Tống Tinh Thần từ năm đầu của cao trung đã học cùng Khương Diễm.
Vừa mới gặp Khương Diễm đã khiến hắn ấn tượng, có thể là vì chỉ có mình Khương Diễm có thể so cao thấp với hắn trên bảng xếp hạng.
Sau này, hắn chậm rãi phát hiện, Khương Diễm người này ở trong lớp học không tiếp xúc với ai, cơ hồ chưa từng cùng đồng học giao lưu. Suốt ngày mang thần sắc lạnh lùng lại âm trầm, chỉ nhìn thôi đã không ai dám tiếp xúc.
Lại một thời gian sau, hắn không biết Khương Diễm đắc tội người nào, hắn thường xuyên thấy Khương Diễm bị một đám côn đồ bao quanh sau giờ tan học, thường là du côn lưu manh bên ngoài, ngẫu nhiên sẽ là đám côn đồ trong trường Thịnh Dương.
Lại nói, Khương Diễm người này cũng không phải là hạng người dễ bắt nạt, cùng đám côn đồ đánh đến sứt đầu mẻ trán, đám côn đồ không kiếm được chỗ tốt nào đành phải gọi tới nhiều người hơn.
Do vậy mà lúc trước trên mặt Khương Diễm luôn có dấu vết xanh tím, cũng vì vậy mà đại bộ phận khôngthichs tiếp xúc với hắn, càng thêm xa lánh hắn.
Chỉ có bạn gái của Tống Tinh Thần là Hứa Nhiên tâm địa thiện lương cảm thấy Khương Diễm kia đáng thương, ngẫu nhiên sẽ quan tâm hắn một chút.
Nhắc đến Hứa Nhiên, Tống Tinh Thần liền không thể không nói, cái em gái họ hàng xa của Hứa Nhiên thật khiến hắn khó chịu.
Cha mẹ Hứa thiện tâm, không chịu được cảnh cháu gái mình ở nông thôn chịu khổ, đem nàng về Hứa gia nuôi dưỡng, còn đối đãi nàng không khác gì tiểu thư chân chính.
Kết quả, Mạnh Nịnh nàng tuyệt không biết cảm ơn, không chỉ ở nhà đối với Hứa Nhiên vênh mặt hất hàm sai khiến, lại còn dám đánh chủ ý lên cái anh rể là hắn, nàng thường xuyên vào lúc nửa đêm gửi cho hắn một số tinh nhắn tán tỉnh, câu dẫn hắn.
Nghĩ đến đây, Tống Tinh Thần ghét bỏ nhìn thoáng qua Mạnh Nịnh, xoay người đi vào phòng học.
Mạnh Nịnh từ đầu tới cuối đều đem Tống Tinh Thần xem như không khí, nàng toàn bộ lực chú ý đều đặt lên Khương Diễm, từ lúc hắn bước ra khỏi phòng học một khắc kia bắp chân của nàng liền như bị nhũn ra.
Nàng không phải nguyên chủ, sức chiến đấu của nàng là 0 a, nàng thật sự rất sợ Khương Diễm cái phản diện đại nhân này sẽ đối xử với nàng giống cái áo lông kia.
Nàng hiện cũng không mang theo bảo tiêu.
Bất quá may mà đang ở trường học, Khương Diễm ngay cả một ánh mắt cũng không cho nàng, đi thẳng ra khỏi phòng học.
Hứa Nhiên cùng Tống Tinh Thần trong phòng học thân mật trong chốc lát, lại cùng nhau đi ra.
Hứa Nhiên nhìn thấy Mạnh Nịnh, đáy mắt hiện lên chút chán ghét, bất quá ngại Tống Tinh Thần đang ở đây, nàng vẫn là bày ra khuông mặt ôn hòa tươi cười: "Nịnh Nịnh, chúng ta đi thôi."
"..."
Mạnh Nịnh nháy mắt cả người nổi một trận da gà.
Tống Tinh Thần hừ lạnh một tiếng: "Anh không muốn cùng em gái em ở chung một chỗ."
Hứa Nhiên đương nhiên biết Tống Tinh Thần không thích Mạnh Nịnh, dù sao rất nhiều việc không tốt của Mạnh Nịnh đều là nàng chính miệng nói cho hắn biết.
