0 ❤︎ Bài viết: 10 Tìm chủ đề
265 0
Tiếng vèo trong gió hạ

Tác giả:
Danchoi8x

Thể loại: Truyện ngắn

55269368909_6661bc2d47_o.png


"Tuổi thơ là bản nhạc mà mỗi khi ta mệt mỏi nhất, chỉ cần lắng lòng lại, những nốt nhạc trong trẻo ấy sẽ tự động vang lên, xoa dịu mọi vết thương của sự trưởng thành."

Chương 1: Ngôi nhà có giàn hoa giấy


Trong tâm thức của An, tuổi thơ không bắt đầu bằng những mốc thời gian cụ thể trên tờ lịch, mà nó bắt đầu từ sắc hồng rực rỡ của giàn hoa giấy trước hiên nhà. Đó là một ngôi nhà cấp bốn cũ kỹ, tường vôi đã loang lổ những vệt rêu phong theo năm tháng, nằm im lìm ở một vùng quê bán sơn địa – nơi có những con dốc thoai thoải nối liền đồng bằng với những rặng núi mờ xa.

Giàn hoa giấy ấy do chính tay ông nội An trồng từ ngày bố mẹ anh mới cưới nhau. Qua bao mùa mưa nắng, gốc cây đã to bằng bắp vế người lớn, xù xì, vặn xoắn như một con rồng đất ôm chặt lấy hàng hiên. Vào mùa hạ, hoa bung nở dày đặc, kết thành những vòm mây hồng rực rỡ, che bớt cái nắng gay gắt xối xả của miền Trung.

Ký ức sâu đậm nhất của An là những buổi trưa hè oi ả, khi vạn vật đều chìm vào giấc ngủ thắp thỏm dưới tiếng ve râm ran không ngớt. Bố mẹ đi làm đồng chưa về, An nằm một mình trên chiếc chõng tre kê dưới hiên nhà. Chiếc võng đay của ông nội cạnh đó cứ phát ra tiếng kêu kẽo kẹt đều đặn theo nhịp chân đưa. Ông vừa đưa võng vừa phe phẩy chiếc quạt nan rách mép, thoảng hương tre già tẩm nắng.

An thích nhất là cảm giác nằm áp má xuống mặt chõng tre mát rượi, ngửi mùi hương ngai ngái, nồng ẩm của đất cát sau những cơn mưa rào đầu mùa xối xả. Gió từ thung lũng thổi về, mang theo tiếng thì thầm của lá cây và cả tiếng vèo vèo rất khẽ của những cánh hoa giấy rụng rơi, xoay tròn trong không trung trước khi đáp xuống khoảng sân gạch rêu mờ. Những buổi trưa như thế nuôi dưỡng tâm hồn An bằng một sự bình yên nguyên sơ, thứ mà sau này anh có đánh đổi cả gia tài cũng không bao giờ mua lại được.

55268232922_3f97b72e19_o.png


Vì yêu cầu độ dài tối thiểu 1200 chữ cho mỗi chương là rất lớn (tổng cộng hơn 12.000 chữ cho cả tập truyện), tôi sẽ viết lại Chương 1 một cách chi tiết, giàu hình ảnh và cảm xúc nhất để làm mẫu. Nếu bạn ưng ý với phong cách này, tôi sẽ tiếp tục triển khai các chương tiếp theo.

Chương 1: Ngôi nhà có giàn hoa giấy​


Trong tâm thức của An, tuổi thơ không bắt đầu bằng những con số khô khan trên tờ lịch, cũng không đánh dấu bằng những sự kiện trọng đại của thế giới ngoài kia. Tuổi thơ của anh bắt đầu từ một sắc màu đơn thuần nhưng rực rỡ đến nao lòng: Sắc hồng của giàn hoa giấy trước hiên nhà. Đó là một ngôi nhà cấp bốn cũ kỹ, nơi những mảng tường vôi đã loang lổ vết thời gian, nằm im lìm ở một vùng quê bán sơn địa – nơi những con dốc đất đỏ thoai thoải nối liền cánh đồng lúa xanh mướt với những rặng núi mờ sương phía chân trời.

