"Nhưng con cũng cần cha nữa, cha đã hứa với con là cha sẽ ở mãi với con, vì mẹ không muốn cha ở lại." Thằng bé giọng có chút dỗi hờn, Maeve không biết phải nói gì với con trai cô lúc này. Làm sao cô lại không muốn cả gia đình ba người cùng chung sống hạnh phúc với nhau chứ. Cô đã từng mong mỏi biết bao nhiêu, đến tận giờ phút này trái tim cô vẫn hoàn toàn thuộc về anh, nhưng cô làm sao có thể sống cùng một người đàn ông mà trái tim anh ta không thuộc về cô, cô làm sao có thể nằm cạnh anh ta mỗi đêm để nghe anh ta gọi tên một người phụ nữ khác. Không, cô không thể sống như vậy, cô không thể chịu đựng thêm nữa những tổn thương. Cô biết mình ích kỉ khi không cho cha con họ ở bên nhau, nhưng cô không thể, ngàn lần không thể.
"Mark ngoan, con không hiểu hết chuyện của người lớn đâu. Con phải ngủ đi. Đã muộn lắm rồi."
"Mẹ bắt cha phải đi, con không thích mẹ nữa đâu, con không ngủ với mẹ đâu." Thằng bé giận dỗi leo xuống giường rồi chạy thẳng ra ngoài. Maeve thở hắt ra, sao thằng bé lại như vậy, thằng bé không cần cô nữa sao? Maeve xuống giường và đi ra ngoài tìm thằng bé nhưng cô nhìn thấy thằng bé đang ở cạnh cha nó, cô không bước tới, chỉ lặng lẽ đứng phía sau. Cô thấy thằng bé chạy đến ôm cổ cha nó, anh đang ngồi trước sân nhìn mông lung, cảm nhận được vòng tay nhỏ bé ôm lấy cổ mình, anh xoay người lại và mỉm cười với con trai.
"Muộn rồi, sao con còn chưa ngủ, con trai?"
"Con giận mẹ, con không thích mẹ nữa." Mặt thằng bé bí xị.
"Sao vậy con trai?" Anh kéo con trai ngồi xuống cạnh mình
"Mẹ không cho cha ở lại với con." thằng bé phụng phịu, Sinbad xoa đầu con trai.
"Là do cha không tốt, Mẹ rất thương con, con không được làm cho mẹ buồn biết chưa?"
"Cha cũng thương Mark mà, cả cha và mẹ đều thương Mark, tại sao cha và mẹ lại không sống với nhau?"
"Mẹ có lý do riêng của mẹ, chúng ta không thể trách mẹ được."
"Có phải cha rất thương mẹ không, mẹ đã làm tay cha bị thương, mà cha vẫn không giận mẹ. Tay cha có đau không?"
Sinbad mỉm cười, ấm áp trước sự quan tâm của thằng bé, làm sao anh có thể giận Maeve được, cô đã cho anh một đứa con đáng
yêu đến thế này, cô đã mặc kệ những khó khăn vất vả để sinh và nuôi dạy con trai anh. Mặc dù trước mắt cô không chấp nhận anh, không cho anh được sống cùng mẹ con cô nhưng những tình cảm mà con trai dành cho anh, làm anh thấy hạnh phúc vô cùng, Trước đây khi chưa biết có sự hiện diện của Mark trên đời anh, anh không hiểu được cảm giác được làm cha hạnh phúc như thế nào. Nhưng tại sao cả Mark cũng biết anh đối với Maeve như thế nào mà Maeve lại không hiểu, cô không tin trong lòng anh chỉ có mỗi mình cô.
"Cha hết đau rồi con trai, mẹ đã rất nhẹ tay với cha. Muộn rồi, con nên đi ngủ đi."
"Đêm nay con muốn ngủ với cha. Con vẫn còn giận mẹ." Sinbad mỉm cười lắc đầu trước con trai, đúng là trẻ con mà.
