Anh nhìn dáng vẻ ngây thơ của cô mà không khỏi tự cười khổ, làm sao cô biết trò chơi mà anh nói với cô là trò gì cơ chứ nếu sau này cô nhớ lại liệu cô có nghĩ anh vì lợi dụng lúc cô khó khăn mà chiếm tiện nghi của mình, anh nhẹ nhàng đặt cô nằm xuống nắm lấy bàn tay cô đan vào tay anh anh khẽ thì thầm dụ dỗ cô:
- Hy Hy ngoan hôm nay không chơi được nha, em phải ngủ đúng giờ còn trò chơi bao giờ em nhớ lại tất cả chúng ta sẽ chơi được không _ anh mỉm cười nhìn cô ôm chặt lấy cô vào lòng, anh sợ nếu sơ hở một chút là anh sẽ đánh mất cô
Cô vì bị anh ôm quá chặt mà cảm giác nơi lòng ngực nhói đau mà cựa quậy trong lòng anh không chịu ngủ làm anh cảm giác như muốn nổ tung, anh không thể không cảm thán cơ thể cô rất mềm rất thơm rất dễ gây kích ứng cho đàn ông, anh cũng là một người đàn ông sinh lí bình thường làm sao có thể vượt qua được cám dỗ này đây chứ, cô nghịch ngợm chán rồi mới chịu đi ngủ làm cho anh cả đêm không thể ngủ được.
Ánh nắng ban mai chiếu rọi vào trong căn phòng, những tia nắng vàng xiên qua khe cửa sổ chiếu thắng lên cơ thể ngọc ngà của cô làm cho cơ thể cô càng thêm tuyệt đẹp, khiến anh đê mê trong phút chốc không thể rời mắt khỏi khung cảnh tuyệt đẹp đó. Anh nhẹ nhàng đắp chăn cho cô xong xuống dưới nhà trước khi đi làm anh có dặn vú Trần:
- Khi nào thiếu phu nhân dậy gọi cho tôi, còn nữa hãy cho người dọn tất cả số cây cỏ dại trong công viên sau biệt thự sạch sẽ hết đi _ anh vừa nói ánh mắt liếc nhẹ vào những cành hoa xuyến chi được cô cắm ngay nắp trên bàn nhìn vào những cành hoa dân dã đơn điệu tưởng chừng như nhỏ bé mà không phải như vậy.
- Vâng thiếu gia _ vú Trần nghe anh căn dặn xong tiễn anh ra xe, khi quay vào bà căn dặn những công dân làm vườn tiến hành làm liền bà biết thiếu gia tự nhiên hôm nay lại cho mọi người dọn cỏ dại trong khuôn viên biệt thự không chỉ làm sạch sẽ biệt thự mà còn có ý khác, ý khác hay gì thì chỉ có thể là nằm ở thiếu phu nhân mà thôi bà vừa suy nghĩ vừa mỉm cười.
Khi cô thức dậy trời đã trưa vì cảm thấy nhàm chán khi không có anh ở bên cạnh cô lại bắt đầu cắm các cành hoa xuyến chi cho vào bình rồi lại rút ra cắm vào, ngoài anh ra vú Trần là người gần gũi với cô nhất bà ngồi cạnh cô hỏi:
- Thiếu phu nhân từ lúc dậy tới giờ người thấy trong người không khỏe chỗ nào hay sao _ bà lo lắng nhìn cô trên mặt bà không giấu được nép nhăn của những người đã có tuổi
- Dạ không, Hy Hy cảm thấy buồn vì không ai chơi với con hết, hay là vú cho con đi tới công ty chồng con chơi đi _ vẻ mặt hớn hả của cô vừa nói vừa vui vẻ trở lại
- Việc này không được nếu thiếu gia mà biết người tới đó sẽ rất lo lắng với lại thiếu gia sẽ la cái thân già này không chăm tốt cho thiếu phu nhân không ấy người chờ tới chiều thiếu gia về với người
- Dạ con biết rồi _ giọng cô nhỏ dần như một đứa trẻ không được kẹo mà hờn dỗi không thôi
Vừa lúc đó anh gọi điện về vú Trần báo cáo mọi việc của cô cho anh bà không quên liếc nhẹ gương mặt mong chờ của cô mà bà thở dài phải nói với anh chuyện cô muốn ra ngoài, sau một hồi đắng đo anh đã đồng ý.
