Trong buồng ngủ phủ đầy lụa mỏng hồng, trên chiếc giường lại toàn xanh ngọc. Hai màu sắc khác nhau lại không làm giảm nửa phần nhan sắc cô gái đang nằm trên giường, chỉ là nàng như gặp áp mộng trên trán đầy mồi hôi. Cửu Nguyệt mơ thấy giấc mơ cuộc đời ngắn ngủi của một cô gái cộ đại tài sắc vẹn toàn như đầy bi thương, cuối cùng kết thúc bằng li rượu độc. Nàng muốn ngăn cản mà không được, chỉ vì thằng tra nam mà phá hủy cả cuộc đời. Cửu Nguyệt vừa bực mình vừa sốt ruột, đang muốn tiến lên thì trước mắt lại mơ hồ rồi lân vào bóng đêm. Nàng vừa mở mắt ra thấy trước giường có người đang lâu trên trán mồi hôi cho nàng, cô gái khoảng mười ba mười bốn. Thấy nàng tỉnh chạy ra ngoài luôn. Nàng còn chưa kịch hỏi đây là đâu đã không thấy bóng dáng, nàng đành tự mình xuống giường đi lại xung quanh nhìn, càng nhìn càng cảm thấy không đúng, đây là một gian phòng phong cách cổ đại.
Pháo hôi đại tiểu thư
Chưa cho nàng suy nghĩ nhiều đã rơi vào vòng ngực mềm mại của một thiếu phụ, nàng định nói chuyện lại bị thiếu phục dành trước.
Cửu Cửu.. bảo bối của nương con tỉnh rồi, tốt quá con làm nương lo lắng chết. Thiếu phụ vẻ ngoài điểm đạm đáng yêu, làm người ta chỉ muốn ôm vào lòng dỗ dành cho dù muốn ánh trăng, ngôi sao người ta căng tâm tình nguyện dân lên. Đó là vẻ bên ngoài thôi, nếu thiếu phụ không bôi nước mũi, nước mắt lên áo nàng có lẽ nàng còn thương hoa tiếc ngọc. Nàng đành phải phá hủy không khí cảm động.
"Cho hỏi các người là ai" thiếu phụ nghe thấy nhạc nhiên không nói được lời, lúc này lại có giọng trầm tính uy nghiêm lên "quản gia đi gọi thầy thuốc ra đây,". "Dạ lão gia" đợi quản gia đi mới quay sang nói thiếu phụ "lâm nhi.. cửi cửi.. mới tỉnh chúng ta ra ngoài cho cửi cửi nghỉ ngơi, tối lại đến xem được không".
"Đúng vậy nương tỷ tỷ vừa tỉnh chúng ta đừng làm phiền tỷ ấy nghỉ ngơi" nói chuyện là một cậu bé khoảng tám chín tuổi vẻ mặt nghiêm túc. Lúc này Cửi Nguyệt mới thấy trong phòng đầy người lúc nào không biết, nàng đành phải hỏi lại "các người đang quay phim cổ Trang sao" chỉ thấy người đàn ông trung niên quay sang nói với nàng "Cửu nhi, còn vừa hết sốt đợi đại phu khám xong nghỉ ngơi tốt. Tối ta lại xem con". Thiếu nghe thấy con trai và trượng phu nói thế đành lưu luyến đi "Cửu Cửu con nghỉ ngơi tốt tối mẫu thân và phụ thân lại đến thăm con" tiểu chính thấy nhìn nàng liếc một cái ra khỏi phòng, chỉ để lại tỳ nữ lúc nãy "tiểu thư để nô tỳ dìu ngài nằm xuống" nàng không căng lòng lại hỏi lại "các người thật sự không phải đóng phim à" cô tỳ nữ vẻ mặt mờ mịt không hiểu gì, đành phải nói "tiểu thư đây là phủ thường tướng không có gì đóng phim, chắc tiểu thư hôm qua sốt cao chưa khỏi, tiểu thư máu nằm xuống đi" nhìn vẻ mặt nghiêm túc của tỳ nữ, không giống nói đùa, nàng nhớ lại lúc nãy hai người tự xưng cha và nương còn cả tiểu chính thái nói. Nàng nghĩ hay là mình
xuyên không