Maeve đứng phía sau lau khẽ giọt nước mắt vừa chảy ra rồi cô quay vào trong tránh để hai cha con phát hiện cô đã nghe trộm họ nói chuyện. Đêm đó Mark ngủ cùng Sinbad, hai cha đùa giỡn với nhau rất nhiều, dù là đã cố gắng thật nhỏ tiếng nhưng ở vách bên cạnh Meave vẫn nghe thấy tiếng cười đùa vui vẻ của thằng bé. Cô bắt đầu mơ hồ không biết sự ích kỉ của cô là đúng hay sai, thằng bé thật sự yêu thích cha của nó và nếu vì cô mà thằng bé phải trở về cuộc sống trước đây, thiếu vắng cha nó, thì sẽ ra sao. Từ lúc sinh ra, thằng bé vốn đã rất đáng thương, cô có thể vì suy nghĩ riêng của mình mà ảnh hưởng đến con trai cô hay sao. Nhưng mỗi ngày đối mặt với anh, với
tình yêu của anh không thuộc về cô, với những tổn thương của quá khứ.. Maeve chìm vào giấc ngủ từ lúc nào, cô đâu biết rằng ở vách bên kia có một người vẫn luôn trằn trọc nghĩ về cô, lặng lẽ nằm nhìn con trai cô đang say giấc ngủ. Trước sáng hôm nay, anh đã nghĩ rằng cô đã tư từ chấp nhận anh, từ từ mở lòng với anh. Vì con trai của cô và anh, đúng vậy, cô sẽ không nỡ chia chắt tình cảm cha con anh. Và trên tất cả, anh biết rằng trong lòng cô vẫn luôn có anh. Một điều mà trước đây cô chưa từng thừa nhận. Và dù là Mark, con trai của họ, cô luôn nói rằng thằng bé là một sự cố, nhưng cả anh và cô đều hiểu rất rõ, đêm đó dù là trong men say nhưng họ đã đến với nhau bằng tình cảm và những đam mê thật sự. Những gì họ đã trải qua đêm hôm đó cả đời anh cũng không thể quên, những cảm xúc và kí ức đó sau này khi cô rời xa anh trở thành nỗi ám ảnh của anh trong mỗi đêm cùng những người phụ nữ khác. Anh cố kiếm tìm ở họ cảm giác đó, nhưng không, không một ai trong số họ cho anh cảm xúc như khi bên cạnh cô. Có lẽ, đêm hôm đó họ đã thật sự sống và trải nghiệm tình yêu dành cho nhau một cách trọn vẹn nhất, và cái tình yêu họ dành cho nhau không một ai có thể thay thế được. Anh biết bản thân anh yêu cô, yêu cô hơn bất cứ ai trên đời này, và chắc chắn rằng cô cũng vậy. Họ đã cùng có với nhau một đứa con trai, và đương nhiên rằng với những điều như vậy họ nên ở bên nhau, sống cùng nhau như một gia đình. Nhưng mỗi ngày cô lại càng cương quyết hơn, đẩy anh ra xa hơn. Sinbad thở dài, bằng mọi cách anh cũng sẽ không rời xa mẹ con cô, không chỉ đơn giản là trách nhiệm, mà còn vì tình yêu, tình thân.
Buổi sáng không mấy ngon miệng khi Sinbad nhìn thấy gương mặt sắc lạnh của Maeve, dường như chẳng có chút tiến triển nào sau sự việc ngày hôm qua. Cả bữa ăn cô không thèm nhìn lấy anh một lần, và cho dù mọi người có cố gắng kéo cô vào những lời châm chọc anh thì cô vẫn không phản ứng như thể trước mắt cô anh là một kẻ tàn hình. Tất cả nỗ lực của mọi người xem như vô hiệu, nhưng khi một giọng nói cất lên, không chỉ có tác dụng mà còn là tác dụng ngược nữa.
"Cha ơi, Lea là ai vậy cha?"
Sinbad trợn mắt nhìn con trai, không thể như vậy được, anh cứ luôn nghĩ thằng bé sẽ là thần hộ mệnh của anh, nhưng lúc này, dường như nó đang làm cho cha nó tiến gần hơn với án tử. Ngay khi nghe thằng bé hỏi, Maeve đang ăn thì có chút khựng lại.
"Mark, sao con lại hỏi cha con như vậy?" Doubar nhìn em trai mình rồi quay sang cháu trai.
"Lúc con ngủ dậy, cha vẫn còn ngủ, và con nghe cha gọi người đó, người có tên là Lea."