Nàng kéo cánh tay Tống Tinh Thần, mềm giọng nói: "Cha mẹ kêu em bình thường ở trường học chiếu cố Nịnh Nịnh một chút, anh thông cảm cho em đi? Lại nói, Nịnh Nịnh về sau cũng là của em gái anh.."
Có thể do cơ thể khó chịu hoặc nguyên nhân nào khác, lúc Hứa Nhiên nói lời này Mạnh Nịnh đột nhiên có chút buồn nôn, nàng nhíu mày, lấy tay gắt gao che miệng lại.
Thấy nam nữ chủ đều nhìn về hướng này, nàng khoát tay: "Các ngươi tiếp tục, không cần để ý đến ta."
Hứa Nhiên sắc mặt nháy mắt âm trầm, nhưng nàng ta cũng điều chỉnh ngay lập, trở về khuôn mặt tươi cười tủm tỉm cùng Tống Tinh Thần nói: "Không còn sớm, đi thôi."
Tống Tinh Thần thần sắc có chút phức tạp, như là ghét bỏ, lại như là không đành lòng.
Hắn nhìn Mạnh Nịnh muốn nói lại thôi, chần chờ vài giây, vẫn là không nói chuyện, xoay người đi cùng Hứa Nhiên tới nhà ăn.
*
Sắc mặt của Hứa Nhiên luôn duy trì trạng thái sa sầm tận đến lúc về nhà, nàng cũng không hứng thú nói chuyện với Mạnh Nịnh nữa.
Mạnh Nịnh hôm nay đã ghi lại hết các bài mà nguyên chủ bỏ bê từ trước, nghĩ ăn xong cơm tối liền trở về phòng viết tiếp phần còn lại, kết quả lúc ăn cơm tối, ở trong phòng ăn không thấy Khương Diễm.
Hứa Nhiên tâm tình không tốt, đương nhiên sẽ không chú ý những ngừoi khác, lại càng không cần nói, Khương Diễm đối với nàng mà nói cũng chỉ là loại con riêng do bảo mẫu sinh mà thôi.
Không ai nói ra, bọn người hầu căn bản sẽ không đi kêu Khương Diễm, đối với bọn họ đến nói, hắn ăn hay không ăn đều không quan trọng, chết đói cũng không liên quan đến bọn họ.
Mạnh Nịnh đứng ở cửa phòng ăn, thở dài một hơi, "Trương thúc, thúc đi kêu Khương Diễm đi."
Trương Văn Dư đi rất nhanh liền trở về, cười nói: "Nhị tiểu thư, hắn nói hắn không ăn, ngài đừng động tới hắn."
Mạnh Nịnh cũng không nghĩ nhiều, chờ nàng bắt đầu suy nghĩ vì cái gì Khương Diễm hôm nay không chịu ăn cơm chiều, nàng đã viết xong tất cả các bài cần viết.
Nàng tay trái chống cằm, giữa mũi và miệng kẹp một câybút, có chút buồn rầu.
Cho dù Khương Diễm chán ghét nàng thì cũng không nên không ăn tối a, thân thể là của hắn cũng không phải của nàng.
Cho nên.. Là bởi vì hắn cảm thấy, tối qua trên bàn cơm hành động của nàng là đang vũ nhục hắn sao?
Nhưng dù là vậy, hắn tốt xấu gì cũng được ăn cơm, mà nửa đêm hôm qua nàng lén lút đưa áo lông liền bị hắn trực tiếp ném ra bên ngoài.
Hay là bởi vì..
Mạnh Nịnh không khỏi nhớ lại gương mặt trắng bệch của Khương Diễm lúc chiều.
Hắn sẽ không ngã bệnh đi?
Mạnh Nịnh nhìn thoáng qua đồng hồ, mới hơn chín giờ tối.
Nàng do dự trong chốc lát, vẫn là đứng dậy đi ra khỏi phòng.
Mạnh Nịnh cẩn thận từng li từng tí mở cửa phòng Khương Diễm, trong phòng một mảng tối đen, nàng rón rén đi vào, đóng cửa lại, đi đến bên giường.
Khương Diễm nằm ở trên giường như là đang ngủ, bất quá mồ hồi trên trán ướt thấm ra cả gối, vả mặt đỏ khác thường.
