tsa2012

Nhặt lá vàng rơi
14 ❤︎ Bài viết: 21 Tìm chủ đề
1173 1
Bao lâu rồi bạn chưa về nhà?

Quê tôi, nhà tôi nơi đó, ba mẹ tôi ở đó. Giọng nói quê hương, lạ lạ quá.

Nhiều năm, tôi sống nơi xứ khác, tôi nghe giọng nói của họ, quen thuộc ngày ngày. Hôm nay, bước chân xuống đất, tai nghe tiếng nói chuyện xung quanh, tôi thấy lạ, lòng bùi ngùi.

Tiếng nói quê mình, lâu quá, lạ quá, sao lạ quá. Tôi bần thần, xúc động. Trong con người, trong tâm tôi như có gì đó xao động, như sương mù xám rụt rè. Tôi muốn nghe, nghe người ta nói chuyện, giọng nói quê hương, tiếng nói thân thương, xa xôi, vọng về.

Tôi người Huế, nhưng sinh ra trong Nam. Tôi không nói giọng Huế, giọng tôi bị lai nhiều vùng miền khác nhau. Mười bốn tuổi, tôi theo gia đình về quê sống, vùng đất mới, những con người mới gặp và tiếng nói khác lạ. Họ nói tôi nghe hiểu, tôi nói họ bảo không hiểu, lạ thật.

Mười năm sống ở Huế, tôi quen nghe tiếng Huế, quen thuộc trong tim. Đi xa quê, ở đâu, mỗi khi nghe tiếng nói mang giọng Huế, tôi vội nhìn xem, kiếm tìm, lòng tôi vui vui.

Tôi không nói giọng Huế, dù nhại giọng được, đó không phải là giọng thật của tôi. Bạn tôi muốn nghe tôi nói giọng Huế, tôi bảo không nói được, tôi chỉ nói giọng thật của tôi.

Giọng nói quê hương..
 
Last edited by a moderator:
6 ❤︎ Bài viết: 3 Tìm chủ đề
Quê hương là những điều bình dị, là bố mẹ, là những tình thân ấm áp. Quê hương nó cũng vậy, từ xa lắm, từ hồi bố nó, ông nội nó, và cũng chẳng biết tự thủa nào, là cái tên "Doãn Hiệp thôn" khi xưa và là "Làng Hóp" của bây giờ. Làng Hóp mà có dáng cây Hóp nào, sừng sững giữa làng là cây xanh cổ thụ bốn mùa bóng mát. Cái cây là cả một tuổi thơ của nó, của bao thế hệ trẻ thơ của làng. Những trưa hè oi ả, khi tiếng ve râm ran gọi nắng, lũ trẻ tụi nó xúm quanh gốc xanh, trườn lên những gân rễ trông như những chú chăn khổng lổ, oằn mình qua năm tháng. Những sải tay cố vươn ôm chặt gốc cây, 3 đứa, 5 đứa rồi 6 đứa vẫn chẳng kín nổi gốc, chẳng thể biết gốc cây to cỡ nào, bởi một phần ba gốc cây buông rễ xuống hồ nước, tụi nó chẳng khi nào ôm trọn được.

huong-vi-que-huong-co-nen-4900-8500us-1024x551.jpg


Những bận tâm ngây thơ trong đầu của một đứa trẻ thường qua rất mau, tụi nó lao vào những trò chơi khác: Bắn bi, nhảy dây, đánh đáo.. Hay đơn giản chỉ là ngồi lặng nghe các bô lão kể chuyện; Chuyện về cái cây cổ thụ, chuyện ngôi làng của nó. Câu truyện thường có hương vị thần thoại hóa, mọi thứ trở nên huyền bí, như một niềm tin, một niềm tự hào chẳng in thành sách nhưng lần nào kể cũng y hệt như một. Tán cây xòe rộng như hình mâm xôi con gà, phải chăng là tạo hóa đã kết tinh từ bao đời, cho cây, cho làng nó.

Những năm tháng cứ trôi, những đữa trẻ năm nào lại ngồi vào vị trí bô lão để kể lại chuyện xưa. Cây xanh thì vẫn thế, cứ mải miết lắng nghe những câu chuyện đời, chuyện người gìn giữ vào hàng nghàn chiếc lá xanh non rồi gửi dần vào gió.

tranh-phong-canh-que-huong-dep-nhat-1.jpg


Nghe chung chung lắm, nhưng cứ nhắc tới tới "Quê hương" thì mỗi ai, cũng rưng rưng về một miền thân thương, bình dị, một cái gì đó tự tôn, mà không ai có thể xâm phạm. Nếu bạn đã từng xa quê đi làm, nỗi nhớ đó đơn giản lắm, là sự háo hức, bon chen trên những chuyến xe tấp nập, là sự tự hào khi có ai vô tình ca ngợi về quê hương, là như thấy đường về nhanh lắm. Những đoạn đường, từng ngõ quặt, từng ổ gà, từng những bóng dáng thấy trở nên yêu đến thế. Niềm vui phơi phới, cuộc sống đơn giản lắm là những niềm vui bình dị. Nơi để ta thấy an yên khi tìm về.
 
Last edited by a moderator:
0 ❤︎ Bài viết: 1 Tìm chủ đề
Theo truyền ngôn của dân làng, Cây Sanh thôn Hóp không ai nhớ chính xác có tự bao giờ, các cụ cao niên nói lại rằng: Cụ của các cụ cũng kể từ khi còn nhỏ đã thấy cây sừng sững uy nghiêm như vậy, tính ra chắc chắn không dưới nghìn năm tuổi.

Cây sanh Thôn Hóp không phải là cây của rừng tự nhiên còn sót lại, do đây là khu vực đồng bằng, mà do cha ông ngày trước trồng khi lập làng lập ấp với mong muốn sự thịnh vượng trường tồn cho làng quê, vừa để con cháu được thừa hưởng bóng mát, cảnh quan đẹp.

Cây sanh Thôn Hóp gồm có một thân chính và hiện có mười lăm thân phụ do rễ cây rủ xuống, tạo thành thế vững chãi và trường tồn qua các thử thách khắc nghiệt của thiên nhiên.

Cây cao to, hùng vĩ. Tầm che phủ của cây lên tới gần một nghìn m2, là nơi trú nắng cho nhân dân địa phương giữa trưa làm đồng nắng gắt, là nơi nghỉ ngơi, đàm đạo của các bậc cao niên các buổi chiều tà, là sân chơi của các cháu thiếu niên, nhi đồng và là nơi tế lễ Đức Thánh Tản Viên cầu cho mưa thuận gió hòa, mùa màng tươi tốt, ấm no của các quan viên trong làm hàng năm ở giai đoạn trước đây khi sang đầu năm mới.

Cây sanh Thôn Hóp hiện vẫn đang sống xanh tốt, các nhánh cây phát triển mạnh mẽ về các hướng, có các thân phụ để chống. Trải qua hàng ngàn năm mưa gió bão bùng vẫn bền vững, xanh tươi. Từ hướng Nam nhìn lại, cây có hình Rùa Thần uy nghiêm sừng sững.

Dưới gốc cây từ ngày xưa đã có một ngôi miếu thờ Đức Thánh Tản Viên bảo hộ cho dân làng, gần đây ngôi miếu được xây dựng và tôn tạo lại. Ngay bên cạnh là Giếng Làng, nơi trước đây là nguồn cung cấp nước ăn hàng ngày cho cư dân. Dưới đáy giếng từ xa xưa đã được đặt tượng Ông Voi bằng đá xanh để bảo hộ nguồn linh khí.

Hilux
 
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back