4 ❤︎ Bài viết: 6 Tìm chủ đề
33 0
Tình yêu và lời hứa năm xưa

Thể loại: Ngôn tình


Tác giả: Đào Tộc

Giới thiệu:

"Sau này dù cuộc sống có khó khăn thế nào cũng đừng từ bỏ chính mình."

Đó là lời của một cô bé lớp 8 – dũng cảm, hoạt bát và tốt bụng – dành cho một cậu bạn trầm tính, hay bị bắt nạt. Cô bé ấy đã đứng ra bảo vệ cậu, trao cậu một chiếc vòng tay nhỏ và một lời hứa giản đơn nhưng đủ để cậu nhớ suốt mười lăm năm sau.

Cậu bé năm ấy lớn lên thành Minh – CEO trẻ của một tập đoàn công nghệ. Anh trở về thị trấn nhỏ không chỉ để đầu tư, mà còn để tìm lại bóng hình đã thắp sáng tuổi thơ anh.

Còn cô bé năm nào – giờ là Linh – lại trở thành một nhân viên thư viện lặng lẽ, khép kín. Sau biến cố gia đình, cô gần như quên mất ước mơ, quên mất chính mình, và cũng quên mất câu chuyện năm xưa.

Minh nhận ra Linh ngay từ giây phút đầu tiên.

Linh thì không.

Anh đến gần cô bằng những cuốn sách cũ, bằng sự kiên nhẫn và ấm áp. Rồi bằng cả chiếc vòng tay đã theo anh qua bao năm tháng. Nhưng liệu tình yêu của anh có đủ để giúp cô nhớ lại – và quan trọng hơn – có đủ để cô tin rằng mình xứng đáng được hạnh phúc?

"Tình yêu và lời hứa năm xưa" là câu chuyện nhẹ nhàng về sự chữa lành, về việc tìm lại ánh sáng trong những con người từng tổn thương, và về một lời hứa ngây thơ ngày nhỏ – hóa ra lại là sợi dây kết nối hai số phận.

Link góp ý: [Thảo luận - Góp ý] - Các tác phẩm sáng tác bởi Đào Tộc
 
4 ❤︎ Bài viết: 6 Tìm chủ đề
Chương 1: Người lạ quen thuộc

Buổi sáng đầu thu, ánh nắng dịu dàng len qua những khung cửa kính lớn của thư viện thị trấn.

Linh đứng sau quầy tiếp nhận sách, cẩn thận đóng dấu lên từng cuốn sách được trả về. Công việc mỗi ngày của cô đều diễn ra như vậy, bình lặng và lặp lại. Nhiều người cho rằng cuộc sống ở một thị trấn nhỏ thật tẻ nhạt, nhưng với Linh, sự bình yên ấy là điều quý giá nhất.

Sau những biến cố trong gia đình, cô không còn mong chờ điều gì quá lớn lao.

Chỉ cần mỗi sáng được thức dậy, chăm sóc mẹ, rồi đến thư viện làm việc là đủ.

Tiếng chuông cửa vang lên.

Linh ngẩng đầu theo phản xạ.

Một người đàn ông bước vào.

Anh mặc chiếc áo sơ mi màu xanh đậm đơn giản, dáng người cao ráo, gương mặt điềm tĩnh. Dù không ăn mặc quá nổi bật nhưng vẫn tạo cảm giác khác biệt với những người dân trong thị trấn.

Anh đứng yên vài giây như đang tìm kiếm thứ gì đó.

Rồi ánh mắt anh dừng lại ở quầy tiếp nhận.

Dừng lại ở cô.

Linh mỉm cười theo thói quen nghề nghiệp.

- Xin chào anh. Anh cần tìm sách gì không ạ?

Người đàn ông khẽ giật mình như vừa tỉnh khỏi dòng suy nghĩ.

- À.. Tôi muốn tìm tài liệu về lịch sử thị trấn này.

Giọng nói trầm và ấm.

Linh đứng dậy.

- Khu vực lịch sử địa phương ở phía trong. Để tôi dẫn anh đi.

Cô bước trước.

Người đàn ông lặng lẽ theo sau.

Trong lúc tìm sách, Linh cảm nhận được ánh mắt anh nhiều lần hướng về phía mình.

Không phải kiểu khó chịu hay soi xét.

Mà giống như..

