Bài viết: 20 



Vương Tuấn Khải chia sẻ: "Bài hát này, là một lần chia sẻ nội tâm, dành tặng cho những người đêm khuya chưa ngủ Muốn biết mọi người liệu từng có trải nghiệm thế này: Đêm tối tắt đèn, lướt xong điện thoại, nằm trên giường nhưng lại tỉnh táo khác thường. Đầu óc vẫn cứ suy nghĩ những việc linh tinh, vừa đứt đoạn, lại phân tán. Sẽ đột nhiên nhớ đến những việc vẫn chưa làm, lưu trong sổ ghi chép. Cũng sẽ đột nhiên ập đến một cảm giác, theo dòng cảm xúc đó là bắt đầu dò xét chính mình, những điều trong quá khứ, hiện tại và tương lai. Không ngừng đối thoại với bản thân, những suy nghĩ lúc này, không cách nào dùng từ ngữ đặc biệt để biểu đạt. Tôi trong mắt mình và trong mắt người khác, đều là tôi, vô số cái tôi, trở thành chúng ta, thế là chúng ta những người không ngủ được bắt đầu chờ đợi, có vài người chờ ngủ đi, có vài người thì đang chờ trời sáng. Tôi muốn thông qua ca khúc này, ghi lại cảm xúc trò chuyện với chính mình trong đêm tối, chia sẻ cho mọi người. Vì tôi là tôi, tôi nghĩ tôi cũng là bạn; là mỗi một người tỉnh giấc cô độc nhưng không lẻ loi trong thành phố này."
Lời bài hát:
Lạc lối, sao kia rơi nhẹ bên gối
Bầu bạn cùng tôi, trải qua từng giấc mơ thêm kì diệu
Lạc vào đảo xa giữa biển lớn
Cả thành phố khuất sau màn mây
Chẳng nghe chẳng thấy, thật an nhiên
Lặng lẽ tan dần biến mất tuyết trắng thuở xưa
Thân nhiệt thấp dần lạnh giá, tắt ánh đèn
Màn đêm bất tận bủa vây
Hơi lạnh tan vào bình minh
Thật cố chấp hướng tới đích mơ hồ phía trước
Cùng người gặp gỡ, cùng người thân thiết
Mà người chẳng hiểu thấu nỗi lòng tôi
Là ai chờ mong là ai thắc mắc
Được mất luôn luôn đồng hành
Nhiều khi giấu vui riêng mình
Dù lạc lõng vẫn không nhận
Chẳng cần thiết phải khổ đau
Chỉ tự mình giải quyết
Hiện thực đan xen với mộng thực tế quá
Càng khao khát trốn thoát khỏi mọi thứ ấy
Bình minh đã thắp sáng vậy mà tôi còn mơ sao?
Lạc lối, sao kia rơi nhẹ bên gối
Bầu bạn cùng tôi, trải qua từng giấc mơ thêm kì diệu
Lạc vào đảo xa giữa biển lớn
Cả thành phố khuất sau màn mây
Chẳng nghe chẳng/ thấy, thật an nhiên
Lặng lẽ tan dần biến mất tuyết trắng thuở xưa
Thân nhiệt thấp dần lạnh giá, tắt ánh đèn
Màn đêm bất tận bủa vây
Hơi lạnh tan vào bình minh
Thật cố chấp hướng tới cửa chẳng nhìn rõ hình
Đợi chờ thật viển vông, chúng tôi thật ngốc
Thanh xuân vụt qua thật sự đầy tàn nhẫn mà..
Ngoảnh đầu xem chặng đường dài đã qua thật tốt đẹp
Bạn và tôi vốn chẳng hề sai khác
Bạn và tôi đã đồng hành cùng nhau
Từng người đều có những con đường riêng
Là ai chờ mong là ai thắc mắc
Được mất luôn luôn song hành
Nhiều khi giấu vui riêng mình
Dù lạc lõng vẫn không nhận
Chẳng cần thiết phải khổ đau
Chỉ tự mình giải quyết
Hiện thực đan xen với mộng thực tế quá
Càng khao khát trốn thoát khỏi mọi thứ ấy
Bình minh đã thắp sáng vậy mà tôi còn mơ sao?
Chỉnh sửa cuối: