You are using an out of date browser. It may not display this or other websites correctly.
You should upgrade or use an alternative browser.
You should upgrade or use an alternative browser.
- Thread starter Tháp Nhân
- Ngày gửi
Tên bài thơ: Nhớ người xưa
Tác giả: Tháp Nhân
Nước mắt vẫn rơi xuống
Những tưởng đã vô tình
Đọc dòng tin năm cũ
Thấy lòng mình buồn tênh..
Anh vẫn nhớ về em
Trong một vài khoảnh khắc
Nhớ những lời em nhắc
Và những lời trách yêu..
Cuộc đời có bao nhiêu
Chúng mình đều biết thế
Nhưng rồi đều ích kỉ
Bỏ tình yêu nửa chừng
Em có hạnh phúc không?
Anh vẫn buồn nhiều lắm
Từ trong sâu thăm thẳm
Anh còn thương rất nhiều..
Tác giả: Tháp Nhân
Nước mắt vẫn rơi xuống
Những tưởng đã vô tình
Đọc dòng tin năm cũ
Thấy lòng mình buồn tênh..
Anh vẫn nhớ về em
Trong một vài khoảnh khắc
Nhớ những lời em nhắc
Và những lời trách yêu..
Cuộc đời có bao nhiêu
Chúng mình đều biết thế
Nhưng rồi đều ích kỉ
Bỏ tình yêu nửa chừng
Em có hạnh phúc không?
Anh vẫn buồn nhiều lắm
Từ trong sâu thăm thẳm
Anh còn thương rất nhiều..
Chỉnh sửa cuối:
Tên bài thơ: Có những ngày yếu mềm
Tác giả: Tháp Nhân
Có những ngày, chẳng hiểu nổi bản thân
Đang nghĩ gì mà sao buồn đến vậy
Bước xuống phố mà nhìn đâu cũng thấy
Nỗi cô đơn, lạc lõng đến nao lòng
Có những ngày, trống trải và chỉ mong
Ngủ một giấc không bao giờ tỉnh lại
Cứ thầm lặng rồi bình yên thế mãi
Không yếu lòng, cũng chẳng thấy chênh vênh
Có những ngày, tâm trí cứ lênh đênh
Về hiện tại, tương lai và quá khứ
Chợt thấy mình sao buồn đau nhiều thứ
Để đến giờ vẫn không thấy an yên
Có những ngày, cứ cố gắng triền miên
Tự vùi mình vào công việc bận rộn
Dù mệt mỏi, dù khó khăn bừa bộn
Vẫn một mình tự an ủi bản thân
Có những ngày, bỗng cảm thấy lênh đênh
Một mình mình giữa triệu người xuôi ngược
Bao năm tháng thăng trầm có mất được
Nhưng cuối cùng vẫn chỉ có buồn đau
Có những ngày chỉ muốn quên đi mau
Mất trí nhớ để khỏi phải phiền não
Để sâu thẳm cũng bớt đi giông bão
Lòng thanh thản nở nụ cười bình yên
Có những ngày! Những ngày rất buồn phiền.
Tác giả: Tháp Nhân
Có những ngày, chẳng hiểu nổi bản thân
Đang nghĩ gì mà sao buồn đến vậy
Bước xuống phố mà nhìn đâu cũng thấy
Nỗi cô đơn, lạc lõng đến nao lòng
Có những ngày, trống trải và chỉ mong
Ngủ một giấc không bao giờ tỉnh lại
Cứ thầm lặng rồi bình yên thế mãi
Không yếu lòng, cũng chẳng thấy chênh vênh
Có những ngày, tâm trí cứ lênh đênh
Về hiện tại, tương lai và quá khứ
Chợt thấy mình sao buồn đau nhiều thứ
Để đến giờ vẫn không thấy an yên
Có những ngày, cứ cố gắng triền miên
Tự vùi mình vào công việc bận rộn
Dù mệt mỏi, dù khó khăn bừa bộn
Vẫn một mình tự an ủi bản thân
Có những ngày, bỗng cảm thấy lênh đênh
Một mình mình giữa triệu người xuôi ngược
Bao năm tháng thăng trầm có mất được
Nhưng cuối cùng vẫn chỉ có buồn đau
Có những ngày chỉ muốn quên đi mau
Mất trí nhớ để khỏi phải phiền não
Để sâu thẳm cũng bớt đi giông bão
Lòng thanh thản nở nụ cười bình yên
Có những ngày! Những ngày rất buồn phiền.
Tên bài thơ: Một buổi chiều
Tác giả: Tháp Nhân
Chiều nhạt dần nghiêng chiếc bóng mênh mang
Ta nhẹ bước miên man nhìn mây gió
Một cảm giác mơ hồ nhưng vẫn rõ
Tự khi nào ta chợt thấy đăm chiêu.
