Mạch Lam

Mạch Lam
256 ❤︎ Bài viết: 26 Tìm chủ đề
42 0

Vệ Sĩ Tuổi Thanh Xuân


55104698245_56af99306c_o.png


Thể loại: Hài hước, Hiện đại, Thú cưng

Tác giả: Mạch Lam

Tình trạng: Đang tiến hành

Lời giới thiệu:


Tôi sinh ra ở miền tây sông nước, nơi ngoài những cảnh đẹp thơ mộng, còn có những chú chó cỏ rong chơi trên các con đường làng và cánh đồng. Với tôi, các em ấy không chỉ là người bạn tuổi thơ, những thú cưng ngọt ngào mà còn là vệ sĩ cho cả thanh xuân mà tôi trải qua. Truyện được kể dưới góc nhìn của bé Ti (cậu bạn chó cỏ thông minh mà tôi yêu quý nhất). Mời các bạn đọc ủng hộ.

Tác giả có lời muốn nói: Đừng đem truyện đi bất cứ đâu khi chưa có sự đồng ý của tác giả.

Danh sách chương:

Chương 1: Chuyện Tình Ba Và Mẹ
 
Chỉnh sửa cuối:
256 ❤︎ Bài viết: 26 Tìm chủ đề

Chương 1: Chuyện Tình Ba Và Mẹ​


Tôi, đứa con ngoài kế hoạch của một người mẹ Golden hiền dịu đã có tuổi cùng anh chàng lang thang cao, to, đen, hôi, đào hoa.. (à thì thật ra chẳng có điểm nào để.. Vớt vát) nhà bên. Tôi ra đời nơi đồng không hiu quạnh, vào một đêm mưa bão.

- OÀNH OÀNH (tiếng sét ngang trời)

À.. Thật ra cũng chẳng đến nổi đó, chúng ta tiếp tục thôi. Hãy bắt đầu từ mối tình của ba và mẹ tôi, dù sao nếu chẳng có mối tình dại khờ.. À không.. Cảm động đấy thì giờ tôi cũng chẳng ngồi đây kể cho các bạn. Có khi đang dành đồ ăn với bọn lang thang xóm làng trên hay nhóm côn đồ mới thành lập ở công viên cũng nên.

Mẹ tôi xuất thân từ một gia đình khá giả, cơm bưng, nước rót. Thế nhưng bà lại rất trầm tính, thường ngồi thẩn thờ ở hiên nhà hưởng chút nắng ấm, gió sương. Năm tháng trôi qua kéo theo thanh xuân đi mất, bà trở thành bà cô già ế đúng nghĩa. Người ta thường nói, càng về già, tính cách người ta càng trở nên trẻ con, quả thật vậy, bà hiếu động khác xa thời niên thiếu. Hôm thì rong ruổi chạy theo bướm vàng, hôm thì rảo bước trên đường hoa sua đũa. Một buổi chiều nắng đẹp, vẫn con đường xi măng quen thuộc ấy, bà đang mải mê ngắm cảnh miền Tây sông nước thì chợt một bóng đen chạy vụt qua. Ôi! Một chàng trai dũng mãnh, nụ cười ngả ngớn, bờ môi quyến rũ gặm ngang cổ một con gà đang dở sống dở chết, hắn chạy xé gió để lại mùi hương bùn lầy và cỏ dại, còn không quên quay đầu lại quyến rũ bà. Dường như đã cô đơn quá lâu, bà lại chìm sâu vào trong ánh mắt ấy. Loài người như fan hâm mô cuồng nhiệt chạy theo lão ta, dường như để xin chữ ký, nhưng sao có người cầm gậy, có người cầm dép, cách họ hâm mộ thật lạ, nhưng mẹ tôi kể thế.. Cắt cắt! Không suy nghĩ nữa. Tiếp tục quay lại câu chuyện. Sau khi trở về nhà, mẹ tôi đem lòng tương tư chàng trai trẻ dồi dào sức sống ấy, đến cơm cũng ăn ngon miệng hơn thường ngày. Bà như phục hồi sức sống trở lại thời thiếu nữ mới biết yêu, hồn nhiên tung tăng rảo bước khắp con phố, soi bóng mình dưới mặt hồ yên tĩnh, ngắm nghía dung mạo tuổi đôi mươi.. Nếu bỏ qua đôi chân đã hơi run và lông đang dần bạc thì có lẽ sẽ rất thanh xuân vườn.. Cún. Thế là số lần mẹ tôi trốn nhà theo trai ngày càng nhiều.