Mạnh Nịnh dùng tay sờ nhẹ lên trán hắn, nhiệt độ dưới lòng bàn tay cao tới bất thường, liền xác định hắn phát sốt rồi.
Hòm thuốc trong nhà đặt ở trong thư phòng, mà chìa koas của thư phòng lại bị quản gia giữ, cho nên Khương Diễm trước khi ngủ dù biết chính mình phát sốt cũng không có khả năng lấy thuốc uống.
Mạnh Nịnh trực tiếp gọi điện thoại đem bác sĩ của Hứa gia kêu tới.
Lúc bác sĩ tới xem bệnh cho Khương Diễm, Mạnh Nịnh lại không yên tâm dặn dò một câu: "Trên người hắn có khả năng là có vết thương khác, dù là vết thương mới hay cũ, ngài đều khám giúp hắn một chút đi."
Chờ bác sĩ đi vào, nàng lại đi phòng bếp kêu người nấu cháo.
Người hầu chỉ cho rằng là nàng muốn ăn bữa ăn khuya, còn bỏ thêm tổ yến cùng cá muối vào cháo.
Cháo nấu xong, Mạnh Nịnh liền để người hầu về phòng nghỉ ngơi.
Nàng bưng cháo đi đến trước cửa phòng, do dự không biết có nên vào hay không thì cửa phòng liền mở ra, bác sĩ đi ra.
Lúc ra cửa còn đặc biệt dặn dò Mạnh Nịnh: "Tôi đã xử lý miệng vết thương, cũng cho hắn uống thuốc hạ sốt, qua vài giờ, nếu hắn vẫn không hạ sốt thì tiểu thư gọi tôi, tôi lại đến xử lý."
Mạnh Nịnh nhu thuận gật đầu lại gật đầu.
Tiêu Thâm nhìn lại nhìn Mạnh Nịnh, cảm thấy có chút ngoài ý muốn.
Lúc trước khi hắn tới khám bệnh cho tiểu cô nương này, nàng cả người đều là gai nhọn, phản nghịch lại khó trị, mới qua bao lâu, nàng tính nết liền thay đổi như vậy.
Mạnh Nịnh nhìn nhìn bác sĩ một chút, nói: "Bác sĩ, có thể giúp ta mang bát cháo này vào cho hắn không a?"
Tiêu Thâm là biết việc lúc trước thiên kim của Hứa Gia bị đánh tráo ở bệnh viện, cũng không hỏi nhiều, gật đầu, bưng cháo đứa vào phòng cho Khương Diễm.
Mạnh Nịnh sau lưng hắn nhỏ giọng nói thêm một câu: "Còn có, đừng nói là ta đưa."
Nàng hiện tại hoàn toàn đoán không ra tâm tư của Khương Diễm, chỉ cảm thấy nếu để cho hắn biết chén cháo này là nàng đưa thì nơi tiếp theo chén cháo này đáp chính là trong thùng rác a
*
Mạnh Nịnh trở về phòng nhìn đồng hồ, sắp mười một giờ liền từ trong ví tiền rút hơn phân nửa tiền mặt bỏ vào một cái phong thư, trên mặt thư còn viết một câu --
Ngươi tốt nhất đông chết mình đi, như vậy người làm chị như ta liền vui vẻ a~
Sau đó nàng cầm phong thư đi xuống lầu, muốn đến xem xem Khương Diễm đã hạ sốt hay chưa.
Kết quả đến khi nàng mở cửa liền phát hiện.. Hắn vậy mà đem cửa phòng khóa trái!
Mạnh Nịnh ngốc tại chỗ trong chốc lát, đang tự hỏi có nên về phòng ngủ luôn hay không.
Kỳ thật từ ngày hôm qua khi phát hiện mình xuyên vào một quyển tiểu thuyết, mãi đến bây giờ nàng vẫn có chút cảm giác mơ hồ.
Dù nhận lấy kí ức của nguyên chủ nhưng nàng vẫn không đối với mấy
nhân vật trong sách này có cảm xúc gì khác.
Đối Khương Diễm cũng chỉ là xuất phát từ lòng thương xót nhất thời.
Mà hiện tại, giống như biết nàng sẽ lại xuống phòng mình, Khương Diễm đem cửa phòng khóa trái.
