Đứng bơ vơ một mình giữa sân khấu. Với ánh nhìn soi mói của nhiều người, tiếng bàn tán xôn xao, nhưng cô không để ý tới. Cô đang lo lắng cho anh.
Đang mãi suy nghĩ, cô giật mình khi có người gọi tên cô:
- Lâm Anh, Lâm Anh!
Cô gái vừa chạy vừa gọi với vẻ hoảng hốt, làm cho cả lễ đường và cô lo lắng.
- Lâm Anh.. Cô thật bình tĩnh nghe tôi nói..
- Có chuyện gì, tôi đang rất bình tĩnh, cô nói nhanh đi..
- Lâm Anh à! Dĩnh Phong..
- Dĩnh Phong.. Dĩnh Phong làm sao, cô nói nhanh đi.
- Hồi nãy, có số điện thoại lạ gọi cho cô rất nhiều, tôi nghi có việc chẳng lành nên nghe máy. Đầu dây bên kia nói. Dĩnh Phong bị tai nạn đang nằm cấp cứu ở bệnh viện X, cô nhanh đến đó đi.
Lời nói vừa dứt cô gần như ngất xỉu, tay chân bủn rủn. Cô cố hết sức chạy nhanh tới bệnh viện. Mọi người xung quanh ai cũng bàng hoàng chạy theo.
Ngồi ngoài ghế chờ mà cô như ngồi trên đống lửa, làm sao cô yên tâm cho được cơ chứ, người đàn ông
yêu cô hơn cả tính mạng mình đang nằm trong kia, nếu anh có chuyện gì làm sao cô sống nổi. Vì quá sốc mà cô xỉu đi lúc nào không biết. Khi tỉnh dậy cô bước nhanh xuống khỏi giường chạy tới bên phòng cấp cứu.
Sau hơn ba tiếng, cánh cửa cũng bật mở, thật nhanh cô nhào đến hỏi bác sĩ:
- Bác sĩ, chồng tôi có làm sao không, anh ấy bị làm sao?
Dù rất muốn nói nhưng nhìn bộ dạng của cô ông bác sĩ không nỡ nói sự thật:
- Không sao rồi, anh ta khỏe lại rồi. Cô mau vào thăm đi.
Chờ lúc cô bước vào phòng, bác sĩ mới nghiêm túc nói với mấy người bạn bên ngoài:
- Gia đình chuẩn bị tinh thần đi. Anh ta bị thương rất nặng. Có thể ra đi bất cứ lúc nào. Xin lỗi chúng tôi đã cố gắng hết sức.
Nói rồi ông bác sĩ lắc đầu đi
Bên trong phòng bệnh
Anh nằm trên giường, khắp đầu băng bó bằng vải trắng chỉ chừa hai đôi mắt, mũi và cái miệng. Bước nhanh tới bên giường, cầm lấy đôi bàn tay của anh mà khóc:
- Dĩnh Phong à! Anh làm sao thế này, sao lại thành ra như thế chứ.
Giọng nói thều thào yếu ớt của anh:
- Em đừng khóc.. xấu lắm!..
Như biết được mình không qua khỏi anh ân cần dặn dò
- Nếu cho dù.. có chuyện gì xảy ra em hãy hứa với anh.. em phải sống thật vui vẻ, hãy thay anh sống tiếp phần đời còn lại.
- Không, anh không được nói vậy. Sẽ không sao đâu. Anh phải mau khỏe lại, còn nhiều lời hứa với em anh chưa thực hiện được. Còn con của chúng ta nữa. Nó cũng cần có bố. Hai mẹ con em phải làm sao?
- Lâm Anh à.. anh xin lỗi.. xin lỗi em.. anh rất muốn cùng em.. đi hết quãng đời này.. anh từng hứa.. sẽ đưa em đi du lịch.. sẽ nấu cho em.. những món mà em thích.. cùng em chăm sóc cho con của chúng ta.. nhưng có lẽ.. không được rồi..
- Đừng mà, đừng mà Dĩnh Phong, làm sao em chịu nổi, không có anh em sống ra sao?
- Lâm Anh à.. em hứa với anh đi.. em sẽ sống thật tốt.. hãy chăm sóc tốt.. cho bản thân mình và cho con.. Nếu sau này.. gặp được người đàn ông khác.. tốt yêu em như anh từng yêu em.. thì em hãy kết hôn với người đó.. Cô gái tốt như em anh tin sẽ được hạnh phúc.. Hứa đi em!
Nói rồi bàn tay nhẹ nhàng rơi xuống. Đôi mắt khép lại, anh đã ra đi, trút hơi thở cuối cùng.
Tiếng bước chân dồn dập của bác sĩ, tiếng khóc xé lòng của cô nghe sao bi ai ai oán. Mọi người xung quanh, mắt ai cũng đỏ hoe thương cho số phận của một con người. Trời nổi giông, sấm chớp ầm ầm, cơn mưa kéo đến tầm tã, như ông trời cũng đang khóc cho một kiếp nhân sinh quá ngắn ngủi.
- Không. Em không cần người đàn ông khác. Anh mau tỉnh dậy cho em, tỉnh dậy đi mà, cầu xin anh đó.
Quá sốc, quá đột ngột cô đã không chịu nổi cú sốc lớn nên đã ngất xỉu trong vòng tay bạn bè. Khi tỉnh dậy cô chỉ biết gào khóc trong tuyệt vọng. Anh đã đi bỏ rơi cô thật rồi.