Vẫn là một buổi chiều đầy nắng, và nếu không có gì bất thường thì chính là rất bất thường, nhìn đống sơn hào hải vị trước mắt, mẹ tôi, gái già ế chổng chơ có tiếng ở xóm làng, chợt trở nên biếng ăn hơn hẳn, dáng đi vốn run rẩy, nay càng thêm chậm chạp. Một họ hàng xa của nhà mẹ tôi đến, xoa đầu mẹ tôi, nhìn đôi mắt lờ đờ của bà, ông đầy nghi hoặc xoa lấy bụng bà và hét thất thanh:

- Cậu ba ơi, Vàng mang thai rồi.

"Hả? Mang thai?". Nghe tin tức ấy, mẹ tôi, người trong cuộc cũng sửng sờ, đây là đứa con hiếm muộn trong những năm cuối đời của bà, một sinh linh bé bỏng đang dần hình thành trong bụng bà. Bà lập tức lao vút ra ngoài đi tìm ông chồng tra nam của mình. Bà chạy như bay, lòng sung sướng, mong mau chóng được chia sẻ niềm vui với ba đứa trẻ thì.. Kéttttt. Ba đứa nhỏ đang ngậm một bông cỏ dại, vẫn nụ cười ngả ngớn đó, vẫn cái mùi thum thủm ấy, lại trêu giống cái trước mắt như tay sát gái điêu luyện. Trong phút chốc, máu nóng xộc thẳng lên não, bà tức giận gầm lên:

- GÂU GÂU GÂU GRỪ.. Cái đồ tảm tiêu kia, cha chả, bà đây có con rồi mà còn dám quyến rũ chồng bà.

Ả Samoyed ném cho mẹ tôi cái nhìn khinh bĩ:

- Gâu, chồng ai tự đi mà nhặt.

Nói rồi bà khẽ vẫy đuôi, xoay người đầy sành điệu, bước dịu dàng vào trong căn vila đắt tiền rồi mất hút. Tên tra nam chột dạ nhìn mẹ tôi, nhưng bà không bận tâm, tấm lòng người mẹ dâng trào làm bà quên sạch sành sanh chuyện vừa rồi, nhanh chóng báo cho ông biết sự hiện diện của tôi – một chó con mang giống máu Golden sang chảnh và chó cỏ hoạt bát. Từ đó, ông từ bỏ mọi thú vui, hàng ngày trộm gà, vịt xóm làng mang đến dỗ dành mẹ tôi – một bà bầu lười vận động, thích ăn snack khoai tây cắt lát vị bò, nằm dài trên hiên nhà cứ ăn, ngủ, xem bình minh, ngắm hoàng hôn. Những con người sống cùng nhà với bà dần biết đến và chấp nhận sự hiện diện của ba tôi, chó lang thang chính hiệu với đầy bọ chét và sình đất trên người.

Kể từ khi mang thai, mẹ tôi như thăng chức thẳng từ tiểu thư dòng thứ sang hoàng hậu, bà được ăn cơm nóng, thịt kho, được ăn snack, trái cây và biết bao nhiêu sơn hào hải vị. Bà được người nhà xoa đầu, thử qua biết bao thức ăn của con người, được vuốt lông, chăm chút từ chút một. Cuộc sống cứ thế trôi qua thật êm đềm và hạnh phúc.
 
Chỉnh sửa cuối:

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back