Thương Lan đại lục chia làm sáu chủng tộc lớn: Nhân Tộc, Yêu Tộc, Ma Tộc, Thần Tộc, Hải Tộc và Long Tộc.
Nhân Tộc chia làm hai bộ phận, phàm nhân và tu tiên giả.
Phàm Giới là nơi định cư của phàm nhân, linh khí mỏng manh. Ngược lại với đó,
tu chân giới là nơi cư ngụ của tu tiên giả và các tông môn, có lớn có nhỏ.
Người bình thường chỉ cần có được linh căn, sau đó dẫn khí nhập thể, liền có thể bước trên con đường tu luyện.
Các cấp bậc tu luyện gồm có:
Luyện Khí, Trúc cơ, Kim Đan, Nguyên Anh, Hóa Thần, Hợp Thể, Đại Thừa, Độ Kiếp.
Ngoài Luyện Khí kì gồm chín bậc, Độ Kiếp không có cấp bậc ra, các cảnh giới còn lại đều được phân chia thành bốn cấp bậc nhỏ: Sơ kì, trung kỳ, hậu kì và đỉnh phong.
Ngoài ra, Thương Lan Đại Lục còn có các chức nghiệp khác như: Phù Trận Sư, Luyện Đan Sư, Luyện Khí Sư.
Đương nhiên, đây cũng chỉ là một đám da lông mà thôi, còn chi tiết đợi hắn có thời gian sẽ đọc sau.
Mất ba ngày cũng không phải không công, hắn cuối cùng cũng tìm được một cuốn thư tịch cổ viết về đoạt xá.
Đoạt xá là một loại thuật trường sinh vô cùng tà ác, cụ thể chính là nguyên anh của một người đi cướp đoạt thân xác của kẻ khác, chẳng qua loại tà thuật này, là một loại đặc thù chỉ thấy ở cường giả Nên Anh.
Khi tu tiên giả tiến đến Nguyên Anh kì, Kim Đan trong cơ thể vỡ ra, sau đó tiến hành ngưng kết lại tạo ra Nguyên Anh – bản thể thu nhỏ của bản tôn, khi bản tôn chết, Nguyên Anh sẽ chạy ra ngoài tìm thân thể khác rồi đoạt xá. Nhưng khi đã đột phá đến Hóa Thần, đoạt xá căn bản là điều không cần thiết, lúc này thần thức đã hợp nhất với phân thân, gần như tạo thành một cơ thể độc lập, thủ đoạn cao hơn Nguyên Anh một bậc. Bản tôn hoàn toàn có thể giấu phân thân ở một nơi rất xa, khi bản tôn chết đi, phân thân tuy bị thương nhưng vẫn có thể sống tiếp. Các cấp bậc cao hơn liền khỏi cần phải nói, mọi người tự hiểu.
Cỗ thân thể này của hắn, bị đoạt xá là điều không thể. Vì hắn phát hiện ra người này có phân thân, phải, chính là phân thân! Đặc trưng của Hóa Thần cảnh! Tu sĩ nguyên anh cho dù liều chết còn chưa chắc có thể tổn thương được cường giả Hóa Thần, chứ chưa nói chi đến một bản chibi be bé bóp một cái là nát.
Phân thân của "Vô Ngân" không biết đã bị cất đi nơi nào, nhưng hắn vẫn có thể cảm ứng được. Chỉ là, Vô Ngân trên trán chảy mồ hôi lạnh, phân thân tuy không mạnh bằng bản tôn, nhưng thần thức lại chứa một phần của bản tôn, nhỡ đâu một ngày nào đó, phân thân kia phát hiện ra hắn không phải cố chủ, chạy đến tố cáo thì hắn coi như toi.
Thực chất, bản tôn tạo ra phân thân, nên có thể cảm ứng được chúng, nhưng phân thân lại không thể làm được điều này, trừ khi bản tôn một lần nữa đưa phân thân trở lại cơ thể. Lúc đó phân thân cho dù biết cũng không thể làm được gì, chỉ có thể mặc bản tôn định đoạt. Vì vậy, lo lắng của Vô Ngân là điều không cần thiết.
Còn nữa, người đoạt xá sẽ có được tất cả kí ức của nguyên chủ, vậy hắn cũng không tính là đoạt xá đi?