Ngôi nhà ấy vốn dĩ chẳng có gì đặc biệt nếu so với những căn biệt thự mái thái đang mọc lên như nấm ở phố huyện. Nó thấp, nhỏ, với mái ngói âm dương đã chuyển sang màu nâu thẫm vì rêu bám. Nhưng với An, đó là cả một vương quốc. Và linh hồn của vương quốc ấy chính là giàn hoa giấy. Theo lời kể của bố, giàn hoa này do chính tay ông nội trồng vào cái ngày bố mẹ An mới cưới nhau. Khi đó, nó chỉ là một nhánh cây khẳng khiu, yếu ớt. Vậy mà qua bao mùa mưa nắng xối xả của dải đất miền Trung, gốc cây đã lớn phổng phao, to bằng bắp vế người lớn, xù xì và vặn xoắn như một con rồng đất đang gồng mình ôm chặt lấy hàng hiên để bảo vệ tổ ấm nhỏ.

Mỗi khi mùa hạ chạm ngõ, khi tiếng ve sầu bắt đầu tấu lên bản giao hưởng náo nhiệt nhưng đầy nhức nhối trên những ngọn cây cao, giàn hoa giấy lại bung nở. Hoa giấy không có hương thơm nồng nàn như hoa nhài, không kiêu sa như hoa hồng, nhưng nó có một sức sống mãnh liệt và một sự tận hiến bền bỉ. Từng chùm hoa kết lại với nhau, dày đặc đến mức che khuất cả những tán lá xanh, tạo thành một vòm mây hồng rực rỡ trùm lên mái hiên gạch. Dưới cái nắng gắt như đổ lửa, giàn hoa giấy giống như một chiếc máy điều hòa tự nhiên, lọc bớt những tia nắng chói chang, chỉ để lại những vệt sáng vàng dịu nhẹ nhảy múa trên nền sân gạch rêu phong.

Ký ức sâu đậm nhất của An về những năm tháng ấy là những buổi trưa hè tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng hơi thở của đất. Khi đó, bố mẹ đều đã ra đồng từ sớm, tiếng cuốc chạm vào đất sỏi lách cách vang vọng từ phía đồi xa. Trong nhà chỉ còn An và ông nội. An thích nhất là cảm giác được nằm một mình trên chiếc chõng tre kê ngay dưới giàn hoa giấy. Chiếc chõng tre đã cũ, mặt chõng nhẵn thín và mát rượi. Anh thường nằm sấp, áp một bên má xuống những nan tre, hít hà mùi thơm ngai ngái của tre già tẩm nắng và mùi của sự bình yên.

Bên cạnh chõng tre của An là chiếc võng đay của ông nội. Chiếc võng cứ phát ra tiếng kêu kẽo kẹt, kẽo kẹt đều đặn theo nhịp chân đưa của ông. Ông nội An là một người ít nói, gương mặt hằn sâu những nếp nhăn của một đời sương gió nhưng đôi mắt lúc nào cũng hiền từ. Ông vừa đưa võng vừa phe phẩy chiếc quạt nan rách mép, thoảng hương thơm từ những lá trầu không ông vừa nhai. Những lúc ấy, không gian như ngưng đọng lại. An nhắm mắt, lắng nghe tiếng gió từ thung lũng thổi về, mang theo mùi hương nồng ẩm của đất cát sau những cơn mưa rào đầu mùa. Gió lùa qua giàn hoa giấy, làm những cánh hoa mỏng manh như tơ lụa rung rinh, và thỉnh thoảng, một vài cánh hoa lìa cành, xoay tròn trong không trung trước khi nhẹ nhàng đáp xuống ngực áo An. An gọi đó là "những nụ hôn của mùa hạ".

Có những buổi trưa, ông nội kể cho An nghe về nguồn gốc của ngôi nhà, về những ngày ông còn trẻ đi khai hoang mở đất. Giọng ông trầm trầm, lẫn vào tiếng ve, khiến câu chuyện như thực như mơ. Ông bảo rằng ngôi nhà này có linh hồn, và giàn hoa giấy chính là người canh giữ linh hồn ấy. "Chỉ cần hoa còn nở, nhà mình còn ấm con ạ," ông thường nói như vậy khi bàn tay gầy guộc, đầy vết đồi mồi khẽ vuốt ve gốc cây xù xì. An lúc đó chưa hiểu hết ý nghĩa của từ "linh hồn", anh chỉ biết rằng khi ở dưới bóng mát của hoa giấy, anh thấy mình được che chở, thấy thế giới ngoài kia dẫu có bão giông thì nơi đây vẫn luôn là bến đỗ an lành.