Chắc đợi chờ bên ấy một lời yêu
Lần gặp gỡ có bao điều trăn trở
Con tim nhỏ bỗng dưng vời vợi nhớ
Nhớ nụ cười, nhớ ánh mắt Người thôi.
Ta chợt thèm vị ngọt của đôi môi
Lòng ngực đánh liên hồi nhanh đến lạ
Người dưng ơi! Gọi tên Người băng giá
Có bao giờ tan chảy trước ai chưa?
Chiều lặng buồn run rẩy đón cơn mưa
Ta cũng thế lạnh đủ vừa nhung nhớ
Trong ý nghĩ bắt đầu ta thấy sợ
Sợ một ngày Người ngoảnh mặt thờ ơ.
Trong tình yêu ta như kẻ dại khờ
Mang thương nhớ gửi vào thơ tâm sự
Nên hạnh phúc chưa một lần trú ngự
Mãi lạc loài ở tận phía trời xa.
Nếu một chiều con phố vắng người qua
Người dưng ơi! Ta về chung lối nhé!
Tác giả: Tháp Nhân
Chiều nhạt dần nghiêng chiếc bóng mênh mang
Ta nhẹ bước miên man nhìn mây gió
Một cảm giác mơ hồ nhưng vẫn rõ
Tự khi nào ta chợt thấy đăm chiêu.
Chắc đợi chờ bên ấy một lời yêu
Lần gặp gỡ có bao điều trăn trở
Con tim nhỏ bỗng dưng vời vợi nhớ
Nhớ nụ cười, nhớ ánh mắt Người thôi.
Ta chợt thèm vị ngọt của đôi môi
Lòng ngực đánh liên hồi nhanh đến lạ
Người dưng ơi! Gọi tên Người băng giá
Có bao giờ tan chảy trước ai chưa?
Chiều lặng buồn run rẩy đón cơn mưa
Ta cũng thế lạnh đủ vừa nhung nhớ
Trong ý nghĩ bắt đầu ta thấy sợ
Sợ một ngày Người ngoảnh mặt thờ ơ.
Trong tình yêu ta như kẻ dại khờ
Mang thương nhớ gửi vào thơ tâm sự
Nên hạnh phúc chưa một lần trú ngự
Mãi lạc loài ở tận phía trời xa.
Nếu một chiều con phố vắng người qua
Người dưng ơi! Ta về chung lối nhé!
Tên bài thơ: Nỗi nhớ trong tôi
Tác giả: Tháp Nhân
Có nỗi nhớ xoáy vào đêm sâu thẳm
Để hai người xa vạn dặm hoài đau
Phía sân ga vọng lại tiếng đoàn tàu
Người đưa tiễn còn người lau nước mắt
Có nỗi nhớ ai vô tình đem đặt
Giữa cuộc đời làm vết cắt hằn in
Tình yêu kia anh hứa mãi giữ gìn
Dù duyên vỡ bao niềm tin tan biến
Có nỗi nhớ chẳng một lần lay chuyển
Bởi tim khờ đã trót nguyện khắc ghi
Phố về khuya còn lại tiếng thầm thì
Của những kẻ sắp biệt ly vạn dặm
Có nỗi nhớ đưa bàn tay ta nắm
Nhưng nhận về toàn bụi bặm thời gian
Quá khứ kia còn lại đống tro tàn
Lem luốc cả ngón tay ngoan mộng mị
Có nỗi nhớ xoáy dài theo suy nghĩ
Tình chết rồi mà âm vị còn vương
Bao ngày qua anh tập sống kiên cường
Cười nhạt nhòa chuyện yêu đương nhân thế..
Tác giả: Tháp Nhân
Có nỗi nhớ xoáy vào đêm sâu thẳm
Để hai người xa vạn dặm hoài đau
Phía sân ga vọng lại tiếng đoàn tàu
Người đưa tiễn còn người lau nước mắt
Có nỗi nhớ ai vô tình đem đặt
Giữa cuộc đời làm vết cắt hằn in
Tình yêu kia anh hứa mãi giữ gìn
Dù duyên vỡ bao niềm tin tan biến
Có nỗi nhớ chẳng một lần lay chuyển
Bởi tim khờ đã trót nguyện khắc ghi
Phố về khuya còn lại tiếng thầm thì
Của những kẻ sắp biệt ly vạn dặm
Có nỗi nhớ đưa bàn tay ta nắm
Nhưng nhận về toàn bụi bặm thời gian
Quá khứ kia còn lại đống tro tàn
Lem luốc cả ngón tay ngoan mộng mị
Có nỗi nhớ xoáy dài theo suy nghĩ
Tình chết rồi mà âm vị còn vương
Bao ngày qua anh tập sống kiên cường
Cười nhạt nhòa chuyện yêu đương nhân thế..
