Ba cô dịu dàng vội trấn an cô không dám lại vì sợ cô sẽ hoảng sợ, dùng giọng điệu ôn hòa thân thiện nhất có thế với cô.
"Tiểu yuri.. ba.. là ba của con.. con đừng sợ. Là ba vô dụng đã không trông chừng kĩ con mới khiến người xấu bắt đi.. ba sẽ cố gắng bù đắp lại cho con.. con hãy lại đây với mọi người đi.
" Tiểu ngũ à anh là anh Nam là anh ba của em, em là tiểu
công chúa của mọi người em hãy mở lòng mình quên đi quá khứ và tha thứ.. chấp nhận mọi người đi ".
Lấy ra xấp hình trước lúc y mất tích.
" Tiểu ngũ em.. xem đây là lúc em mới sinh đây là khi em đầy tháng còn đây nữa. "- chỉ những tấm ảnh lúc cô còn bé xíu.
" Anh ba xin lỗi em rất xin lỗi em.. "- Hơi tiến lại cô quỳ xuống nhẹ nhàng nắm tay cô nước mắt rơi không ngừng. Mẹ cô quá xúc động nên nhất thời không nói được gì chỉ quỳ xuống đối diện y lấy ra lục lạc lúc nhỏ cô thích chơi nhất lắc lắc trước mặt cô.
" Nguyệt.. Nguyệt nhi.. "
Mọi người đều cố gắng hết có thể mong cô có thể tiếp nhận họ. Cô vẫn khóc trong góc phòng thì cô nghe được một giọng nói dịu dàng xưng là ba của cô, và một người là anh ba cô đưa tấm hình lúc bé trước mặt cô nhưng từ nhỏ cô không có được soi gương hay chụp ảnh nên cô không biết người trong ảnh có phải là cô hay không? Cô được anh ba nắm tay, cô giật mình và rút tay khỏi tay anh và khi cô nghe tiếng lục lạc và tên của mình lúc nhỏ, thì một ít kí ức lúc nhỏ xuất hiện trong đầu cô, nó làm cô phải vỗ mạnh vào đầu để quên đau đớn khi nhớ lại ký ức lúc nhỏ..
Thấy y liên tục vỗ đầu chị cô sợ hãi vội chạy ra gọi bác sĩ.
" Bác sĩ mau.. mau vào xem em tôi với em tôi cứ liên tục vỗ đầu. "
Bác sĩ cùng y tá vội vàng chạy vào xem kiểm tra tình hình sức khỏe của cô nối các dây máy móc dán vào người kiểm tra cơ thể cô cẩn thận.
" Cơ thể không có tổn hại gì lớn nhưng mà chắc do cố gắng nhớ lại những kí ức lúc còn quá nhỏ nên cơ thể mới phát sinh rối loạn hệ thần kinh không nên cho cô bé suy nghĩ quá sức hiện tại tình trạng của cô bé khá yếu nên để cô bé thoải mái tránh suy nghĩ nhiều mới mau hồi phục được. "
Anh Phong liên tục nắm tay cẩn thận dặn dò bác sĩ.
" Bác sĩ tôi biết ngài rất bận nhưng tôi hi vọng ngài sẽ đặc biệt quan tâm tới em gái tôi cho con bé được chữa trị 1 cách tốt nhất khi con bé khỏi bệnh ngài sẽ được công nhận là 1 bệnh viện xuất sắc nhất ở đây bởi gia tộc Huyễn Hà như thế có thể khiến bệnh viện của ngài trở thành đứng đầu ngành hoặc thậm chí là đứng đầu cả nước. Nếu tình trạng của em tôi không còn gì đáng ngại ngài có thể ra ngoài để cho em ấy được nghỉ ngơi, cảm ơn bác sĩ. "
Sau khi bác sĩ ra ngoài mẹ cô nhẹ nhang đặt lục lạc vào lòng cô ôm nhẹ cô vào lòng.