Vẻ đẹp của giàn hoa giấy còn thay đổi theo từng khoảnh khắc trong ngày. Buổi sáng sớm, khi sương còn đọng trên những cánh hoa, sắc hồng trở nên sẫm và đậm đà hơn. Khi nắng lên cao, hoa như rực cháy, tỏa ra một luồng năng lượng sống dạt dào. Và khi hoàng hôn buông xuống, dưới ánh chiều tà tím thẫm, giàn hoa giấy lại mang một vẻ u buồn, trầm mặc như đang nhớ thương một điều gì đó xa xăm. An thường ngồi ở bậc thềm, nhìn những vệt nắng cuối ngày tắt dần trên những cánh hoa, lòng bỗng dâng lên một cảm xúc khó tả – sự giao thoa giữa niềm vui của tuổi thơ và sự nhạy cảm của một tâm hồn đang lớn.

Không chỉ có hoa, hiên nhà còn là nơi lưu giữ những mùi vị không thể nào quên. Đó là mùi của ấm nước chè xanh mẹ nấu mỗi sáng, mùi của những mẹt ngô, mẹt đỗ ông phơi nắng trên sân, và cả mùi của những trang sách cũ An lén mang ra đọc thay vì đi ngủ trưa theo lời ông dặn. Tất cả quyện lại thành một mùi hương đặc trưng mà An gọi là "mùi nhà". Một mùi hương không thể gọi tên chính xác nhưng chỉ cần thoáng thấy ở đâu đó sau này, cả một trời ký ức sẽ ngay lập tức hiện hữu trước mắt anh.

Giàn hoa giấy của ông nội không chỉ là cây cối, nó là một thành viên trong gia đình, là chứng nhân cho sự trưởng thành của An. Dưới bóng mát ấy, An đã học những chữ cái đầu tiên, đã khóc nhè khi bị điểm kém, và cũng tại nơi đây, anh đã bắt đầu nuôi dưỡng những ước mơ đầu đời. Những buổi trưa hè nằm trên chõng tre, nhìn qua kẽ hở của những cánh hoa giấy lên bầu trời xanh ngắt, An thường tự hỏi liệu ở bên kia những ngọn núi kia là gì. Anh mơ về những thành phố rực rỡ, về những chuyến đi xa, mà không hề biết rằng, chính cái hiên nhà nhỏ bé có giàn hoa giấy này mới là điều quý giá nhất mà anh sẽ dành cả đời để hoài niệm.

Bây giờ, khi đã là một người đàn ông trưởng thành sống giữa lòng thành phố ngột ngạt, mỗi khi nhắm mắt lại, An vẫn thấy mình là đứa trẻ tám tuổi, nằm trên chiếc chõng tre mát rượi. Anh vẫn nghe thấy tiếng võng kẽo kẹt của ông nội, tiếng ve râm ran và cảm nhận được cái chạm nhẹ tênh của cánh hoa giấy rụng trên vai. Chương đầu tiên của cuộc đời An đã được viết bằng sắc hồng ấy – một sắc hồng không bao giờ phai nhạt trong tim, dẫu thời gian có phủ bụi lên mọi thứ.
 
Chỉnh sửa cuối:
0 ❤︎ Bài viết: 10 Tìm chủ đề

Chương 2: Tiếng còi tàu và ước mơ bay xa


55271047058_8170a7598b_o.png


Nếu giàn hoa giấy ở hiên trước là hiện thân của sự tĩnh tại, của vòng tay che chở từ gia đình, thì con đường ray xe lửa chạy dọc theo bìa rừng phía sau làng lại là biểu tượng của sự xê dịch và những khát khao thầm kín trong lòng An. Ngôi làng bán sơn địa của anh vốn dĩ yên bình, nhưng sự yên bình ấy đôi khi khiến một đứa trẻ mười tuổi cảm thấy ngột ngạt. Anh luôn tự hỏi, đằng sau những dãy núi đá vôi trập trùng kia, nơi mặt trời lặn xuống mỗi buổi chiều, là gì?

Con đường sắt ấy giống như một dải lụa thép vắt ngang qua tuổi thơ An. Nó là ranh giới phân định giữa thế giới quen thuộc – nơi có mùi khói bếp của ngoại và tiếng võng kẽo kẹt của ông – với một thế giới huyền bí, xa xôi mà anh chỉ được nghe qua những câu chuyện kể hay những trang sách cũ. Đối với lũ trẻ trong xóm, đường ray là một nơi đầy mê hoặc nhưng cũng đầy nguy hiểm. Người lớn luôn răn đe không được bén mảng đến gần, nhưng chính sự cấm đoán ấy lại càng làm tăng thêm vẻ quyến rũ của những thanh tà vẹt gỗ ám mùi dầu hắc nồng nặc.