Tên bài thơ: Thoáng buồn
Tác giả: Tháp Nhân
Nắng nhiều để lại mưa mau
Yêu nhiều để lại đớn đau tháng ngày
Tình xa ai có nhớ thay
Người xa nơi đó có hay tôi buồn
Lệ nào đâu đó thoáng tuôn
Ngày dài đâu đó vẫn luôn đợi chờ
Biết là tan nát mộng mơ
Biết là chẳng đẹp như thơ thôi đành
Người xa mặc kệ người xa
Tình xa để lại, lại là đơn côi
Đường tình có lẽ vậy thôi
Thà rằng trống trải đơn côi trong lòng.
Tác giả: Tháp Nhân
Nắng nhiều để lại mưa mau
Yêu nhiều để lại đớn đau tháng ngày
Tình xa ai có nhớ thay
Người xa nơi đó có hay tôi buồn
Lệ nào đâu đó thoáng tuôn
Ngày dài đâu đó vẫn luôn đợi chờ
Biết là tan nát mộng mơ
Biết là chẳng đẹp như thơ thôi đành
Người xa mặc kệ người xa
Tình xa để lại, lại là đơn côi
Đường tình có lẽ vậy thôi
Thà rằng trống trải đơn côi trong lòng.
Tên bài thơ: Cảm xúc của quá khứ
Tác giả: Tháp Nhân
Vậy mà cũng đã sang thu
Nhớ nhung ai đó mặc dù đã xa
Đường đời bão táp phong ba
Để ai, ai lại.. lại là ngóng trông
Cuộc tình dẫu đã sang đông
Mà sao ai đợi, đợi không ai về
Giật mình.. có lẽ là mơ
Hình dung ai đó lại về ghé thăm
Mắt buồn.. đêm tối xa xăm
Lệ buồn.. nhắc lại tháng năm xa dần.
Tác giả: Tháp Nhân
Vậy mà cũng đã sang thu
Nhớ nhung ai đó mặc dù đã xa
Đường đời bão táp phong ba
Để ai, ai lại.. lại là ngóng trông
Cuộc tình dẫu đã sang đông
Mà sao ai đợi, đợi không ai về
Giật mình.. có lẽ là mơ
Hình dung ai đó lại về ghé thăm
Mắt buồn.. đêm tối xa xăm
Lệ buồn.. nhắc lại tháng năm xa dần.
Tên bài thơ: Sóng và biển
Tác giả: Tháp Nhân
Có những lúc ước mình là biển cả
Để mênh mông ôm trọn cả bầu trời
Biển cuộn sóng về mọi miền đất lạ
Đêm muộn màng lặng lẽ đếm sao rơi
Có những lúc ước mình là con sóng
Để miên man yêu Biển đến bạc đầu
Sóng với Biển muôn đời hình với bóng
Mãi bên nhau dù Biển chảy về đâu
Có những lúc ước mình là bờ cát
Để bốn mùa thổn thức đếm chờ mong
Đêm âm thầm lắng nghe lời Biển hát
Rồi khẽ khàng.. Biển có nhớ ai không?
Có những lúc nghe thương em đến lạ
Ước gì mình sẽ về Biển cùng nhau
Bờ cát trắng vẫn uốn quanh ghềnh đá
Như muôn đời sóng biển vẫn bên nhau..
Tác giả: Tháp Nhân
Có những lúc ước mình là biển cả
Để mênh mông ôm trọn cả bầu trời
Biển cuộn sóng về mọi miền đất lạ
Đêm muộn màng lặng lẽ đếm sao rơi
Có những lúc ước mình là con sóng
Để miên man yêu Biển đến bạc đầu
Sóng với Biển muôn đời hình với bóng
Mãi bên nhau dù Biển chảy về đâu
Có những lúc ước mình là bờ cát
Để bốn mùa thổn thức đếm chờ mong
Đêm âm thầm lắng nghe lời Biển hát
Rồi khẽ khàng.. Biển có nhớ ai không?
Có những lúc nghe thương em đến lạ
Ước gì mình sẽ về Biển cùng nhau
Bờ cát trắng vẫn uốn quanh ghềnh đá
Như muôn đời sóng biển vẫn bên nhau..
