1,545 ❤︎ Bài viết: 58 Tìm chủ đề
3151 0
Kẻ Tội Đồ

Vâng!

Tôi không còn tự do nữa..


Ngài Quý tộc bước vào nhà giam,

Nhìn những con người đang "điên loạn".

Mắt khinh bỉ dừng lại ở góc tường,

Thấy một người thân tàn ma dại:

"Ngươi là kẻ đắc tội ta từ trước!

Nay sa cơ vào chốn ngục tù,

Chiều hôm sau, ngươi không còn sống nữa,

Kết cuộc đời, ngươi về với đất!"

"Kẻ có tội" nhìn ông không nói

Nhếch mép cười cho nỗi bi hài:

"Tôi có tội, đương nhiên tôi rõ

Tội tôi lớn, tôi không chối cãi

Tôi xin ông, để tôi nói đôi lời.."

Ngài do dự, "kẻ tội đồ" nói tiếp:

"Đừng lo!

Tôi vẫn ở đây nhìn song sắc,

Dẫu có trăm tay, trăm mắt, trăm chân,

Chạy được đâu thoát khỏi nơi này?"

Và tất nhiên, ngài đành chấp thuận

Và tù nhân bắt đầu.. "trăn trối" :

"Ngài: Quý tộc, ngài giàu không tưởng

Sao phải chịu cúi đầu trước" tên kia "?

Hắn hơn ông cũng chỉ một phẩm hàm,

Tôi nói nhỏ: Hắn chẳng giỏi bằng ông!

Ấy!

Tôi nói đúng, sao ông lại ngại?

Ông hơn ông ta, nhiều đấy chứ!

Ông" yêu quý "người dân chúng tôi,

Tình cảm của ông, làm chúng tôi phải khóc!

Những đòn roi đầy" triết lý, nhân văn "

Giáng xuống từng đợt lạnh lùng và dứt khoát.

Ông" cao cả "đứng trên bục cao,

Giương mắt nhìn" những đứa con ngỗ nghịch "

Và" giảng đạo "của" người cha vĩ đại "

Tôi" kính "ông!

Ông chưa từng nuôi chúng tôi khôn lớn,

Nhưng chúng tôi phải làm việc nuôi ông,

Gia đình ông,

Đến cả họ hàng

Một cách" tình nguyện ".

Tôi phục ông!

Những đóa hoa phải nở sớm hơn dự định,

Lâu đài của ông đông đúc hơn,

Đến khi héo tàn..

Lại một cuộc" Tuyển chọn ",

Nước mắt như mưa!

Sự" hào nhoáng "đó..

Khiến chúng tôi phải nghẹt thở,

Cúi đầu" tự hào "!

Những ngày mưa, ông không sợ ướt,

Vì đã có những kẻ lót đường,

Những ngày nắng, lo gì nóng nực?

Vì đã có gió quạt" gãy tay ",

Giông bão đến? - Ừ thì giông bão,

Ông vẫn nằm trong nệm gối chăn,

Mặc cho ngoài kia

Những người đang run rẩy,

Vì sao ư? - Họ là kẻ bần hàn!

Thưa ông! Tôi tội gì?

Tội đánh người" quyền cao chức trọng "

Tội cứu giúp tấm thân ô nhục.

Tội giết chết" chó săn "của Bá tước,

Để cứu một đứa bé bốn tuổi..

Như thế.. là Tử hình!

Nhưng thưa ông, tôi còn tội lớn!

Tôi đã không làm tròn bổn phận,

Của một người con..

Tôi đã không giữ được lời hứa

Của người tiên phong..

Với đồng đội,

Với người dân,

Với quê hương,

Và với cả đất nước.

Tôi hận,

Những kẻ đạo đức giả,

Những kẻ ngang tàng,

Những" Thẩm phán công bằng "với" thù lao "năm mươi,

Những tên cầu vinh, những tên phản bội,

Và chính bản thân tôi!

Xin ông!

Cho tôi được chết trong yên lặng,

Cho tôi ngã xuống tại nơi tôi sinh ra,

Cho tôi được nhìn con sông đang chảy dọc,

Nhìn ngọn cỏ mọc ôm đường làng,

Cho tôi nhìn thấy hàng cây, cánh đồng..

Và cuối cùng,

Cho tôi gửi lời thú tội tới dân tộc,

Rằng:

Kẻ tội đồ này đã dành lời van xin tha thiết nhất!

