn đem đối phương khảm sâu vào trong xương tủy.
Sự náo nhiệt của hôn lễ dần dần tan đi, trong căn phòng tân hôn rộng lớn chỉ còn lại ánh đèn vàng ấm áp, trong không khí vẫn còn vương vấn hương thơm ngọt ngào của hoa hồng và rượu sâm panh.
Nam Hân ngồi bên mép giường, đầu ngón tay khẽ túm lấy tà váy cưới, gò má vẫn còn vương nét ửng hồng chưa tan, giống như một đóa hoa hồng dại bị ngọn gió đêm lướt qua.
Kỷ Hàn Xuyên chậm rãi đi đến trước mặt cô, cúi người nhẹ nhàng giúp cô tháo chiếc khăn voan trùm đầu nặng nề xuống, động tác dịu dàng đến mức gần như cẩn trọng từng li từng tí. Phần thịt ngón tay anh vô tình quẹt qua bên má cô, nhiệt độ nóng bỏng khiến Nam Hân theo bản năng khẽ rùng mình một cái. Cô ngước mắt lên liền chạm vào đôi mắt sâu không thấy đáy của anh, bên trong đong đầy sự dịu dàng sắp sửa tràn ra ngoài: "Có mệt không em?"
Giọng nói của Kỷ Hàn Xuyên trầm thấp, khản đặc, mang theo sự dịu dàng độc nhất thuộc về anh. Anh vươn tay nhẹ nhàng ôm lấy eo Nam Hân, đem cô kéo vào lòng mình một cách vững chãi.
Hơi thở quen thuộc bao bọc lấy Nam Hân, đó là sự an tâm, là sự rung động, lại càng là sự khẳng định cho quãng đời còn lại về sau.
Nam Hân tựa vào lồng ngực của Kỷ Hàn Xuyên, lắng nghe nhịp tim trầm ổn mạnh mẽ của anh, khẽ lắc đầu, giọng nói mềm mại như bông: "Không mệt, có anh ở đây, một chút cũng không mệt."
Kỷ Hàn Xuyên cúi đầu, chóp mũi cọ qua đỉnh đầu cô, để lại một nụ hôn nhẹ nhàng lại thành kính, từ vầng trán cho đến chân mày và khóe mắt, rồi đến chóp mũi, mỗi một cái chạm đều mang theo sự trân trọng cùng tình yêu nóng bỏng. Anh siết chặt cánh tay, ôm cô chặt hơn nữa, giống như muốn đem toàn bộ tình yêu khảm vào trong cái ôm này: "Hân Hân."
Anh khẽ gọi tên cô, ngữ điệu trang trọng lại thâm tình: "Từ ngày hôm nay, em đã là vợ của anh rồi."
Nam Hân vươn tay vòng qua cổ anh, ngẩng đầu hôn lên môi anh, mang theo sự thẹn thùng của tân hôn cùng niềm hoan hỷ tràn ngập trong lòng. Ngoài cửa sổ ánh trăng dịu dàng, trong phòng ấm áp ngập tràn, không cần những lời nói dư thừa, chỉ có nhiệt độ khi ôm lấy nhau và sự nồng tình mật ý giấu trong từng nhịp thở, từ nay về sau không bao giờ chia lìa nữa.
* * *
Nam Hân tỉnh dậy trong vòng tay của Kỷ Hàn Xuyên.
Vừa mở mắt ra đã chạm phải đáy mắt thâm sâu lại nhu hòa của Kỷ Hàn Xuyên, sự sắc bén lạnh lùng ngày thường đều được thu liễm lại, chỉ còn sót lại sự dịu dàng không thể hòa tan. Đầu ngón tay anh khẽ lướt qua gò má cô, động tác nhẹ đến mức giống như sợ làm kinh động đến giấc mộng đẹp dễ vỡ.
"Tỉnh rồi sao?" Giọng anh trầm thấp, mang theo sự lười biếng lúc mới ngủ dậy, đặc biệt trêu người.
Gò má Nam Hân nóng lên, cô rụt người vào lòng anh thêm một chút, giống như một chú mèo nhỏ tìm được chiếc tổ ấm áp: "Vâng.."
