2,492 ❤︎ Bài viết: 178 Tìm chủ đề
91 0
Tôi thích thầm một đứa ngốc

Tác giả: Thiên Nguyên

Thể loại: Đam mỹ

Số chương: Chưa hoàn​

55405699017_9dab315e05_o.png



Tình yêu nào cũng cần sự dũng cảm, nhưng ở hai đứa nhỏ trong trường tư thục Phong Ly, cần nhiều hơn sự dũng cảm chính là chấp nhận bản thân và chịu trách nhiệm cho những gì con người mình là.

Vị Thanh bài xích chính mình, Khải Lâm yêu nhưng không dám nói, sự hiện diện của hai người là minh chứng cho quan điểm: Tình yêu đẹp nhất là phải biết yêu mình trước cả khi yêu người.

Cảm ơn đã đến, cảm ơn đã dừng lại nếu đủ duyên, hi vọng hai đứa nhỏ nhà tôi sẽ không làm các bạn thất vọng! "Tôi thích thầm một đứa ngốc", tôi không biết đứa nào ngốc, nhưng chắc chắn chúng ta sẽ "ngốc" khi theo dõi tình yêu của hai đứa nhỏ này.​
 
2,492 ❤︎ Bài viết: 178 Tìm chủ đề

Chương 1: Socola bạc hà​


Các chuyên gia nghiên cứu cho rằng, khi một người phát hiện ra khuynh hướng tính dục thật sự của chính mình thì sẽ có hai phản ứng xảy ra. Một là bàng hoàng khó tin, sau đó như được khám phá ra chân trời mới, một con người mới được sinh ra đời. Hai là cũng bàng hoàng không tin, sau đó rơi vào sự đối nghịch với chính bản thân, bị lạc lối, mất phương hướng. Giai đoạn đó tùy thuộc vào khả năng tiếp nhận của mỗi người mà sẽ có tiến độ nhanh hay chậm, có người thì hai ba ngày là tìm được sự bình tĩnh, có người thì một tháng sau vẫn chưa tin nổi, chỉ biết chống chế bằng chút lý lẽ cuối cùng.

Vị Thanh, là một điển hình của trường hợp thứ hai. Cậu đã sống mơ mơ hồ hồ suốt nửa năm, nhưng vẫn không tài nào chấp nhận cái định nghĩa về "con người" khác trong mình.

Vị Thanh biết sự thay đổi của cuộc đời mình là từ năm cậu học cấp ba. Vị Thanh sinh ra trong một gia đình có gốc giáo dục, cha mẹ đều là giảng viên, là người làm nghề có thâm niên, nên rất có tiếng nói trong ngành. Nhà cậu lại còn có nguồn tiền từ mối buôn bán nhỏ nên so với bạn bè đồng trang lứa, có thể nói đời sống của Vị Thanh khá tốt. Được nuôi dưỡng trong khuôn phép, Vị Thanh cũng như cha mẹ mình, cậu thật sự hi vọng bản thân sẽ học hành thành tài, theo con đường đào tạo nhân tài cho nước nhà, lấy vợ sinh con, tự mình xây một gia đình êm ấm, viên mãn hạnh phúc. Mọi phấn đấu trong cuộc đời cậu đều được cha mẹ góp phần không nhỏ xây dựng nên ý thức hệ cổ hũ của cậu, nên đối với chuyện một ngày đẹp trời bỗng phát hiện ra bản thân là gay, không cần phải nói cậu đã hoảng loạn đến mức nào.

Cuộc đời Vị Thanh trật khỏi đường ray bắt đầu từ đó, chỉ vì vào một ngày đẹp trời, cậu bỗng phát hiện mình thích một người, lại còn là con trai.

Xã hội văn minh phát triển, con người đã dễ dàng chấp nhận những tư tưởng mới để phù hợp với thời đại, họ sẽ không bài xích hay kỳ thị chuyện đó, nhưng Vị Thanh lại bài xích chính mình.

Thời điểm đó cậu bận kẹt giữa chuyện học thi để lên lớp mười hai, mọi cảm xúc khác thường nhen nhóm trong đầu đều bị cậu mạnh mẽ đè xuống, Vị Thanh hoảng loạn mấy ngày rồi thôi, rất có nguyên tắc mà xếp nó gọn qua một bên, theo thứ tự tập trung cho những thứ trước mắt rồi mới lôi nó ra xử lý. Nhưng cũng là lần đầu gặp phải loại chuyện này, dù sao vẫn là thiếu niên trong sáng chưa bước vào đời, một ngày nọ, cùng thằng bạn thân ngồi trên sân thượng nhìn ngắm bầu trời xanh mướt, Vị Thanh nhịn đã lâu thành ra nghẹn ứ, trong phút nhất thời đã cất tiếng nói ra chuyện đó với người bên cạnh mình. Cậu chỉ đơn giản hỏi: Nếu một ngày cậu biết mình là gay thì sẽ làm gì? Vị Thanh không mong đợi lắm vào câu trả lời của người ta, phải ôm mối bận tâm nặng nề trong thời gian qua khiến cậu phiền não muốn chết, câu hỏi vu vơ cũng là vì tâm tình chán nản buột miệng phun ra, cậu đã không hi vọng sẽ nhận được lời khuyên từ một tên trai thẳng. Vậy mà, câu trả lời của người bên cạnh đã khiến Vị Thanh sửng sốt, cậu quay sang nhìn hắn ta, đầu óc trống rỗng len lỏi những cảm xúc mâu thuẫn, vừa như vui sướng vừa như còn suy tư trăn trở một số chuyện.