Lấy tay nhu nhu trán, Vô Ngân mò từ túi trữ vật ra một miếng ngọc truyền âm, hỏi thăm nơi ở của chưởng môn, sau đó một đường đi thẳng đến đó.
...
"Cái gì?" Chưởng môn chân nhân kinh hoàng đứng bật dậy, sau đó cảm thấy mình hơi thất thố, liền ngồi xuống, nói:
"Rốt cuộc có chuyện gì xảy ra, đệ mau kể cho ta nghe."
Vô Ngân giải phong kỹ năng diễn xuất của mình, thở dài một hơi, quay một góc bốn mươi lăm độ nhìn lên trời, cảm thán nói:
"Ta cũng không biết nữa. Khi ta tỉnh dậy, chỉ thấy mình đang nằm trong một băng động ở trung khu Huyễn Vụ sâm lâm, ngoài cây chiết phiến để bên cạnh thì không còn thấy thứ gì khác. Ta cũng không nhớ nổi mình là ai, ở đâu, là người như thế nào. Cũng may ta gặp tên tiểu tử môn hạ của nơi này, hắn rất lắm chuyện, ta cũng vì vậy đào được kha khá tin tức. Sau đó, gặp mấy người các ngươi, ta cũng không biết phải nói sao, chỉ đành dùng kế hoãn binh, tìm cớ trở về tìm cách lấy lại kí ức, trong ba ngày, ta đi khắp Xu Tĩnh phong mấy lần, cũng lượn một vòng quanh Thanh Linh Phái, nhưng vẫn không có chút ấn tượng gì. Không còn cách nào khác, đành phải nói cho ngươi."
Sau đó dùng ánh mắt "vô tội" nhìn chưởng môn chân nhân đang ngồi đối diện mình.
Từ Mạc không thể nhịn được nữa, trừng mắt trách móc Vô Ngân: "Lão Khúc ngươi đúng thật là làm bừa, xảy ra chuyện lớn như vậy lúc mới gặp chúng ta cũng không thèm ho he câu gì, chúng ta là sư huynh đệ đồng môn, không phải người ngoài mà ngươi phải giấu! Quả nhiên, bao nhiêu năm rồi, cái tính lì lợm này vẫn không sửa được."
Vô Ngân mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, im lặng không nói năng gì. Đùa nhau à, chưởng môn sư huynh ôn nhuận nho nhã nghe thấy chuyện này cũng sắp phun trào đến nơi, đừng nói đến mấy tên mặt khó ở hôm trước, hắn mà nói tiếp là xác định thành con nhím luôn ấy chứ.
Từ Mạc nói xong một hơi, nhìn Vô Ngân tiếp tục trầm mặc, thở dài một hơi, lấy ngọc truyền tin liên lạc với bảy người còn lại, sau đó cùng Vô Ngân đi đến Nghị Sự Đường.
...
Bị xúm vào mắng té tát một trận, đương lúc Vô Ngân hoài nghi tính đúng sai khi dùng chiêu này, thì Mặc Y Thần – Luyện Đan Sư kiêm chức phong chủ Luyện Đan Phong cắt ngang một bầu trời lửa đạn:
"Bây giờ có nói cũng chẳng thay đổi được gì, để ta kiểm tra trước đã."
Vô Ngân dùng ánh mắt đầy cảm kích nhìn tử y nam tử trước mặt.
Oa, huynh đệ tốt, yêu ngươi vạn năm!
Mặc Y Thần trừng mắt nhìn nam nhân nãy giờ câm như hến kia, xì một tiếng, nói:
"Đừng có mà dùng ánh mắt đấy nhìn ta, da gà rụng đầy đất rồi."
Hắn xin phép rút lại lời nói vừa nãy.
Mặc Y Thần nói xong cũng không thèm quan tâm tên kia nghĩ cái gì, nghiêm túc bắt mạch cho Vô Ngân.
Lát sau, y hơi nhăn lại mày, buông tay Vô Ngân ra, ngẩng đầu nhìn mọi người, thở dài một hơi.
Mặt mấy người còn lại ai nấy trắng như giấy, lo lắng khẩn trương hỏi y:
"Lão Khúc hắn bị làm sao?"
