- Xu
- 70,390
You are using an out of date browser. It may not display this or other websites correctly.
You should upgrade or use an alternative browser.
You should upgrade or use an alternative browser.
- Thread starter Tiểu Tịch Mịch
- Ngày gửi
- Xu
- 70,390
Bài 2: Nắng
Nắng ở lại đây, nắng rất trong
Thu giang in dát lát mây hồng
Thuyền neo bến sớm, tràn hoa nắng
Hai bên đồng vắng, lúa trổ bông.
Nắng ở lại đây, nắng rất trong
Thu giang in dát lát mây hồng
Thuyền neo bến sớm, tràn hoa nắng
Hai bên đồng vắng, lúa trổ bông.
- Xu
- 70,390
Bài 3:
Anh biết không! Hồn tôi là sỏi đá
Cằn cỗi từ trong ra, vô vị, vô tình
Như một buổi bình minh mùa đông sương trắng mù rét buốt.
Bóng mây xám u chẳng chút ánh sáng nào
Lòng tôi chả hơn cái sa mạc là bao
Cỏ cây hoa lá cũng khó mọc trên đó
Chỉ những cột xương rồng đầy gai nhọn nhỏ
Và côn trùng vùi mình trong cát bỏng dưới chân
Làm sao đây! Khi cực nhọc tấm thân
Bởi chỉ biết lao mình vào guồng quay gay gắt
Tôi đã biến mình thành cỗ máy đơn độc
Mặc thời gian trôi đi dần hóa mình tàn mục
Đôi mắt vết chân chim, hồn già cỗi sâu trong.
Anh biết không! Hồn tôi là sỏi đá
Cằn cỗi từ trong ra, vô vị, vô tình
Như một buổi bình minh mùa đông sương trắng mù rét buốt.
Bóng mây xám u chẳng chút ánh sáng nào
Lòng tôi chả hơn cái sa mạc là bao
Cỏ cây hoa lá cũng khó mọc trên đó
Chỉ những cột xương rồng đầy gai nhọn nhỏ
Và côn trùng vùi mình trong cát bỏng dưới chân
Làm sao đây! Khi cực nhọc tấm thân
Bởi chỉ biết lao mình vào guồng quay gay gắt
Tôi đã biến mình thành cỗ máy đơn độc
Mặc thời gian trôi đi dần hóa mình tàn mục
Đôi mắt vết chân chim, hồn già cỗi sâu trong.
- Xu
- 70,390
Bài 4:
Cảm xúc ơi!
Mi có nghe ta gọi không.
Mi ở tận đâu trong góc.
Ta lạc lối, bơ vơ
Giữa ngách ngang ngách dọc
Của tâm hồn.
Ta lặng nhìn
Buổi hoàng hôn
Nhuộm chiều muôn ráng đỏ
Rất đẹp và nên thơ.
Vậy mà ta
Chỉ là một cỗ máy ơ thờ.
Thời gian
Như đóng băng cả lại
Cùng với lòng ta.
Ta đi qua.
Thời gian hóa thành cứng ngắc
Rồi vùi mình trong im lìm, vắng lặng.
Và không gian
Bỗng hóa những điểm nhòa
Trong nước mắt.
Ta
Ngày hôm nay
Chỉ là
Một cái xác không hồn.
Đương ngày tàn buổi hoàng hôn
Cố lê mình trên bóng tối
Đi qua sự lặng lẽ rợn người
Sự chết.
Nó.
Thẩm thấu lòng ta.
Như mảnh đất vàng thấm chìm mọi hoa rã.
Như con tàu chôn xác mình trong biển cả.
Như ánh nắng ngày dài lìm lịm vào màn đêm.
Phải chăng?
Cái chết đến nhẹ và êm.
Một cái chết buồn
Của cảm xúc.
Ta
Còn lại thân ta
Mục rục.
Cảm xúc ơi!
Mi có nghe ta gọi không.
Mi ở tận đâu trong góc.
Ta lạc lối, bơ vơ
Giữa ngách ngang ngách dọc
Của tâm hồn.
Ta lặng nhìn
Buổi hoàng hôn
Nhuộm chiều muôn ráng đỏ
Rất đẹp và nên thơ.
Vậy mà ta
Chỉ là một cỗ máy ơ thờ.
Thời gian
Như đóng băng cả lại
Cùng với lòng ta.
Ta đi qua.
Thời gian hóa thành cứng ngắc
Rồi vùi mình trong im lìm, vắng lặng.
Và không gian
Bỗng hóa những điểm nhòa
Trong nước mắt.
Ta
Ngày hôm nay
Chỉ là
Một cái xác không hồn.
Đương ngày tàn buổi hoàng hôn
Cố lê mình trên bóng tối
Đi qua sự lặng lẽ rợn người
Sự chết.
Nó.
Thẩm thấu lòng ta.
Như mảnh đất vàng thấm chìm mọi hoa rã.
Như con tàu chôn xác mình trong biển cả.
Như ánh nắng ngày dài lìm lịm vào màn đêm.
Phải chăng?
Cái chết đến nhẹ và êm.
Một cái chết buồn
Của cảm xúc.
Ta
Còn lại thân ta
Mục rục.
Những người đang xem chủ đề này
Tổng: 1
Thành viên: 0, Khách: 1
Dành cho riêng bạn
Xu hướng nội dung
Được thích nhiều nhất
-
408,220
Mạnh Thăng
-
270,720
Aki Re
-
265,720
Jess93
-
262,370
HiHi2129
-
258,720
Thiên Bách Nguyệt