Maeve buông đũa, gương mặt cô vẫn không cảm xúc nhưng hành động của cô cho thấy, cái tên này đang có sức ảnh hưởng cực kỳ lớn đối với cô. Sau khi Maeve đi ra phía sau, mọi người trừ Doubar đổ dồn ánh mắt tò mò về phía Sinbad, có lẽ bọn họ cũng đang chờ một đáp án nào đó từ phía anh cho một cái tên rất là lạ đối với họ.
"Đừng nhìn tôi như vậy. Lúc này tôi sẽ chẳng thể cho mọi người một đáp án nào đâu." Sinbad cũng buông đũa bỏ đi. Anh đi thẳng ra phía biển, trong lòng anh nỗi đau đang trỗi dậy, kí ức đang ùa về. Đúng, cũng ngày này rất nhiều năm về trước, cái tên Lea trở thành nỗi đau của anh mãi đến tận bây giờ. Anh không nghĩ đó là một điều gì không tốt khi anh luôn nhớ tới cô, mối tình đầu của anh. Cho dù là đau thì anh cũng không muốn quên đi cô, anh muốn bản thân mãi nhớ về cô và những kỷ niệm của họ. Và phải chăng cô cũng không muốn anh quên mất cô nên cứ đều đặn như vậy, năm nào gần tới ngày này anh cũng mơ thấy cô, mơ thấy những kỉ niệm của anh và cô, và cả sự ra đi của cô nữa. Anh không thấy có gì không tốt khi anh nghĩ về cô, cho đến hôm nay, việc đó trở thành một điều gây phiền phức cho anh. Maeve không biết về cô, cũng như không biết về những chuyện của anh và cô, Maeve chỉ biết rằng đó là một cái tên thật sự quan trọng và có sức ảnh hưởng lớn đến mối quan hệ giữa họ. Sinbad thở dài, và cảm nhận được có một bàn tay đặt lên vai anh, một bàn tay phụ nữ vô cùng quen thuộc đối với anh. Cô ấy mỉm cười và ngồi xuống cạnh bên anh.
"Em đã nghe Doubar nói tất cả.." Cô nhìn anh. "Về cô ấy, mối tình đầu của anh."
"Anh không nghĩ rằng có gì sai khi anh nghĩ về cô ấy, và luôn nhớ đến cô ấy."
"Anh đúng. Nhưng anh biết không Sinbad, mọi người trừ Doubar không biết câu chuyện của anh, và dường như mọi người đều như em, có cùng một suy nghĩ. Sinbad, hẳn là anh biết rất rõ thời gian qua anh dưới con mắt của mọi người đã trở thành một vị thuyền trưởng phong lưu và đa tình như thế nào."
Sinbad nhíu mày:
"Em muốn nói điều gì?"
"Có những chuyện phải do anh tự nói ra, anh không thể để cho người khác tự hiểu được, Sinbad ạ. Nhất là với một người mà lòng tin và tình cảm của họ đã bị tổn thương. Tỏ rõ lòng mình một cách chân thành, sẽ không ai nỡ từ chối nghe anh nói cả, Sinbad."
Sinbad lặng im suy nghĩ hồi lâu rồi anh quay sang mỉm cười với người phụ nữ:
"Anh hiểu rồi, anh biết anh cần phải làm gì rồi. Cảm ơn em, Bryn."
Sinbad chạy nhanh về nhà, anh không phải là một người giỏi bày tỏ, anh cũng không phải là một người có miệng lưỡi ngọt ngào nhưng mà anh biết hôm nay để giữ lấy những gì của hiện tại, để giữ lấy những điều quan trọng nhất trong cuộc đời anh, anh nên làm, anh cần làm, và anh phải làm, một điều gì đó, để người ta hiểu anh. Sinbad chạy thẳng vào nhà mặc kệ cái nhìn tò mò của những người khác và cả tiếng gọi í ới của con trai cưng. Anh nắm lấy tay Maeve:
"Maeve, anh có chuyện muốn nói với em, ra đây với anh một chút."
"Em không có gì để nói với anh cả, Sinbad."