Tên bài thơ: Gió lạnh
Tác giả: Tháp Nhân
Chợt một ngày đông về giá lạnh
Nhớ anh nhiều hiu quạnh trái tim non
Phố cũ đường xưa cũng héo mòn
Tháng ngày mai một chuyện tình son
Anh ra đi giữa mùa đông giá lạnh
Để một người chưa tạnh giọt buồn rơi
Anh tìm hạnh phúc chốn xa xôi
Một người lặng lẽ đơn côi đợi chờ
Tác giả: Tháp Nhân
Chợt một ngày đông về giá lạnh
Nhớ anh nhiều hiu quạnh trái tim non
Phố cũ đường xưa cũng héo mòn
Tháng ngày mai một chuyện tình son
Anh ra đi giữa mùa đông giá lạnh
Để một người chưa tạnh giọt buồn rơi
Anh tìm hạnh phúc chốn xa xôi
Một người lặng lẽ đơn côi đợi chờ
Tên bài thơ: Hãy quên đi
Tác giả: Tháp Nhân
Có thể là cuộc sống vẫn dần qua
Để cho năm tháng vẫn là dần trôi
Đường tình ai rẽ làm đôi
Để cho tôi lại đơn côi một mình
Đường đời ai thấy dấu chân?
Đường tình tôi thấy một lần từng yêu
Nhớ nhung, nhung nhớ chi nhiều
Dẫu cho có đẹp, là điều đã qua
Tháng ngày kia vẫn trôi xa
Để cho tình đẹp, chỉ là từng yêu
Quên đi, quên hết những điều
Vùi đi, xóa hết tình yêu trong lòng.
Tác giả: Tháp Nhân
Có thể là cuộc sống vẫn dần qua
Để cho năm tháng vẫn là dần trôi
Đường tình ai rẽ làm đôi
Để cho tôi lại đơn côi một mình
Đường đời ai thấy dấu chân?
Đường tình tôi thấy một lần từng yêu
Nhớ nhung, nhung nhớ chi nhiều
Dẫu cho có đẹp, là điều đã qua
Tháng ngày kia vẫn trôi xa
Để cho tình đẹp, chỉ là từng yêu
Quên đi, quên hết những điều
Vùi đi, xóa hết tình yêu trong lòng.
Tên bài thơ: Chờ người nơi đó
Tác giả: Tháp Nhân
Anh biết rồi sao vẫn mãi khổ đau
Mãi hi vọng vào những điều không tưởng
Thời gian trôi em làm sao hiểu được
Có lúc anh cần, cần lắm một vòng tay
Em có về nghe ngọn gió heo may
Rơi trên lá thì thầm lời ngóng đợi
Tiếng yêu ơi có khi nào đã vội
Bởi anh còn yêu lắm một người xa
Nói lời yêu anh chẳng kịp nhận ra
Rằng khoảng trống giữa lòng anh rất rộng
Nên em ơi khi giật mình tỉnh mộng
Anh dại khờ mang thương nhớ vào thơ
Anh đi rồi em có thấy bơ vơ
Thấy nhung nhớ khoảng trời xanh màu nắng
Hay lặng lẽ giữa muôn ngàn cay đắng
Để dòng thơ chất chứa mãi niềm đau
Có phải chăng lòng người lắm nông sâu?
Em cũng thế chiếc lá rơi buồn nhỉ!
Thế nên khi em nói lời chung thủy
Anh bảo rằng : "em cũng sẽ đổi thay.."
Tác giả: Tháp Nhân
Anh biết rồi sao vẫn mãi khổ đau
Mãi hi vọng vào những điều không tưởng
Thời gian trôi em làm sao hiểu được
Có lúc anh cần, cần lắm một vòng tay
Em có về nghe ngọn gió heo may
Rơi trên lá thì thầm lời ngóng đợi
Tiếng yêu ơi có khi nào đã vội
Bởi anh còn yêu lắm một người xa
Nói lời yêu anh chẳng kịp nhận ra
Rằng khoảng trống giữa lòng anh rất rộng
Nên em ơi khi giật mình tỉnh mộng
Anh dại khờ mang thương nhớ vào thơ
Anh đi rồi em có thấy bơ vơ
Thấy nhung nhớ khoảng trời xanh màu nắng
Hay lặng lẽ giữa muôn ngàn cay đắng
Để dòng thơ chất chứa mãi niềm đau
Có phải chăng lòng người lắm nông sâu?
Em cũng thế chiếc lá rơi buồn nhỉ!
Thế nên khi em nói lời chung thủy
Anh bảo rằng : "em cũng sẽ đổi thay.."
Những người đang xem chủ đề này
Tổng: 1
Thành viên: 0, Khách: 1
Dành cho riêng bạn
- Trả lời
- 2
- Đọc
- 20K
- Trả lời
- 0
- Đọc
- 1K
- Trả lời
- 0
- Đọc
- 847
Xu hướng nội dung
Được thích nhiều nhất
-
408,220
Mạnh Thăng
-
270,720
Aki Re
-
265,720
Jess93
-
262,370
HiHi2129
-
258,720
Thiên Bách Nguyệt