Cậu nghe giọng Khải Lâm trầm ổn vang vang vào lỗ tai mình:

"Tớ sẽ chạy đến ôm chầm lấy cái người khiến tớ nhận ra mình là gay, và lập lời hứa với bản thân sẽ trân trọng yêu thương người đó suốt đời."

Giọng điệu bình tĩnh mà lại qua loa, so với con người mặt lạnh cọc tính như Khải Lâm thì đây là câu trả lời ngu gần chết, dường như không hề giúp ích được gì cho Vị Thanh, nhưng chính trong những giây phút bấn loạn ngày đó lại thật sự an ủi được tâm hồn cậu.

Vị Thanh đã nghĩ, thây kệ vậy, tới đâu thì tới, chỉ là thích một người thôi mà, cậu đâu phải chưa từng thích ai.

Thoắt cái đã được nửa năm kể từ ngày Vị Thanh được khai sáng bước vào một thế giới mới.

Đầu tháng chín, nắng trên sân trường nhạt dần, bớt đi cái nóng cháy da cháy thịt của mùa hè, bọn học sinh lại bắt đầu một năm học mới đầy gian nan thử thách, đặc biệt đối với Vị Thanh, đây còn là năm học cuối cùng trong đời học sinh của cậu. Vì tính chất quan trọng và ý nghĩa của nó, vào ngày khai giảng, mặt mũi đứa nào chung lớp cậu cũng sáng rực, vui vẻ trò chuyện vì được gặp lại nhau, để mặc nhũng thứ cam ro về kỳ học sắp tới ra sau đầu. Đã cuối cấp rồi, bọn lớp mười hai bây giờ là lớn nhất trường, phải chơi trước đã!

Bước vào lớp, chào một loạt các bạn học khác, Vị Thanh bỏ cặp xuống, chống cằm nhìn ra mấy cây bàng dưới sân trường. Lòng không vì mấy ngày hè trôi qua mà tiếc nuối, trái lại cậu biết rõ, đối với học kỳ này bản thân có bấy nhiêu mong đợi như thế nào, vì cuối cùng cũng có cơ hội để cậu một lần làm rõ nỗi khổ não của chính mình. Nhắc đến chuyện đó, Vị Thanh lại thở dài, không biết lần thứ mấy thở dài trong nửa năm qua rồi.

Trong thời gian qua cậu đã tập làm quen với việc nhìn thằng bạn còn là người mình thích trở nên quen mắt, nên ít nhất dù cùng nhau đụng mặt chung một lớp, không có nhiều sự xấu hổ nào xảy ra xuất phát từ cậu cả.

Vị Thanh từ tư thế chống cằm nhìn cửa sổ đến nằm nhoài người trên bàn. Bàn cậu nằm ở vị trí thứ hai dãy ngoài cùng sát cửa sổ, nghiêng đầu qua là có thể cảm nhận làn gió mát rượi phả vào mặt, tấm rèm cửa phất phới trước mắt, cậu lim dim muốn ngủ, ánh sáng từ bên ngoài rọi lên gương mặt một mảng ấm áp vô cùng dễ chịu. Tiếng ồn ào trong lớp cùng âm thanh ngoài sân trường vọng vào, hài hòa thành bản nhạc trong trẻo mang tên thanh xuân, làm học sinh chắc chắn một lần trong đời bạn sẽ bị âm thanh dịu dàng ấy vỗ về chính mình, bỏ mặc thực tại rồi chìm vào giấc ngủ.

Không biết đã qua bao lâu, Vị Thanh bừng tỉnh, ngẩng đầu lên nhìn cô chủ nhiệm mới đang đứng phía trên phổ biến nội quy. Cậu dụi dụi mắt, quay đầu sang góc lớp cuối dãy thứ tư, tầm mắt bỗng lướt qua một hộp sữa socola bạc hà trên bàn. Vị Thanh cầm lên, vỏ hộp hãy còn rất ấm, cậu ngồi gần cửa sổ đã sớm ngấm gió lạnh ngắt, xúc cảm của vật lan ra trong lòng bàn tay dấy lên cho cơ thể cảm giác dễ chịu.

Vị Thanh quay sang Khải Lâm phía cuối dãy, vừa đúng lúc cậu ấy cũng ngẩng đầu nhìn sang. Vị Thanh híp mắt mỉm cười, lắc lắc hộp sữa trong tay hướng người kia nhép khẩu miệng nói hai chữ "Cảm ơn"

Cậu thấy Khải Lâm cũng cười, sau đó cậu quay đầu lại, ngước đầu lên bắt đầu nghe bài giảng từ cô chủ nhiệm trên bục.
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back