Sinbad quay lại nhìn vào mắt Maeve một cách nghiêm túc và cương quyết:
"Em không cần nói, chỉ cần nghe anh nói thôi, một lần. Và chắc chắn phép thuật của em sẽ không thể khiến anh buông tay em ra đâu." Anh nắm lấy tay cô và kéo cô đi theo, giọng nói và anh mắt của anh cho Maeve thấy điều anh sắp nói ra đây chắc chắn là rất quan trọng, cô thôi cứng đầu và đi theo anh, ừ thì cô nên đi theo anh để biết điều anh sắp nói là gì, dù có là gì đi nữa thì cô cũng phải nên đối mặt với nó.
Sinbad dừng chân ở một mỏm đá trên bãi biển, Maeve vùng tay mình ra khỏi tay anh anh, cái nắm tay quá chặt của anh làm cô đau.
"Anh buông tay em ra được rồi đó."
"Anh xin lỗi, anh làm đau em phải không?" Sinbad nhìn thấy cổ tay cô đỏ ửng lên, anh khẽ nắm lấy tay cô, xoa xoa nhẹ, rồi môi anh khẽ hôn lên tay cô. Hành động này của Sinbad làm Maeve thấy lạ nhưng trong thoáng chốc đó làm cho trái tim cô thổn thức. Nhưng nhanh chóng cô trở về với hiện tại và rút vội bàn tay về. Sinbad mỉm cười, rồi anh nhìn xa xăm ra biển, giọng anh đều đều nhỏ nhỏ nhưng đủ để Maeve cảm nhận được anh đang rất chân thành chia sẻ với cô.
"Cô ấy là mối tình đầu của anh."
Maeve nghe tim mình thắt lại, một chút nhói nhói trong lòng.
"Khi ấy anh chỉ mới tám tuổi." Sinbad cười buồn. "Thật nực cười phải không? Một đứa trẻ mới tám tuổi mà cũng gọi là tình đầu. Nhưng đúng vậy đấy Maeve, anh và cô ấy đã ở bên nhau với những kỉ niệm ngây thơ trong sáng như vậy, bọn anh đã cùng nhau nói về hôn lễ của anh và cô ấy cùng một lời hứa sẽ mãi mãi ở bên nhau."
Trong vài giây Maeve thấy tim mình như ngừng đập.
"Nhưng đến một ngày, cô ấy bị những kẻ xấu hại và té xuống biển. Lúc đó anh không thể cứu được cô ấy. Anh chỉ biết đứng nhìn, bất lực đứng nhìn cô ây bị sóng biển nhấn chìm trước mắt anh. Và cuộc đời trở thành một thủy thủ, một người chủ của bảy biển bắt đầu từ đó."
Maeve không còn nỗi đau của bản thân nữa, mà thay vào đó là nỗi đau cùng với anh. Khi nói đến đó, trong mắt Sinbad hiện lên một nỗi đau chất chứa từ rất lâu. Cũng không biết từ bao giờ tay Maeve đang đặt lên tay Sinbad, siết nhẹ.. Sinbad đặt bàn tay còn lại của mình lên tay cô như thể rằng anh muốn nói với cô, anh không sao, anh đã quen với nỗi đau đó.
"Hôm nay, của rất nhiều năm trước, là ngày anh chứng kiến biển cả cướp mất cô ấy từ anh." Anh quay sang nhìn cô, ánh mắt anh thôi không còn đau đớn nhưng lại muốn nói điều gì đó rất chân thành. "Anh đã rất đau đớn nhiều năm sau đó, Maeve à. Cho đến khi anh gặp em.. nỗi đau của anh dần dần được cất giấu vào một góc nhỏ nào đó, nhường chỗ cho một thứ tình cảm khác, mà anh không dám thừa nhận." Ánh mắt anh xoáy vào mắt cô, Maeve khẽ rút bàn tay mình lại và tránh anh mắt của anh, cô vờ nhìn đi chỗ khác nhưng làm sao cô có thể trốn tránh được trái tim mình, trái tim cô vẫn đang nghe anh nói, chờ đợi từng nhịp thở của anh. "Maeve, anh đã không dám thừa nhận, không dám đối diện với tình cảm của bản thân cho đến khi.." Sinbad ngừng lại một lúc, cảm thấy như một nỗi đau khác đang ùa về, trong vai giây anh thấy tim mình bị bóp nghẹn. "Cơn bão năm ấy đột ngột mang em đi, để lại trong anh một khoảng trống, và dù anh có cô gắng lắp đầy sự trống trải đó cũng không thể nào làm được. Anh không dùng nỗi đau đó để biện minh cho sự thay đổi của anh, biện minh cho những cuộc tình chóng vánh ở mỗi cảng anh đi qua. Nhưng có một điều anh không thể phủ nhận, Maeve à, Anh đã cố tìm ở những cuộc tình đó cảm giác mà em đã cho anh.. Nhưng không ai khác ngoài em có thể cho anh những cảm giác đó."