Mặc Y Thần chậm rãi uống ngụm nước trà, sau đó tiếp tục thở dài:
"Hắn.." Mặc Y Thần thở dài một hơi, không nói.
Lâm Nhiễm – phong chủ Minh Ngọc phong, tính tình vốn nóng nảy, làm sao có thể cùng tên quái gở Mặc Y Thần này chơi thái cực quyền, tức giận nhìn y:
"Đừng có mà chơi trò giả thần giả quỷ, nói trọng điểm!"
Mặc Y Thần nhún vai, vô tội nói:
"Thì hắn đâu có bệnh tật gì đâu, khỏe nhăn răng ra như thế kia."
Lời vừa thốt ra khỏi miệng, đã nhận lấy một loạt ánh mắt như dao găm của mọi người, Mặc Y Thần xoa xoa cánh tay nổi da gà, khóc không ra nước mắt, mấy người các ngươi một chút cũng không đáng yêu!
Vô Ngân mí mắt giật giật, cái đức hạnh này, ngay cả hắn cũng không dám khen tặng.
Từ Mạc vẫn như cũ lo lắng nhăn mày:
"Nhưng mà.."
Mặc Y Thần liếc Vô Ngân một cái, nói:
"Ta có vận linh lực dò xét, cuối cùng phát hiện ra một việc.."
Từ Mạc khẩn trương:
"Việc gì?"
"Hắn tấn chức."
Từ Mạc: "..."
Mọi người: "..."
Vô Ngân: "..."
Huynh đài, huynh đây là cắn thuốc quá liều đúng không?
Mặc Y Thần: "Khụ, nói thật, ta tra không ra nguyên nhân, ngoài việc lão Khúc tấn chức ra thì ta cũng không phát hiện thêm được cái gì."
Mọi người: "..."
Có mỗi việc đấy, ngươi quanh co mất nửa ngày để làm gì, hả?
Vô Ngân cứ việc trong lòng khinh thường hành vi ấu trĩ của Mặc Y Thần, nhưng ngoài mặt vẫn trang bức (1) nói một câu:
"Vạn sự tùy duyên thôi, mọi người không cần quá lo lắng."
Mấy người nhìn Vô Ngân, người đáng lí ra phải đang lo lắng đứng ngồi không yên, lại nhẹ nhàng bang quơ nói một câu, thậm chí còn an ủi ngược lại bọn họ, không khỏi có chút xấu hổ.
Lâm Nhiễm khụ một tiếng, nói:
"Ây da đám nam nhân các người gà mẹ quá rồi đấy, đương sự còn không lo, các ngươi trưng ra cái vẻ mặt trời sụp đất nứt kia làm gì?"
Mặc Y Thần thấm thía nhìn Lâm Nhiễm: "Đến bây giờ mới nghe được từ miệng của ngươi một câu tử tế."
Lâm Nhiễm tức đến đỏ mặt: "Tên hỗn đản kia, ngươi muốn chết lắm đúng không?"
Mặc Y Thần làm bộ dạng bị hoảng sợ: "Ta sợ quá đi.."
Lâm Nhiễm lao tới chỗ Mặc Y Thần, gằn từng chữ: "Hôm nay lão nương không đánh chết ngươi, ta liền không gọi Lâm Nhiễm!"
Hai người đánh nhau loạn xạ lên, phảng phất như tập mãi thành thói quen, không có ai tiến lên ngăn cản. Vô Ngân hiểu ý, nhàm chán đứng một chỗ bình phẩm: Chậc chậc, tên tiểu tử kia nhìn vậy mà thân thủ vững vàng, hạ quyền dứt khoát, chẳng qua lực lượng có chút yếu, dù sao đối phương là nữ nhân, còn là sư huynh muội đồng môn, nên có thể hiểu được. Lâm Nhiễm bên này thấy chiêu chặn chiêu, đồng thời còn nương lực đạo của đối phương tiến hành phản chiêu, lấy nhu chế cương, perfect!
Vô Ngân còn đang hăng hái hóng hớt thì bị cắt ngang bởi Từ Mạc:
"Kệ bọn họ thôi, chúng ta đi."
Vô Ngân gật gật đầu, sau đó trở về Xu Tĩnh Phong tiếp tục làm sâu gạo.