Sau khi rời khỏi buổi dạ tiệc, Thiên Dật liền gọi cho Nhiễm Tử đón hai người. Thiên Dật bế cô ngồi vào xe. Ngày hôm nay thật là mệt mỏi, Ngôn Hy vừa vào xe liền gật gù ngủ, cô tựa đầu vào vai Thiên Dật. Thiên Dật mở to mắt, người vẫn giữ nguyên tư thế. Cậu liếc cô tựa vào vai cậu nhắm mắt ngủ. Ngôn Hy coi cậu như chiếc gối, đã thế cô còn chảy nước miếng trên người cậu. Thiên Dật thấy cô mệt như vậy không nói gì chỉ ngồi im để cô ngủ. Mái tóc dài của cô xõa xuống khuôn mặt nhỏ, Thiên Dật liền nhẹ nhàng vén tóc lên cho cô. Cậu nghĩ Ngôn Hy lúc ngủ hay lúc thức đều rất quyến rũ, say động lòng người. Thiên Dật đưa mắt ra ngoài cửa xe, thấy xe đỗ trước cổng một ngôi biệt thự, xung quanh đã đứng đầy hộ vệ. Đang định đánh thức cô dậy, liền thấy cô ngẩng đầu. Đôi mắt xinh đẹp đang mơ hồ vừa tỉnh giấc, cô vẫn mắt nhắm mắt mở lơ mơ nhìn xung quanh. Thấy áo Thiên Dật dính nước miếng, cô liền ngồi xa khỏi Thiên Dật, cúi xuống bối rồi ngượng ngùng, gò má Úc Ngôn Hy đỏ ửng lên, mái tóc dài xõa xuống hai bên, càng làm lộ ra vẻ dịu dàng của cô.
"Đây là đâu?" Cô quay sang nhìn Thiên Dật hỏi.
"Nhà tôi" Thiên Dật cất giọng trầm trầm
Một câu nói quả thực khiến Úc Ngôn Hy kinh ngạc. Trong đầu cô nghĩ không ngờ Nam Cung Thiên Dật lại đưa cô về đi Nam Cung gia. Bước xuống xe trước mắt Ngôn Hy là Thiên Tước thự. Đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy một một biệt thự ở khoảng cách gần như vậy, nơi này cao sang, tuyệt đẹp như thiên đường. Không ngờ Nam Cung gia lại đẹp đến như vậy.
Cả tòa biệt thự tọa lạc trên vùng đất tuyệt đẹp. Như một bức tranh màu nước mỹ lệ. Kiến trúc sư Joseph Ferrugio và nhà thiết kế Roman James là những người đã kiến tạo cho căn biệt thự một vẻ đẹp đẳng cấp. Chỗ nào cũng toát ra cảm giác xa hoa, có một không hai trên đời. Cánh cửa đồ sộ tự động mở ra, chiếc xe xa hoa như một con cá lớn từ từ bò vào, toàn bộ hệ thống kiểm tra đều bắt đầu tự động vận hành. Ngôn Hy theo Thiên Dật bước vào phòng khách của biệt thự, lúc này cô mới biết, cảnh trí choáng ngợp vừa rồi chỉ là một phần rất nhỏ. Lối vào nhà rộng rãi, phóng khoáng. Từ thiết kế bên trong của Dục Tước thự hoàn toàn có thể thấy được yêu cầu về độ sáng của chủ nhân. Từ phòng khách lớn của ngôi biệt thự có thể nhìn ra đường chân trời tuyệt đẹp. Phòng khách sang trọng với những ánh đèn lấp lánh. Những phiến đá cẩm thạch thiên nhiên, thông qua sự tương phản mạnh mẽ về màu sắc mà làm nổi bật khí phái cao quý.
"Nơi này có bao nhiêu người ở vậy?" Cho đến hôm nay, đây là lầ đâu Úc Ngôn Hy thấy được sự mê hoặc của đồng tiền. Một không gian rộng lớn thế này, chắc là ở được rất nhiều người.
"Thiên Tước thự có bố, mẹ, nội và tôi nhưng hiện giờ họ đang du lịch ở nước ngoài trong nhà giờ chỉ có tôi ở, ngoài ra chỉ có những người phục vụ, làm vườn và bảo vệ". Thiên Dật quay đầu nhìn cô một cái, lạnh nhạt trả lời.
Tuy nói rằng có tiền không phải là tội, nhưng xa xỉ như thế này thì thật là quá, nói như vậy, cả biệt thự to lớn này, trừ người làm ra thì hiện giờ chỉ có một mình Thiên Dật ở. Nếu đổi lại là cô, không bị hù chết thì cũng chết vì cô độc.
"Thiếu gia, cuối cùng cậu cũng về." Đám người làm sớm đã đứng xếp hàng ở hai bên đại sảnh, còn quản gia thì bước lên trước, tươi cười chào hỏi.
"Đây là quản gia của Thiên Tước thự, cô gọi ông ấy bằng Hạ Vũ là được, phục vụ ở đây đã hơn ba mươi năm rồi." Nam Cung Thiên Dật gật đầu rồi quay ngay sang Úc Noãn Tâm nói.