Mạnh Nịnh đột nhiên cảm giác được chính mình làm việc này có chút dư thừa, nàng rõ ràng chỉ cần không giống nguyên chủ tiếp tục làm khó hắn là đủ rồi.
Dù sao mục tiêu đời này và đời trước của nàng không có gì thay đổi, nàng vẫn là nghĩ muốn sống cho tốt.
Mạnh Nịnh xoay người trở về phòng, lại qua mấy phút, nàng lại xuống lầu, nhẹ nhàng đi ra ngoài vườn.
May mắn phòng của Khương Diễm nằm ở tầng trệt, cửa sổ cực thấp, rất dễ dàng liền có thể leo vào, huống chi trong vườn còn để một vài cái ghế.
Mạnh Nịnh không biết Khương Diễm có khóa cửa sổ hay không, vốn chỉ định thử vận may, kết quả khi nhìn thấy cửa sổ liền phát hiện hắn không chỉ không khóa, thậm chí còn không đóng kín.
Khó trách bị sốt thành cái dạng kia.
Trong phòng một chút âm thanh cũng không có, xác nhận Khương Diễm đã ngủ say, nàng mang chiếc ghế lại, nhẹ nhàng mà đẩy cửa sổ.
Mạnh Nịnh sống cả hai đời, đây là lần đầu tiên trèo cửa sổ, cho nên có chút tay chân vụng về, bất quá nàng đã tận lực không để phát ra tiếng quá lớn.
Sau khi vào được trong phòng nàng liền mang phong thư đặt vào trong cặp sách của Khương Diễm.
Bác sĩ Tiêu để hòm thuốc trên bàn bên cạnh giường, Mạnh Nịnh tìm nhiệt kế đi tới gần hắn đo nhiệt độ, đo mấy lần đều là 36.8 độ, chứng minh hắn đã giảm sốt.
Nàng thở dài nhẹ nhõm một hơi, cẩn thận từng li từng tí cất nhiệt kế lại vào hòm.
Hôm nay trăng đặc biệt sáng, ánh trăng hắt vào phòng làm hiện rõ khuôn mặt thiếu niên đang ngủ, những sợi tóc bị mồ hồi làm ướt lúc nãy cũng đã khô.
Mạnh Nịnh nhìn mái tóc mềm mại đen nhanh của Khương Diễm, có chút tức giận bất bình, đều là dinh dưỡng không đủ, vì cái gì tóc nàng cừa khô vàng vừa xơ mà tóc hắn lại vừa đen vừa mềm.
Cũng bởi vì hắn là nhân vật phản diện trong tương lai sao?
Mạnh Nịnh nhìn chằm chằm hồi lâu, không khỏi nghĩ tới ở thế giới trước, anh trai từng tặng nàng một bé cún màu đen tên là than viên.
Than viên lúc đầu rất hung dữ, không chịu để nàng tới gần, về sau mỗi ngày người chơi cùng nó nhiều nhất là nàng.
Mỗi lần té xỉu bị đưa vào bệnh viện, bé con liền ở trong nhà tán loạn tìm kiếm nàng khắp nơi, cho đến khi anh trai lén mang nó vào bệnh viện thăm nàng thì mới chịu an tĩnh lại.
Mạnh Nịnh nghĩ đến mà hốc mặt liền đỏ lên, nàng che miệng không để cho mình khóc thành tiếng.
Nàng rất muốn về nhà, rất muốn gặp cha mẹ cùng anh, rất muốn.. Sờ sờ than viên để trấn an nó.
Mạnh Nịnh theo bản năng nâng tay lên, đến lúc chạm vào mái tóc mềm lại liền cứng cả người lại.
Nàng phục hồi tinh thần, cẩn thận quan sát một chút thấy hắn không có tỉnh lại, liền nhẹ nhàng xoa xoa một chút.
Cảm giác có chút giống than viên của nàng a, Mạnh Nịnh còn đang muốn sờ thêm hai cái, đột nhiên cảm nhận được một ánh mắt lạnh băng hướng về phía mình.
Lời của editor: Uổng cho ta còn edit đoạn đầu cho Hứa Nhiên là thiện lương, mới mấy dòng liền bị vả mặt thật rát quá