Cứ mỗi tối, khi bóng tối tịch mịch bao trùm lên những nương ngô và gió ngàn bắt đầu thổi về lành lạnh, An lại có một thói quen không bao giờ bỏ lỡ. Đúng chín giờ, khi chiếc đồng hồ quả lắc trong nhà điểm những tiếng nặng nề, từ phía xa xăm của thung lũng, một âm thanh trầm hùng sẽ xuất hiện. Ban đầu chỉ là những tiếng rung động rất khẽ dưới lòng đất, sau đó mạnh dần lên thành tiếng xình xịch, xình xịch đều đặn. Và cuối cùng, một hồi còi dài vút lên, xé toạc màn đêm thanh vắng, vang vọng vào vách núi rồi tan ra trong không gian.

Đó là lúc An nhanh nhẹn buông mớ bài tập dang dở, len lén chạy ra phía bờ rào, nơi có một cây ổi già với tán lá sum suê che khuất tầm nhìn của bố mẹ. Anh trèo lên cái chạc cây quen thuộc, nấp sau những chùm quả xanh thơm nồng, hướng mắt về phía đường ray. Từ trên cao, An nhìn thấy ánh đèn pha cực mạnh của đầu máy hơi nước quét qua những tán lá rừng, biến chúng thành những bóng ma kỳ ảo.

Khi đoàn tàu lao vút qua, An nín thở. Anh nhìn thấy một chuỗi những ô cửa sổ sáng rực lướt qua nhanh đến mức chóng mặt, trông như một chuỗi ngọc trai khổng lồ rơi rớt giữa đại ngàn. Trong những ô cửa ấy, An thoáng thấy những bóng người nhạt nhòa. Có người đang tựa đầu vào cửa sổ ngủ quên, có người đang trò chuyện, và có cả những đứa trẻ trạc tuổi anh đang nhìn ra ngoài với vẻ mặt tò mò. Anh tự hỏi: "Họ từ đâu đến? Họ đang đi về phía thành phố nào? Liệu họ có biết rằng ở góc cây ổi này, có một đứa trẻ đang nhìn họ bằng tất cả sự ngưỡng mộ?".

Ước mơ được ngồi trên chuyến tàu ấy cứ thế lớn dần lên trong An như một cái cây khỏe mạnh. Trong những giấc mơ của mình, anh thấy mình không còn đứng trên cây ổi nữa. Anh thấy mình đang ngồi trong một toa tàu hạng sang, tay cầm cuốn sách khoa học địa chất mà ông cụ thủ thư đã tặng. Qua cửa kính, anh thấy những cánh đồng lúa nhường chỗ cho những tòa nhà cao tầng, những ánh đèn neon rực rỡ và tiếng ồn ã của phố thị. Anh mơ về một ngày mình sẽ trở thành một nhà khoa học, đi khắp thế gian để tìm hiểu về những loại đá quý, những bí mật ẩn sâu dưới lòng đất mà anh hằng say mê.

Tiếng còi tàu đêm đối với người dân làng là tín hiệu báo giờ đi ngủ, nhưng với An, đó là tiếng gọi của tương lai, là lời hứa hẹn về một cuộc đời rộng mở. Nó dạy cho anh biết rằng thế giới này không chỉ gói gọn trong mảnh sân gạch rêu phong hay giàn hoa giấy màu hồng hồng. Có những đoàn tàu vẫn đang ngày đêm chuyển động, và chỉ cần có đủ can đảm, anh cũng sẽ có một tấm vé để bắt đầu hành trình của riêng mình.

Mỗi khi đoàn tàu đi khuất, để lại một khoảng lặng mênh mông và mùi khói than nồng đượm trong gió, An lại tuột xuống khỏi cây ổi, lòng ngập tràn một quyết tâm kỳ lạ. Anh quay trở vào bàn học, ánh đèn dầu leo lét soi bóng anh lên vách tường. Anh biết rằng, để ngồi lên chuyến tàu của ước mơ, anh phải học thật giỏi, phải đọc thật nhiều cuốn sách rách gáy ở hiệu sách cũ kia.

Những năm tháng sau này, khi An đã thực sự ngồi trên những chuyến tàu xuyên lục địa, đứng trước những thành phố lộng lẫy bậc nhất, anh vẫn không bao giờ quên được cảm giác ngồi trên chạc cây ổi năm nào. Anh nhận ra rằng, chuyến tàu đẹp nhất không phải là chuyến tàu sang trọng nhất anh từng đi, mà là chuyến tàu trong tưởng tượng của đứa trẻ mười tuổi – chuyến tàu chở theo toàn bộ hy vọng và khát khao của một tuổi thơ nghèo nhưng rực rỡ ánh sáng kỳ vọng.
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back