" Nguyệt nhi con không nhớ cũng không sao xả con mãi mãi là bảo bối của ba mẹ và anh chị. Mẹ chỉ cần con sống vui vẻ hạnh phúc là được rồi. Mẹ.. mẹ sẽ bù đắp lại tất cả những tổn thương mà con phải chịu. "
Cô cứ vỗ đầu vì quá khứ lúc nhỏ, không lâu sau cô được các bác sĩ và y tá kiểm tra sức khỏe của mình, cô được nối các dây máy móc vào người để bác sĩ y tá kiểm tra. Cô được mẹ cô đặt lục lạc vào tay và ôm mình vào lòng. Cô có chút giật mình nên cô cố gắng đẩy mẹ cô ra vì cô chưa chấp nhận mọi người. Cô rất sợ, cô khóc và đẩy y ra.
Thấy cô sợ hãi như thế mẹ cô liền buông cô ra ngồi cạnh cô xoa đầu dịu dàng.
" Được.. được mẹ không chạm vào con nữa mẹ chỉ ngồi một bên ngắm nhìn con gái của mẹ thôi. Anh dẫn các con về đi em muốn ở đây trông con. "
" Được rồi để anh đi sắp xếp chỗ ở cho các con với mua cho em ít đồ ăn rồi anh sẽ quay lại với em ngay, tiểu yuri ngoan nghe lời mẹ nhé "- hôn trán cô rồi dẫn các anh chị cô ra ngoài. Ngồi ngắm nhìn con bật các đoạn video quay từ lúc nhỏ của con đặt bên giường rồi âm thầm ở 1 bên ngắm nhìn con.
Cô vẫn khóc, cô được mẹ cô thả và xoa đầu mình và cô nghe mẹ nói vậy, cô cũng muốn chấp nhận gia đình nhưng cô không dám, cô rất sợ như bốn năm nay, cô sợ lại có người bảo vệ cô lại mất như cậu bé đó, cô rất sợ, cô sẽ cố gắng nói chuyện và chấp nhận gia đình vào một ngày nào đó mà khi cô tin tưởng vào gia đình này.
Cô nghe ba nói và được ba hôn trán, cô nhìn vào màn hình điện thoại thấy một đứa bé trong đó, được mọi người yêu thương nhưng cô vẫn không chắc đó có phải cô hay không?
Vệ sĩ âm thầm điều tra về cuộc sống trước đây của cô gửi tài liệu cho mẹ cô xem. Mẹ cô xem thì ngỡ ngàng với s vì bà không nghĩ sẽ có người độc ác như thế và bà cũng cảm thấy vô cùng biết ơn cậu bé đã bảo vệ con gái bà. Bà nhìn cô, cô chăm chú xem video trên người toàn vết thương trong lòng cảm thấy vô cùng đau đớn như thể có ai đó đang lấy dao đâm từng nhát vào trái tim bà.
Bà đưa hai tay lên như muốn ôm đứa con tội nghiệp của bà vào lòng nhưng sợ cô lại hoảng sợ nên hai tay dừng lại giữa không trung. Bà dịu dàng ngồi bên cạnh, lấy hết can đảm hỏi.
" Mẹ biết hiện tại con rất sợ người lạ nhưng con thật sự là báu vật của mẹ.. mẹ cảm thấy vui lắm m.. mẹ cứ ngỡ sẽ không bao giờ gặp lại tiểu Nguyệt nhi của mẹ.. mẹ.. mẹ.. có thể ôm con một chút thôi có được không. "
Thấy cô ngồi im nhìn mình khẽ thở dài đến cuối cùng vẫn là không thể khiến con bé đi ra khỏi phòng ngự của bản thân.
Mẹ có tìm hiểu cuộc sống trước đây của con.. con có quen 1 cậu bé và cậu bé ấy đã mất rồi thì phải" - thấy cô khóc bà vội vàng lau nước mắt cho cô"con đừng khóc tuy cậu bé ấy không còn ở thế giới này nhưng cậu bé đã được thượng đế đưa đến thiên đường nơi ấy cậu bé sẽ có đồ ăn ngon quần áo đẹp còn có ba mẹ yêu thương.. cậu ấy cũng không muốn con cả đời phải buồn vì cậu ấy, xin con hãy cố gắng mở lòng tiếp nhận.
Quá khứ ba mẹ và anh chị đã không thể bên con bảo vệ con nhưng bây giờ ba mẹ đã tìm được con thì tương lai và hiện tại của con sẽ luôn có những vòng tay ấm áp luôn sẵn sàng che chở bảo vệ con. Bà vừa nói vừa khóc rất nhiều tay nắm chặt ga giường.