Kỷ Hàn Xuyên siết chặt cánh tay, đem Nam Hân ôm chặt hơn nữa, cúi đầu in một nụ hôn nhẹ nhàng, thật lâu lên trán cô, theo một đường rơi xuống chân mày, chóp mũi, cuối cùng dừng lại trên môi, dịu dàng lại triền miên, mang theo hơi thở nóng bỏng duy nhất thuộc về anh: "Tối hôm qua mệt lắm phải không?"
Anh thấp giọng hỏi, trong ngữ điệu đều là sự xót xa.
Vành tai Nam Hân trong nháy mắt đỏ bừng, cô vùi đầu vào cổ anh không chịu ngẩng lên, nhỏ giọng lầm bầm: "Người ta mới không có."
Kỷ Hàn Xuyên bật cười trầm thấp, lồng ngực phập phồng rung động, truyền đến nhịp tim an ổn. Anh đưa tay lên vuốt ve mái tóc rối bời của Nam Hân, đầu ngón tay dịu dàng mơn trớn gáy cô, ngập tràn cảm giác chiếm hữu nhưng lại cẩn trọng từng chút một: "Ngủ thêm một lát nữa đi, anh có chuẩn bị bữa sáng mà em thích ăn đấy."
Nam Hân lắc đầu, ăn vạ trong lòng anh không chịu nhúc nhích: "Không muốn đâu, cứ ôm anh như thế này cơ."
Ánh mắt Kỷ Hàn Xuyên mềm nhũn đi, anh không nói gì nữa mà chỉ yên lặng ôm lấy cô, đầu ngón tay khẽ gõ nhịp trên lưng cô. Ngoài cửa sổ ánh nắng đẹp đến nao lòng, trong phòng ngập tràn hơi ấm. Không có sự náo nhiệt, cũng chẳng có chút phiền nhiễu nào, chỉ có hơi ấm khi ôm lấy nhau cùng mật ngọt đong đầy, lan tỏa khắp căn phòng.
* * *
Hai người sau khi kết hôn vẫn ngọt ngào như thuở ban đầu. Sau khi tốt nghiệp đại học, Nam Hân lại tiếp tục học lên thạc sĩ, rồi tiến sĩ.
Hai người họ bên nhau đi qua rất nhiều năm về sau, thế nhưng tình cảm vẫn trước sau như một, ngọt ngào khăng khít. Cho đến tận thời khắc cuối cùng của sinh mệnh, hai người họ cũng chưa từng chia lìa.
Sau khi Kỷ Hàn Xuyên qua đời, Nam Hân cũng thoát ly khỏi thế giới nhỏ.
[Nam Hân, người công lược xuyên nhanh, hệ thống: 9527. Mục tiêu công lược: Kỷ Hàn Xuyên; Tiến độ công lược: Công lược thành công; Nhận được 1000 điểm tích lũy, hoàn thành nhiệm vụ công lược sơ cấp, thông qua thời gian thử việc. Nhận được bùa kỹ năng có sẵn cho ký chủ lựa chọn.]
Nam Hân không vội vàng lựa chọn kỹ năng, mà lựa chọn tìm hiểu trước về thế giới nhỏ tiếp theo sắp sửa đi tới.
[Thế giới nhỏ tiếp theo, bối cảnh: Hiện đại, học đường. Nhiệm vụ công lược: Công lược học bá lạnh lùng Tống Tri Niên.]
Thế nhưng cũng phải bỏ qua cho một ai đó vừa mới được "ăn mặn", người thường xuyên dày vò khiến Nam Hân mệt mỏi đến mức không xuống nổi giường.
Nam Hân vẫn như cũ theo thói quen trở lại trường để tiếp tục việc học. Trên giảng đường, trong thư viện hay trên những con đường rợp bóng cây của trường, lúc nào cũng có thể nhìn thấy dáng vẻ mang theo nụ cười nơi khóe mắt của cô. Trong điện thoại thỉnh thoảng lại hiện lên những tin nhắn do Kỷ Hàn Xuyên gửi tới, lúc thì một câu dặn dò, lúc thì một phần giao hàng ấm nóng được lặng lẽ gửi đến cổng trường, cách biệt một khoảng cách nhưng tình yêu chưa từng giảm đi một nửa.