Đến những kẻ thủ ác, đã mang lại đau thương, tang tóc,

Những kẻ ích kỷ,

Và..

Những kẻ đã tước đi quyền tự do, quyền làm người của một dân tộc!".

- P. T. N. T -
 
Chỉnh sửa cuối:
1,545 ❤︎ Bài viết: 58 Tìm chủ đề
Báo Thù

Người võ sĩ bước trên thảo nguyên,

Nhìn xa xăm thấy ngọn núi triền miên.

Thấy thung lũng chìm trong sương đỏ,

Nhếch môi cười, nước mắt lại trào..

10 năm về trước, tại sa trường,

Vị anh hùng ngã trước cung, thương

Vạn dặm gần xa, thây chất đống,

Máu chảy thành dòng nhuộm đỏ sông..

Ngài gục xuống, tàn vong thân xác

Tiếng giặc cười vang vọng đất trời,

Giương đôi mắt nhìn ra nơi đất Bắc,

Thấy một vùng khói lửa gió khơi..

Hỡi "Minh quân", ơi "Thiên tử"

Ta đây bỏ mạng nơi biên cương,

Quê nhà vang khúc hát thê lương..

Nhân nghĩa một lòng trung với quốc,

Đổi lại đau lòng cảnh tang thương..

Người võ sĩ gạt đi nước mắt,

Nghe tiếng kêu gào lòng co thắt,

Trả thù "Thiên tử", thôi dằn vặt,

Nỗi oan nào thấu tận ruột gan.

Người gục xuống, nhìn xa vạn lý,

"Triều đình xưa kia cha đã quỳ,

Nay hoang tàn, còn nữa đâu tráng lệ?

Vương quốc này, đã đến lúc tan.."

Bao nhiêu năm qua, một lòng báo thù,

Những kẻ "dốt nát", "thấp hèn", và đê tiện..

Trừng trị toàn bộ

Cho chúng vào giấc ngủ thiên thu,

Tế linh hồn cha,

Tế linh hồn mẹ,

Tế những linh hồn gục ngã sa trường..

Người võ sĩ cười điên dại,

Miệng hô to hai tiếng "báo thù".

Hãy cười đi! Cười lớn nữa đi!

Báo thù rồi ngươi được những gì?

"Minh quân" chết rồi!

Quan lại chết rồi!

Cả thần dân vô tội cũng chết rồi!

Vương quốc này cũng đã tàn rồi!

Hả dạ lắm phải không?

Vui lắm phải không?

Tại sao lại khóc?

Ta hỏi ngươi:

Thù báo xong rồi, ngươi vui không?

Thù báo rồi, ngươi có vui không?

Thù báo xong rồi, ngươi có vui không?


P. T. N. T
 
1,545 ❤︎ Bài viết: 58 Tìm chủ đề
Tiếng hát lúc 0 giờ!

P. T. N. T

Tôi vẫn đi về trên lối xưa,

Thời gian lắng đọng lúc không giờ.

Xác xơ lá úa bay từng đợt,

Đường về lạnh lẽo khuất sương mơ.

Tôi nghe tiếng bước chân phía sau..

Nhịp nhàng nối gót tôi đi thẳng!

Tôi nghe tiếng hát trong hàng cây

Khóc than hay buôn lời mời gọi?

Như tiếng dao va chạm với đá mài,

Như tiếng cào cấu xé của những ai,

Như tiếng cười của đứa trẻ trong bụng mẹ..

Như tiếng gào thét,

Như tiếng nức nở,

Như tiếng vui đùa trong đêm khuya,

Tất cả..

Bản giao hưởng khiến người ta lạnh gáy..

Tôi không muốn nghe!

Sao còn vang vọng mãi?

Tôi bước nhanh, vội vã, hoảng hốt!

Con đường vắng vẻ không một ai!

Tôi nghe đâu những tiếng thở dài?

Tôi đi mãi! Tôi đi đâu?

Chúng theo sau.. tôi vẫn cứ chạy..

Những ám ảnh của cõi âm!

Theo tôi từ bước chân âm thầm

Đi sâu vào hồn thuở ấu thơ!

Ác mộng từng đêm trong giấc mơ,

Không gian u tối lặng như tờ,

Chỉ một mình tôi, gieo nỗi sợ

Để rồi "chạy trốn" lúc không giờ!

Halloween muộn!
 
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back