Maeve nghe tim mình đập nhanh hơn, Maeve cảm nhận một cái gì đó rất thật, rất chân thành từ người đàn ông ngồi bên cạnh cô. Gương mặt anh, ánh mắt anh, hằn lên những đau xót và cô đơn. Cô cảm nhận được bàn tay anh đang lần tìm tay cô, siết nhẹ lấy tay cô. Cô không dám nhìn anh, cô sợ chạm vào ánh mắt ấy, nhưng cô biết, anh đang nhìn cô, chậm rãi từng chữ một.
"Anh đã rất nhớ em, Maeve. Và nếu có một cơ hội nào đó, anh muốn nói với em rằng, anh yêu em!"
Maeve quay sang nhìn anh, ánh mắt cô lóng lánh nước, cuối cùng thì anh cũng nói với cô điều đó, điều cô luôn chờ đợi và ao ước được nghe từ anh đã nhiều năm qua.
"Anh muốn được ở bên mẹ con em, chăm sóc cho mẹ con em, không phải chỉ vì con trai chúng ta. Trên tất cả, anh muốn được ở bên cạnh người con gái duy nhất có thể giữ cho anh không sa chân vào bóng tối, Maeve à, là em, không ai khác, chính là em."
Nước mắt Maeve tuôn ra, không phải vì đau đớn như những lần chứng kiến anh bên người phụ nữ khác, mà là nước mắt của hạnh phúc, của tình yêu. Anh khẽ choàng tay qua vai cô, kéo cô vào lòng, ôm lấy cô, hôn lên tóc cô, cảm nhận trái tim cô đang ở thật gần trái tim anh, cảm nhận hơi thở của cô hòa vào hơi thở anh.
* * *
"Con trai, con phải tập trung vào, trong lúc làm phép thuật con không được phép lơ là đâu."
Mark từ từ nâng quả cầu lửa lên, từ từ, từ từ bỗng nó vuột mất khỏi tay cậu bé và mất dấu cho đến khi cậu bé nghe tiếng càu nhàu quen thuộc của một người đàn ông.
"Con trai, con định đốt cháy ta sao? Maeve, em phải làm gì với phép thuật của con trai mình đi chứ hoặc là phải cảnh báo cho anh tránh thật xa những lúc hai mẹ con làm phép thuật."
"Không đáng sợ đến vậy chứ Sinbad?" Maeve nhìn anh mỉm cười.
"Em còn nhớ lần đầu tiên trên tàu Normad, một chút nữa thôi là em đốt cháy cột buồm của anh." Sinbad nói như thể đang chứng minh cho những lo lắng của anh là chính xác, nhưng Maeve và con trai anh dường như chẳng để tâm, hai mẹ con cứ đứng cười anh rồi tiếp tục với những bài học phép thuật. Sinbad nhảy sang ngôi nhà bên cạnh, càu nhàu cùng với một người đàn ông tóc đỏ.
"Tôi nghĩ cậu nên cho tôi ta túc ở nhà cậu để bảo toàn tính mạng, Dermott ạ."
"Sao vậy, Sinbad?"
"Trong một ngôi nhà có đến hai phù thủy, tôi nghĩ tôi sẽ không thể sống thọ." Sinbad thở dài.
"Anh nghĩ tôi khá hơn anh sao Sinbad, một phù thủy mẹ, và sắp tới là một phù thủy con chuẩn bị ra đời. Có lẽ tôi và anh nên liên lạc với đoàn tàu Normad, bảo họ ghé qua rước chúng ta lên tàu, tiếp tục những cuộc hành trình, an toàn hơn là ở đây đấy."
Sinbad gật gật tán thành ý kiến của Dermott, cạnh đó hai người phụ nữ đứng cùng nhau nhìn hai người đàn ông của họ mà bật cười. Cuộc sống của họ từng ngày trôi qua bình yên và ấm áp như những buổi hoàng hôn của biển..