Trong thời gian này, Kỷ Hàn Xuyên đã đưa Nam Hân về nhà để ra mắt bố mẹ anh.
Nghĩ lại thì đúng như những gì Kỷ Hàn Xuyên từng nói, anh không cần phải liên hôn với bất kỳ ai. Lúc đầu, nhà họ Kỷ muốn liên hôn với nhà họ Cố cũng là vì Kỷ Hàn Xuyên chỉ một lòng một dạ đâm đầu vào công việc, chưa từng thấy anh thích người phụ nữ nào. Bản thân Kỷ Hàn Xuyên cũng không bài xích việc liên hôn, Cố Mộ Dao có gia thế không tệ, lại còn làm giảng viên, mẹ Kỷ từng gặp Cố Mộ Dao vài lần trong các buổi yến tiệc, cô ta cũng có ý định vô tình hay cố ý tiết lộ bản thân từ lâu đã ngưỡng mộ Kỷ Hàn Xuyên.
Chính vì thế, nhà họ Kỷ mới sắp xếp cho Kỷ Hàn Xuyên và Cố Mộ Dao gặp mặt để thử xem sao, chính là lần ở quán cà phê kia.
Về sau xảy ra nhiều chuyện như vậy, biết được Cố Mộ Dao không phải là người tốt, cha mẹ Kỷ cũng không miễn cưỡng nữa. Kể từ khi Kỷ Hàn Xuyên có người mình thích, họ cũng vui mừng.
Hơn nữa, tập đoàn Kỷ thị những năm gần đây dưới sự dẫn dắt của Kỷ Hàn Xuyên đã là sự tồn tại số 1 số 2 tại Kinh đô, việc liên hôn đối với nhà họ Kỷ mà nói không có ý nghĩa quá lớn.
* * *
Thời gian trôi qua nhanh chóng, bốn năm đại học cũng qua đi trong nháy mắt. Vào ngày lễ tốt nghiệp, ánh mặt trời đặc biệt rạng rỡ, trong khán đài tràn ngập những tiếng reo hò cùng sự lưu luyến của tuổi trẻ. Nam Hân mặc bộ lễ phục cử nhân, ôm bó hoa tươi, đang cười đùa chụp ảnh cùng bạn học, vừa quay người một cái liền nhìn thấy đôi mắt đong đầy sự dịu dàng của Kỷ Hàn Xuyên.
Anh cởi bỏ vẻ lạnh lùng nghiêm nghị của ngày thường, mặc một bộ com-lê sạch sẽ, lịch lãm, từng bước từng bước đi về phía cô. Trước ánh mắt của tất cả mọi người, anh quỳ một gối xuống, lấy ra chiếc nhẫn kim cương đã chuẩn bị từ lâu, giọng nói trầm thấp lại trang trọng, tràn ngập thâm tình không thể che giấu: "Hân Hân, từ ngày đầu tiên gặp em, anh đã nghĩ sẵn về tương lai của chúng ta rồi. Bây giờ em đã tốt nghiệp, em có nguyện ý gả cho anh, để anh ở bên em đi hết đoạn đường về sau không?"
Vành mắt Nam Hân đỏ hoe, những giọt nước mắt tràn ngập niềm hạnh phúc khẽ rơi xuống. Vào lúc cô gật đầu thật mạnh, Kỷ Hàn Xuyên liền ôm chặt cô vào lòng. Xung quanh vang lên những tiếng vỗ tay cùng lời chúc phúc nồng nhiệt.
* * *
Nửa năm sau khi Nam Hân tốt nghiệp, Kỷ Hàn Xuyên và Nam Hân đã tổ chức hôn lễ.
Không có sự chờ đợi, mọi chuyện cứ thế viên mãn như nước chảy thành sông. Kỷ Hàn Xuyên dành trọn vẹn sự dịu dàng và thiên vị cho cô, từ lúc cầu hôn cho đến khi chuẩn bị hôn lễ, việc gì anh cũng đích thân tự làm, chỉ vì muốn mang đến cho cô một đám cưới trọn vẹn, không để lại chút tiếc nuối nào.