Sau bữa trưa vú Trần nghe lời căn dặn kĩ của anh là nói bác Phúc đưa cô tới tận tập đoàn vì được gặp anh mà cô vui vẻ suốt dọc đường đi vừa ngồi trên xe vừa ăn kem cô không quên để phần cho anh, khi bác Phúc đưa cô tới tận nơi nhìn tòa nhà cao ngút mà cô ngơ ngác nắm chặt tay bác Phúc khi nơi đây có quá nhiều người ra vào làm việc liên tục họ không ngừng nghỉ, vì quá bận cũng chả ai nhìn để ý đến sự tồn tại của cô, cô dùng thang máy của
tổng giám đốc lên phòng anh khi tới nơi cô vừa bước ra Lisa thư kí thân cận của anh đứng lên chào cô một cách chuyên nghiệp mà không quên nở nụ cười thân thiện với cô
- Thiếu phu nhân, tổng giám đốc đang ở trong phòng _ vừa nói cô ta vừa mở cửa cho cô vào, ngoài những người làm trong biệt thự ra Lisa là người biết cô là vợ của anh cũng là người mà anh tin tưởng trong công việc nhất.
Khi cô bước vào phòng nhìn thấy anh cô chạy nhanh ôm chầm lấy anh
- Hy Hy rất nhớ ông xã _ vừa nói cô vừa đưa cây kem cuối cùng ra cho anh mà mỉm cười, nhìn cây kem vì đợi quá lâu mà tan chảy xuống đôi bàn tay trắng nõn của cô anh nhận lấy cây kem từ cô dùng khăn giấy lâu sạch chất kem dính trên tay dùm cô không quên kéo cô ngồi lên đùi hít hà hương thơm trên người cô
- Ông xã cũng nhớ Hy Hy nhiều lắm, tại sao hôm nay em lại không ngoan mà đòi đến đây vậy _ vừa nói anh vừa dùng tay khều nhẹ sóng mũi cô
- Á dui đau tại vì Hy Hy nhớ ông xã _ cô cười hì hì
- Lát nữa anh phải đi họp anh có nhờ Lisa chuẩn bị bánh và nước ép cho em rồi lát em ngồi yên trong đây không được đi ra ngoài nghe chưa, đợi anh họp xong sẽ dẫn em đi chơi
- Thật không vậy Hy Hy sẽ ngoan ngồi đây chờ ông xã về sẽ không đi lung tung đâu
Cô rất biết nghe lời chỉ ngồi yên trong phòng ăn bánh với xem các cuốn tạp chí trên bàn, khi cô chuẩn bị đứng dậy thì nghe giọng nói của một người phụ nữ rất nhẹ nhàng
- Hàn anh có đó không
Cùng với đó là cánh cửa vừa mở ra xuất hiện trước mắt cô một người phụ nữ xinh đẹp, cô ta liếc nhìn cô từ trên xuống dưới như đánh giá cô, cô ta khẽ nhếch môi cười nhẹ nói:
- Cô là vợ trên danh nghĩa của Hàn _ vừa nói cô ả vừa cười khinh cô
- Cô sao biết chồng tôi _ cô ngây thơ hỏi lại mà mắt mở to vì người phụ nữ đối diện không quên bồi thêm một câu
- Chị thật là đẹp nha _ cô ả nghe cô nói vậy liền cười khinh ra mặt giở giọng mỉa mai nói với cô: - đẹp sao, cô cũng biết nhìn đó tôi cứ tưởng cô chỉ là cô vợ khờ khạo của Hàn.