"Úc tiểu thư, xin chào". Hạ Vũ tuy lớn tuổi hơn Ngôn Hy rất nhiều nhưng ông lại chủ động cúi người chào.
"Chào bác Hạ". Úc Ngôn Hy cũng cúi xuống cất tiếng chào một cách lễ độ.
Vừa chào quản gia xong, chưa kịp ngẩng đầu đã bị Nam Cung Thiên Dật kéo đi. Cậu ta đưa cô đứng trước một căn phòng rồi ném cô một bộ đồ.
"Cho cô mười phút tắm rửa, thay đồ. Sau này trên người cô không được có mùi người đàn ông khác." Thiên Dật lạnh lùng ra lệnh
Ngôn Hy đứng im nhìn bộ đồ trên tay. Nhìn thấy cô im như vậy Thiên Dật lại có ý nghĩ chọc tức cô, cậu liền cúi xuống đưa đôi môi ghé sát vào tai Ngôn Hy.
"Thế nào. Muốn tôi tắm cho cô à" Thiên Dật khẽ nói
"Tôi tự tắm" – Ngôn Hy hét lên, đẩy Thiên Dật ra rồi * Rầm * đóng cửa phòng tắm lại
Thiên Tước thự thật khang trang, đến cả nhà tắm cũng lộng lẫy.
Phòng tắm xa xỉ thiết kế theo phong cách spa có view nhìn ra khung cảnh phía ngoài. Nội thất sang trọng, hiện đại với hai màu đen trắng chủ đạo. Đồ nội thất quá hiện đại khiến cô loay hoay mãi mới sử dụng được. Thấy quá mười phút rồi vẫn chưa thấy Ngôn Hy ra, Thiên Dật liền mở cửa đi vào. Vừa vào thì thấy trên người cô đang quấn một chiếc khăn tắm, tóc vẫn còn sũng nước, trên tay còn đang cầm một chiếc khăn lau đầu.
"Cậu ra ngoài đi" Ngôn Hy ngượng ngùng nói.
"Nhanh lên. Tôi cho cô thêm năm phút thay đồ." Thiên Dật lạnh lùng cất giọng.
Năm phút sau Úc Ngôn Hy đã ra khỏi phòng tắm. Cô mặc mặc một bộ y phục mỏng màu tím nhạt, một bên vai để trần khiến cho người khác nhìn mà mê mẩn. Lớp trang điểm nhẹ nhàng của cô thôi cũng khiến gương mặt xinh đẹp càng thêm vài phần yêu mị, ngay cả vẻ lạnh lùng, hờ hững trong mắt cô cũng được che giấu phần nào. Thiên Dật thấy cô thuần khiết như vậy không kiềm chế được bản thân mà nhanh chóng tiến đến ôm cô từ phía sau. Bị ôm bất ngờ như vậy khiến cho Ngôn Hy giật mình. Thiên Dật ôm qua vùng eo, bàn tay cậu siết chặt eo Ngôn Hy, chặt đến mức khiến cô tức thở, đầu cậu ta tựa trên vai cô. Ngôn Hy cố dùng sức gạt tay thậm chí còn cào vào tay của Thiên Dật nhưng cậu không hề có chút cử động gì ngược lại càng gạt ra cậu ta càng ôm chặt hơn. Sự quyến rũ mê muội của Ngôn Hy khiến Thiên Dật không tài nào kìm chế được bản thân. Cậu xoay người cô lại nâng cằm cô lên rồi hôn một nụ hôn nồng. Hơi thở của Thiên Dật trở nên dồn dập hơn, bàn tay mạnh mẽ ôm lấy eo cô, mùi hương thơm ngát của cô cùng với thân thể mềm mại trong lòng khiến cậu ta dần dần mất đi lý trí, đôi tay bắt đầu tham lam. Đang đến đoạn dâng trào thì tự nhiên có tiếng chuông điện thoại của Thiên Dật. Nhận được điện thoại của Thẩm Đường Nhan – mẹ Thiên Dật, cậu ta lập tức thả cô ra rồi nghe máy.
"Dật Nhi nghe nói con mang một đứa con gái về nhà" Giọng nói già dặn, không khó nhận ra được sự uy nghiêm của người đàn bà này.
"Mẹ cho người theo dõi con" Thiên Dật cất giọng trầm trầm
"Dật Nhi, con nên nhớ, dù con có mang đứa con gái mà mình thích về Nam Cung gia thì ta cũng không chấp nhận, tương lai người con lấy nhất định phải là Chu Tử Nhiên, hãy nhớ.." Thẩm Đường Nhan nhấn mạnh.
Chưa để mẹ nói xong Thiên Dật đã cúp máy. Trong lòng cậu trở nên khó chịu ánh mắt của Thiên Dật đầy vẻ sát khí, không nói gì liền đi ra khỏi phòng Ngôn Hy. Cậu ta ra khỏi phòng rồi trong lòng cô cảm thấy thật nhẹ nhõm, cô liền trèo lên giường bỏ lại tất cả những lo lắng, từ từ chìm vào giấc ngủ