Vào ngày diễn ra hôn lễ, hoa tươi vây quanh, ánh đèn nhu hòa. Nam Hân khoác lên mình bộ váy cưới trắng tinh khôi, từng bước một đi về phía Kỷ Hàn Xuyên đang đứng đợi ở cuối thảm đỏ. Ánh mắt anh nhìn cô đong đầy sự thâm tình và trân trọng suốt bao năm qua chưa từng thay đổi. Khi trao nhẫn cho nhau, nhiệt độ nơi đầu ngón tay chạm vào nhau nóng bỏng như thể muốn đem đối phương khảm sâu vào trong xương tủy.
Sự náo nhiệt của hôn lễ dần dần tan đi, trong căn phòng tân hôn rộng lớn chỉ còn lại ánh đèn vàng ấm áp, trong không khí vẫn còn vương vấn hương thơm ngọt ngào của hoa hồng và rượu sâm panh.
Nam Hân ngồi bên mép giường, đầu ngón tay khẽ túm lấy tà váy cưới, gò má vẫn còn vương nét ửng hồng chưa tan, giống như một đóa hoa hồng dại bị ngọn gió đêm lướt qua.
Kỷ Hàn Xuyên chậm rãi đi đến trước mặt cô, cúi người nhẹ nhàng giúp cô tháo chiếc khăn voan trùm đầu nặng nề xuống, động tác dịu dàng đến mức gần như cẩn trọng từng li từng tí. Phần thịt ngón tay anh vô tình quẹt qua bên má cô, nhiệt độ nóng bỏng khiến Nam Hân theo bản năng khẽ rùng mình một cái. Cô ngước mắt lên liền chạm vào đôi mắt sâu không thấy đáy của anh, bên trong đong đầy sự dịu dàng sắp sửa tràn ra ngoài: "Có mệt không em?"
Giọng nói của Kỷ Hàn Xuyên trầm thấp, khản đặc, mang theo sự dịu dàng độc nhất thuộc về anh. Anh vươn tay nhẹ nhàng ôm lấy eo Nam Hân, đem cô kéo vào lòng mình một cách vững chãi.
Hơi thở quen thuộc bao bọc lấy Nam Hân, đó là sự an tâm, là sự rung động, lại càng là sự khẳng định cho quãng đời còn lại về sau.
Nam Hân tựa vào lồng ngực của Kỷ Hàn Xuyên, lắng nghe nhịp tim trầm ổn mạnh mẽ của anh, khẽ lắc đầu, giọng nói mềm mại như bông: "Không mệt, có anh ở đây, một chút cũng không mệt."
Kỷ Hàn Xuyên cúi đầu, chóp mũi cọ qua đỉnh đầu cô, để lại một nụ hôn nhẹ nhàng lại thành kính, từ vầng trán cho đến chân mày và khóe mắt, rồi đến chóp mũi, mỗi một cái chạm đều mang theo sự trân trọng cùng tình yêu nóng bỏng. Anh siết chặt cánh tay, ôm cô chặt hơn nữa, giống như muốn đem toàn bộ tình yêu khảm vào trong cái ôm này: "Hân Hân."
Anh khẽ gọi tên cô, ngữ điệu trang trọng lại thâm tình: "Từ ngày hôm nay, em đã là vợ của anh rồi."
Nam Hân vươn tay vòng qua cổ anh, ngẩng đầu hôn lên môi anh, mang theo sự thẹn thùng của tân hôn cùng niềm hoan hỷ tràn ngập trong lòng. Ngoài cửa sổ ánh trăng dịu dàng, trong phòng ấm áp ngập tràn, không cần những lời nói dư thừa, chỉ có nhiệt độ khi ôm lấy nhau và sự nồng tình mật ý giấu trong từng nhịp thở, từ nay về sau không bao giờ chia lìa nữa.
* * *
Nam Hân tỉnh dậy trong vòng tay của Kỷ Hàn Xuyên.