Sau khi nghe cô ta nói vậy cô cảm thấy hơi buồn trong suy nghĩ của cô chắc là do Hy Hy không tốt nên chị xinh đẹp mới không thích mình như vậy, gạt sự buồn qua một bên cô cười tươi đem dĩa bánh ăn lỡ dở đem tới cho cô ta nhỏ nhẹ nói:
- Chị xinh đẹp ăn bánh không ạ, bánh ngon lắm rất ngon _ cô một đưa dĩa bánh nhét vào tay cô ta tay còn lại quàng qua cánh tay kéo cô ta ngồi xuống ghế, cô vừa ăn bánh vừa hàn huyên nói rất nhiều chuyện nói rất nhiều chỉ cần có điều gì là cô lại nói không ngừng nghĩ, có như vậy chị xinh đẹp mới thích mình nên cô nói rất nhiều thứ khiến cho Lạc Mộng Nghi vì nghe cô nói mà muốn phát điên lên:
- Đủ rồi cô nói đủ chưa, tại sao Hàn có thể cưới cô kia chứ đúng là một con ngốc chỉ biết ăn và ăn bộ cô không biết gì ngoài ăn và làm phiền người khác sao _ cô ta nói quá to đồng thời cũng dùng sức hất cánh tay của cô ra làm cho cô nhất thời bị giật mình chiếc bánh quy đang ăn dỡ cũng theo quán tính mà tuột khỏi tay rơi xuống sàn nhà cẩm thạch, nhất thời cô kinh sợ mà ngồi xê dịch sát vào góc ghế sa lông, hai mắt rươm rươm như sắp khóc của cô nhìn thẳng vào người đối diện đang gây ra.
- Chị xinh đẹp đừng có la Hy Hy nữa Hy Hy sẽ không nói nữa sẽ không nói nữa _ cô vừa nói hai tay nắm chặt vạt váy đang mặc vì bị cô nắm quá chặt mà vạt váy bị nhàu một chòm.
Nhìn thấy dáng vẻ sợ hãi của cô mà cô ta có chút mủi lòng nhưng rất nhanh nó liền được thay thế bằng sự chán ghét, cô ta vừa sửa sang lại chiếc váy chuẩn bị ra ngoài tìm anh chứ ở lại đây với một con ngốc như cô thật sự làm cô ta như muốn phát điên không biết cô ta sẽ làm gì cô nữa, khi cô ta quay gót định mở cửa thì bên ngoài có người đẩy cửa bước vào cô ta liền thay đổi gương mặt chán ghét thành một nụ cười quyến rũ nhất khẽ gọi:
- Hàn người ta rất nhớ anh nha _ cô ta vừa thấy anh liền vui mừng nhất thời ôm chầm lấy anh mà quên mất sự tồn tại của cô trong căn phòng này.
Nhất thời anh không phản ứng kịp để cho cô ta ôm, nhưng không hiểu sao khi mùi nước hoa trên người cô ta xông thẳng vào tận đáy mũi anh làm cho anh cảm thấy chán ghét trong trí nhớ nhất thời anh nhớ tới mùi thơm tự nhiên mang theo mùi hương hoa xuyến chi trên người cô, khiến anh cảm thấy chán ghét người đối diện anh liền đẩy cô ta ra.
- Lạc tiểu thư tới đây có việc gì không _ vừa nói anh vừa sải bước nhanh lại phía cô lúc nãy khi anh bị cô ta ôm anh liếc nhìn cô thấy đôi mắt cô thoáng qua tia buồn, anh biết cô mang tâm hồn như một đứa trẻ nhưng cô buồn vui phân biệt rất rõ, huống hồ khi thấy người khác ôm chồng mình thì liệu cô sẽ nghĩ gì.
- Em vì rất nhớ anh nên mới tới tìm anh nha
Anh không tâm tới những gì cô ta nói mà trực tiếp ôm lấy cô đặt cô ngồi xuống ghế, anh không quên hất nhẹ những cọng tóc trước mặt cô sang một bên khi các ngón tay của anh vừa chạm vào những cọng tóc mềm mại của cô trái tim anh bất giác đập nhanh hơn. Nhìn thấy được sự ai oán của cô ta, cô liền nắm lấy bàn tay của anh cúi thấp đầu lí nhí nói:
- Ông xã chị xinh đẹp đang nhìn kìa _ cô vừa nói vừa nhìn xuống bàn tay đang nắm chặt lấy tay anh
- Hàn _ cô ta chưa kịp nói hết câu liền bị anh chặn lại lên tiếng trước:
- Lạc tiểu thư xin cô gọi cho đúng tên tôi chỉ cố thể là vợ tôi gọi cô vẫn nên theo phép tắt mà gọi cho đúng chuẩn mực thì hơn.