Nhìn về mặt nghiêm túc của tỳ nữ, Nguyệt Cửu bắt đầu lo sợ, sau một lúc suy nghĩ nàng học theo nữ chính trong phim đó là giả vờ mất trí nhớ, nhưng trước tiêu phải xác định một việc đã, "em có thể cho ta một cái gương không" "vâng tiểu thư". Lấy gương từ tỳ nữ mới nhớ lâu thế rồi chưa hỏi người ta tên "em tên gì" tỳ nữ nghe thế sử suốt một chút "dạ tiểu thư nô tỳ tên tiểu hồng, lúc trước làm người giúp việc ở thư phòng, vì cô nương tiểu Ngọc tỷ không chú ý tiểu thư mới sốt cao nên tiểu Ngọc tỷ bị phu nhân bán đi, nô tỳ mới bị phụ nhân đưa hầu hạ tiểu thư, là nô tỳ không tốt chưa nói cho tiểu thư" nhìn tiểu hồng sợ sệt quỳ dưới đất, nàng không biết làm gì, cơ thể của nàng quá yếu không lên đỡ người ta được, chỉ phải nói sang truyện khác, "thôi em đưa gương đây cho ta đi.." lấy gương từ tiểu hồng. Ồ đây là gương đồng không biết có soi được không, nàng cần gương lên soi, chỉ thấy mờ mờ trong gương đồng là một gương mặt khoảng mười đến mười hai tuổi. Nhìn giống y nàng chỉ là còn non nớt chưa nẩy nở, nàng mở to mắt không thể tin được đây tuyệt không phải nàng vì nàng đã sắp ba mươi rồi, sao còn non trẻ lại được. Lúc này nàng mới tin là chắc mình xuyên không về cổ đại. Nàng bình tĩnh trả gương cho tiểu hồng, giả vời nhưng không có chuyện gì, bắt đầu học kĩ thuật diễn suất trong phim. "Em xem, em vừa bảo ta sốt cao mới tỉnh lại nên giời ta cái gì cũng không nhớ nổi, em có thể kể những truyện trước kia cho ta nghe được không. Ta sợ ta không nhớ cái gì sẽ làm mẫu thân và phụ thân thương tâm". Tỳ nữ nghe nàng nói xong bắt đầu lo lắng, "tiểu thư người không nhớ gì sao, nô tỳ đây đi báo cho phu nhân.." lại nghe tiểu hồng nói muốn đi gọi người, nàng nhanh tay bắt lấy "không cần đâu chỉ là đầu óc còn mơ hồ, có lẽ là di chứng chưa khỏi, muốn em kể lại nghe cho rõ ràng hơn", nghe nàng nói không đáng ngại tiểu hồng bắt đầu kể. Nghe xong tiểu hồng nói, nàng biết là bản thân không phải xuyên song song thời không mà là xuyên vào một quyển sách trên mạng, nàng vừa đọc một tháng trước, trong sách có nữ pháo hôi giống tên nàng, nàng mới cố gắng đọc hết. Sách chủ yếu kể *bạch liên hoa*[1\] nữ chủ, sách tên là bệ hạ chỉ sủng ta là quyển sủng văn, mà nàng lại xuyên vào pháo hôi Lý Nguyệt Cửu đại tiểu thư đầu óc đơn giản nhưng nhiều tiền. Nguyên chủ là thanh mai trúc mã với nam chính, sau gặp nữ chủ thì làm lơ nguyên chủ. Cô của nguyên chủ là quý phi lại không có con cái nên nguyên chủ được cả cha mẹ và cô sủng lên trời dẫn đến đầu óc đơn thuần nói ngắn gọn là ngu si, không biết nhân gian khó khăn. Nam chính chỉ là hoàng tử của một vị tần thấp kém trong cung, vì ngôi vị nam chính dù không thích nguyên chủ vẫn phải cưới nguyên chủ, lợi dụng nguyên chủ yêu bản thân, bắt phủ thường tướng phải đứng về phiên mình, lợi dụng xong rồi lại hại chết cả nhà. Nguyên chủ lúc tỉnh ngộ thì đã muộn, kết thúc bằng li rượu độc. Nữ chủ là con gái của một viên ngoại, gặp nam chính bị thương cứu giúp hai người nảy Sinh tình cảm, được nam chính đưa về phủ với danh nghĩa tỳ nữ. Khi nguyên chủ gả vào phủ chưa được ba tháng, nam chính nâng làm trắc phi, bắt đầu còn đường bạch liên hoa, hãm hại nguyên chủ. Nguyên chủ được nuôi chiều từ nhỏ đến lớn không ăn hiểu trạch đấu, không biết ăn nói, giải thích, rất nhanh bị nam chính chán ghép vứt bỏ. Cuối cùng nam chính lên ngôi không lâu phế bỏ nguyên chủ lập nữ chính lên làm hoàng hậu. Khi Nguyệt Cửu đọc hết thấy nhân vật tên giống nàng, kết cục bi thảm, quá bất bình nàng không ăn cơm luôn đi ngủ. Dậy thì đã ở trông cơn thể pháo hôi (•‿•).
[1] Bạch Liên Hoa: Ý là chỉ những cô nàng vẻ ngoài thanh thuần, luôn giả vờ yếu đuối để người khác thương tiếc bảo vệ. Nhưng bên trong lại đen tối, độc ác..