Vừa mở mắt ra đã chạm phải đáy mắt thâm sâu lại nhu hòa của Kỷ Hàn Xuyên, sự sắc bén lạnh lùng ngày thường đều được thu liễm lại, chỉ còn sót lại sự dịu dàng không thể hòa tan. Đầu ngón tay anh khẽ lướt qua gò má cô, động tác nhẹ đến mức giống như sợ làm kinh động đến giấc mộng đẹp dễ vỡ.
"Tỉnh rồi sao?" Giọng anh trầm thấp, mang theo sự lười biếng lúc mới ngủ dậy, đặc biệt trêu người.
Gò má Nam Hân nóng lên, cô rụt người vào lòng anh thêm một chút, giống như một chú mèo nhỏ tìm được chiếc tổ ấm áp: "Vâng.."
Kỷ Hàn Xuyên siết chặt cánh tay, đem Nam Hân ôm chặt hơn nữa, cúi đầu in một nụ hôn nhẹ nhàng, thật lâu lên trán cô, theo một đường rơi xuống chân mày, chóp mũi, cuối cùng dừng lại trên môi, dịu dàng lại triền miên, mang theo hơi thở nóng bỏng duy nhất thuộc về anh: "Tối hôm qua mệt lắm phải không?"
Anh thấp giọng hỏi, trong ngữ điệu đều là sự xót xa.
Vành tai Nam Hân trong nháy mắt đỏ bừng, cô vùi đầu vào cổ anh không chịu ngẩng lên, nhỏ giọng lầm bầm: "Người ta mới không có."
Kỷ Hàn Xuyên bật cười trầm thấp, lồng ngực phập phồng rung động, truyền đến nhịp tim an ổn. Anh đưa tay lên vuốt ve mái tóc rối bời của Nam Hân, đầu ngón tay dịu dàng mơn trớn gáy cô, ngập tràn cảm giác chiếm hữu nhưng lại cẩn trọng từng chút một: "Ngủ thêm một lát nữa đi, anh có chuẩn bị bữa sáng mà em thích ăn đấy."
Nam Hân lắc đầu, ăn vạ trong lòng anh không chịu nhúc nhích: "Không muốn đâu, cứ ôm anh như thế này cơ."
Ánh mắt Kỷ Hàn Xuyên mềm nhũn đi, anh không nói gì nữa mà chỉ yên lặng ôm lấy cô, đầu ngón tay khẽ gõ nhịp trên lưng cô. Ngoài cửa sổ ánh nắng đẹp đến nao lòng, trong phòng ngập tràn hơi ấm. Không có sự náo nhiệt, cũng chẳng có chút phiền nhiễu nào, chỉ có hơi ấm khi ôm lấy nhau cùng mật ngọt đong đầy, lan tỏa khắp căn phòng.
* * *
Hai người sau khi kết hôn vẫn ngọt ngào như thuở ban đầu. Sau khi tốt nghiệp đại học, Nam Hân lại tiếp tục học lên thạc sĩ, rồi tiến sĩ.
Hai người họ bên nhau đi qua rất nhiều năm về sau, thế nhưng tình cảm vẫn trước sau như một, ngọt ngào khăng khít. Cho đến tận thời khắc cuối cùng của sinh mệnh, hai người họ cũng chưa từng chia lìa.
Sau khi Kỷ Hàn Xuyên qua đời, Nam Hân cũng thoát ly khỏi thế giới nhỏ.
[Nam Hân, người công lược xuyên nhanh, hệ thống: 9527. Mục tiêu công lược: Kỷ Hàn Xuyên; Tiến độ công lược: Công lược thành công; Nhận được 1000 điểm tích lũy, hoàn thành nhiệm vụ công lược sơ cấp, thông qua thời gian thử việc. Nhận được bùa kỹ năng có sẵn cho ký chủ lựa chọn.]
Nam Hân không vội vàng lựa chọn kỹ năng, mà lựa chọn tìm hiểu trước về thế giới nhỏ tiếp theo sắp sửa đi tới.
[Thế giới nhỏ tiếp theo, bối cảnh: Hiện đại, học đường. Nhiệm vụ công lược: Công lược học bá lạnh lùng Tống Tri Niên.]