Lạc Mộng Nghi cảm thấy không cam tâm khi anh cắt ngang lời nói của cô ta mà còn một mực tiên bố với cô ta người con gái kia là vợ mình, ý tứ trong lời nói của anh quá rõ ràng rồi còn gì nữa cơ chứ, nhưng cô ta vẫn không tin là anh đã hết yêu cô ta, anh sẽ không bao giờ yêu một đứa ngốc nghếch như vậy lại còn mất trí nhớ nữa cơ chứ, thời gian còn dài nhất định Dương Hàn sẽ thuộc về tôi một người ưu tú xuất sắc như vậy sao có thể ở bên cạnh cô kia chứ, gạt những suy nghĩ đó qua một bên cô ta nở một nụ cười đầy thân thiện với cô mà không quên liếc nhìn biểu cảm trên gương mặt anh.
- Hy Hy em thật có phúc nha, lấy được một người chồng ưu tú như vậy chắc em cảm thấy hạnh phúc lắm
Cô ngước lên nhìn cô ta nở một nụ cười trong sáng mà nói:
- Chị xinh đẹp ông xã của em còn rất đẹp trai nữa nha _ cô quay sang anh cười thật ngọt ngào còn chớp chớp đôi mắt long lanh nhìn anh khiến anh bật cười trước câu nói ngây thơ hồn nhiên của cô là một nhưng bộ dạng đáng yêu của cô lúc này mới khiến anh cảm thấy vui vẻ nhất.
Cô ta nhìn thấy cảnh như vậy không mấy hài lòng mà nói lời tạm biệt ra về trước khi đi cô ta còn cố ý nói để cô nghe:
- Hàn, cho em gửi lời thăm tới ông nội Dương khi nào ông về nước em sẽ tới thăm ông lâu rồi không gặp em cũng nhớ ông _ khi nói ra những lời này cô ta quan sát thấy gương mặt cô đầy ngơ ngác mà cảm thấy đắc ý vô cùng, còn về phần anh anh chỉ ừ cho qua chuyện cũng không mấy bận tâm tới lời nói của cô ta.
Trên đường về nhà thấy cô từ lúc Lạc Mộng Nghi đi về cô không nói không rằng cho lúc lên xe anh cố ý lái vòng quanh hai lần thành phố rồi mà cô vẫn không nói gì chỉ ngồi yên trên xe hai bàn tay bấu chặt vào với nhau, nếu trước kia cô xe nói không ngừng nghỉ còn bông đùa với anh không thôi nhưng hôm nay biểu hiện cô rất lạ, anh cũng không có tâm trạng lái xe nữa anh tấp xe vô lề đường trước cửa hàng kem ly anh nhìn cô chờ mong cô sẽ làm nũng mà xin anh mua cho bằng được, nhưng những cây kem kia cũng không làm cô có hứng thú cô vẫn ngồi im anh vẫn phải đầu hàng thua trước cô mà lên tiếng trước:
- Hy Hy em sao vậy, có chuyện gì sao nói anh nghe đi
- Ông xã _ cô nhìn anh định nói nhưng lại thôi cô hướng mắt quay ra hàng kem bên lề đường nhìn một cách chăm chú
- Em muốn ăn sao _ anh nói nhẹ nhàng bàn tay anh nắm lấy đôi bàn tay đang nắm chặt vào nhau của cô, nhưng đáp lại anh là cái lắc đầu của cô, cô im lặng vài phút mới mở miệng đáp lại lời của anh:
- Ông xã nếu ông nội Dương không thích em thì sao anh sẽ bỏ em sao.
Anh bật cười thành tiếng hóa ra cô im lặng là vì lí do này, cô vợ nhỏ của anh lúc nào lại suy nghĩ chu đáo như vậy kia chứ anh hắng giọng mặt cũng nghiêm túc nhìn trước dòng xe chạy quay lại bất giác ngón tay đưa lên khóe môi làm động tác giống như suy nghĩ điều gì đó nhưng thật chất là anh dùng ngón tay che khóe miệng không nhịn được mà cười, nhìn thấy vẻ lo lắng mong chờ của cô mà anh không nỡ bông đùa nữa hắng giọng nói:
- Không đâu làm sao ông nội Dương không thích em được cơ chứ, em dễ thương xinh đẹp như vậy còn đáng yêu nữa nhất định ông nội sẽ thích em mà cực kì thích em, em đừng lo nếu lỡ ông nội không thích em thì em còn có ông xã em là anh đây mà _ nghe anh nói như vậy suốt dọc đường về cô không ngừng hát mà còn vui vẻ như thường ngày.