- Xu
- 70,317
169
1
"Thôn Đông Thôn Đoài" của ICM và Hà Myo là một bức tranh âm nhạc đậm chất dân gian nhưng được kể bằng hơi thở hiện đại. Ngay từ những giai điệu đầu, bài hát đã gợi lên không khí làng quê Bắc Bộ mộc mạc, gần gũi với hình ảnh bến nước, con đò, mái đình, những con người chân chất sống chậm giữa nhịp đời êm ả. Phần nhạc mang âm hưởng dân ca kết hợp với phối khí mới mẻ của ICM tạo nên cảm giác vừa quen vừa lạ, như đưa người nghe trở về ký ức xưa nhưng vẫn đứng giữa hiện tại.
Giọng hát của Hà Myo là điểm sáng đặc biệt, vừa trong trẻo vừa mang màu sắc ca trù, chèo, giúp cảm xúc bài hát thêm sâu lắng và giàu bản sắc. Lời ca không quá cầu kỳ nhưng thấm thía, kể câu chuyện tình yêu giản dị giữa "thôn Đông" và "thôn Đoài", qua đó phản chiếu những rung động rất đời: Thương nhớ, chờ mong và sự gắn bó chân thành. Bài hát không chỉ là một câu chuyện tình, mà còn là lời nhắc nhở về giá trị của quê hương, của những điều bình dị mà đôi khi ta vô tình lãng quên giữa cuộc sống hiện đại.
Lời bài hát
Anh ở thôn Đoài,
Em thì ở ngoài thôn Đông.
Chir nhớ người mong mà
Mặt hồng mặt hồng ửng. Anh ngóng trông,
Chân này ai ơi ai có biết không.
Ba đồng một mớ trầu không,
Ý đàn ông anh ở thôn Đoài.
Em ở thôn Đông,
Kiệu vàng rước đưa
Nhưng mà em vẫn chưa
Muốn lấy chồng.
Nắng mưa ấy là chuyện của trời,
Chứ cái bệnh tương tư
Là tương tư đó là chuyện ở đời.
Nhà em có một giàn trầu,
Còn nhà anh có một vườn cau.
Cứ chiều chiều ai ra đứng sau
Hoa khuê các bướm
Thầm mong ý gặp được nhau.
Không sang là chẳng đường sang,
Mà lá xanh nay thành lá vàng.
Thôn Đoài ngồi nhớ thôn Đông,
Cau trầu đã thắm
Bao giờ em lên kiệu?
Em lên kiệu yêu nhau,
Mấy núi cũng trèo,
Mà sông ta cũng lội.
Chữ máy theo ta cũng có ý rằng,
Mình ơi, mình à.
Trầu cau đã thắm duyên rồi,
Mà em vẫn còn.
Anh ở thôn Đoài,
Em, em ở thôn Đông.
Kiệu vàng rước đưa
Nhưng mà em vẫn chưa
Muốn lấy chồng.
Nắng mưa ấy là chuyện của trời,
Chứ cái bệnh tương tư
Là tương tư đó là chuyện đời.
Nhà em có một giàn trầu,
Còn nhà anh có một vườn cau.
Nước chiều chiều ai ra đứng sau,
Hoa khuê các bướm
Thầm mong ý gặp nhau.
Không sang là chẳng đường sang,
Mà lá xanh nay thành lá vàng.
Thôn Đoài ngồi nhớ thôn Đông,
Cau trầu đã thắm.
Bao giờ em lên kiệu?
Anh thương em ấy nói không,
Chào anh nhé, yêu em ấy nói không.
Ơi là ai đó, em nói sao?
Anh yêu em, mới nói khơi.