Đang cố nhớ một điều gì đó.

- Những cuốn này khá đầy đủ đấy ạ.

Linh đặt một chồng sách lên bàn.

- Nếu anh cần thêm tài liệu lưu trữ cũ, tôi có thể giúp tìm trong kho.

Người đàn ông nhìn cô.

Một lúc lâu.

Đến mức Linh phải ngẩng đầu lên khó hiểu.

- Có chuyện gì sao?

Anh mỉm cười.

- Không có gì.

- Chỉ là..

Anh ngập ngừng.

- Cô làm ở đây lâu chưa?

- Gần năm năm rồi.

- Vậy à.

Anh gật đầu như vừa xác nhận điều gì đó.

Sau đó không hỏi thêm.

Nhưng sự kỳ lạ ấy khiến Linh nhớ mãi.

Buổi chiều, khi thư viện gần đóng cửa, cô nhìn thấy người đàn ông vẫn ngồi ở chiếc bàn cạnh cửa sổ.

Ánh nắng hoàng hôn phủ lên những trang sách mở trước mặt anh.

Nhưng dường như anh chẳng đọc được bao nhiêu.

Vì phần lớn thời gian, anh chỉ lặng lẽ nhìn ra khoảng sân phía trước.

Nơi những cây bằng lăng đang bắt đầu thay lá.

- Thư viện sắp đóng cửa rồi ạ.

Linh nhẹ nhàng nhắc.

Anh khép cuốn sách lại.

- Cảm ơn cô.

Khi đứng dậy, một vật nhỏ từ trong túi áo anh rơi xuống sàn.

Linh cúi người nhặt giúp.

Đó là một chiếc vòng tay cũ.

Dây đã sờn theo năm tháng.

Mặt vòng bằng gỗ khắc một dòng chữ nhỏ.

"Dũng cảm lên."

Linh nhìn thoáng qua rồi đưa lại.

- Đồ của anh này.

Người đàn ông nhận lấy rất nhanh.

Trong khoảnh khắc ấy, ánh mắt anh bỗng trở nên dịu dàng lạ thường.

Giống như đang cầm một báu vật.

- Cảm ơn cô.

- Kỷ vật quan trọng lắm sao?

Linh hỏi vu vơ.

Anh khẽ cười.

- Rất quan trọng.

- Một người đã tặng nó cho tôi từ rất lâu rồi.

- Chắc hẳn người đó đặc biệt lắm.

Người đàn ông im lặng vài giây.

Rồi gật đầu.

- Đúng vậy.

- Rất đặc biệt.

Linh không hỏi thêm.

Cô tiễn anh ra cửa như những vị khách khác.

Bóng dáng cao lớn chậm rãi khuất dần dưới con đường phủ đầy nắng chiều.

Không hiểu sao, cô bỗng có cảm giác đã từng nhìn thấy người đàn ông ấy ở đâu đó.

Rất lâu rồi.

Nhưng khi cố nhớ lại, mọi thứ chỉ là một khoảng trống mơ hồ.

Ở bên kia con đường.

Người đàn ông đứng lại.

Anh quay đầu nhìn tòa thư viện thêm lần nữa.

Trong tay vẫn là chiếc vòng gỗ cũ kỹ.

Những ký ức tưởng đã ngủ yên bỗng hiện về.

Một sân trường cũ.

Một cậu bé gầy gò bị đám bạn xô ngã.

Một cô bé nhỏ nhắn đứng chắn phía trước.

"Đừng sợ."

"Không ai có quyền bắt nạt cậu cả."

Rồi cô bé nhét chiếc vòng tay vào tay cậu.

"Mỗi khi buồn thì nhìn nó nhé."

"Dũng cảm lên."

Mười lăm năm đã trôi qua.

Cậu bé ngày ấy đã trở thành người đàn ông thành đạt.

Nhưng lời nói năm xưa chưa từng bị lãng quên.

Anh khẽ siết chiếc vòng trong lòng bàn tay.

Ánh mắt hướng về ô cửa sáng đèn của thư viện.

Nơi cô gái ấy vẫn đang sắp xếp những cuốn sách cuối cùng trong ngày.

Cô không nhớ anh.

Nhưng anh đã tìm cô suốt nhiều năm.

Và lần này..

Anh không muốn bỏ lỡ thêm một lần nào nữa.
 
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back