0 ❤︎ Bài viết: 32 Tìm chủ đề
Đọc: 166 Tìm: 0

Tập thơ: Thơ Trần Lê Chọn Lọc​


Tác giả: Trần Lê​


Thể loại: Thơ trữ tình


Văn án: Giới thiệu thơ Trần Lê​


20260912-032118-2801376d14.png


Sau khi đã cho ra đời ba tập thơ với giá trị nội dung, nghệ thuật và tư tưởng sâu sắc đó là:

"Tiếng gọi; Trở về; Mùa hoa muộn" thì tập thơ thứ tư "Quả trái mùa" lần này của tác giả Trần Lê – người làng Hoàng Xá, xã Vĩnh Phú, tỉnh Phú Thọ lại là những bản tình thơ với nhiều màu sắc khác biệt..

Nếu ba tập thơ trước như những nấc thang tâm linh - từ tiếng gọi nội tâm, hành trình trở về ký ức đến mùa hoa muộn của chiêm nghiệm - thì "Quả trái mùa" là độ chín lắng đọng của một đời người từng trải luôn mang trong mình "Tâm – Nghĩa" của chân, thiện, mĩ, ích trong cuộc đời. Ở đó có quê hương, đất nước, gia đình, nghề nghiệp, tình yêu đôi lứa và cả suy tư Phật tính ở cõi nhân sinh.

Nhan đề "Quả trái mùa" trước hết gợi một nghịch lý của tự nhiên: Quả vốn phải chín đúng vụ, đúng thời điểm, thuận quy luật sinh trưởng.

Hình ảnh ấy mang ý nghĩa biểu tượng: Tình yêu đến muộn nhưng sâu sắc hơn; hạnh phúc không ồn ào mà bền bỉ; thành quả của đời người được kết tinh sau năm tháng trải nghiệm. "Quả trái mùa" vì thế không chỉ là ẩn dụ cho mối tình đầu thủy chung kéo dài suốt đời, mà còn là biểu tượng của những giá trị tinh thần chín muồi ở tuổi xế chiều – khi con người đã đi qua danh lợi, được mất, để lắng lại trong sự biết ơn và an nhiên. Cái "trái mùa" hóa ra lại "đắt", như chính tác giả từng khẳng định trong bài thơ: "Quả đúng mùa thì rẻ/ Giá trái mùa đắt câm.".

Nhan đề vì thế vừa mang sắc thái triết lý nhân sinh, vừa là lời tự bạch: Tập thơ này chính là "quả" của một hành trình dài, đến muộn nhưng đậm vị, như mật ngọt của đời người sau bao mùa gió nắng.

Mạch nguồn quê hương đất nước chảy xuyên suốt tập thơ với một cảm thức biết ơn và tự hào sâu sắc. Từ ký ức chiến tranh đến công cuộc đổi mới hôm nay, nhà thơ nhìn quê hương bằng ánh mắt của người từng đi qua gian khó. Trong bài "Thế Rồng Bay", tác giả khắc họa hình tượng đất nước bằng cảm hứng sử thi: "Đất nước Ta 'bất tử'/ Với tất cả lòng son". Hay niềm tự hào nguồn cội Lạc Hồng: "Cha, Mẹ Ta 'Tiên, Rồng'/ Chia con về hai ngả". Không chỉ là niềm tự hào chung, thơ Trần Lê còn gắn với địa danh cụ thể: Vĩnh Thịnh, Vĩnh Phú, đầm Vạn, Hoàng Xá Đình.. Bài "Đồng quê khởi sắc" ghi lại bước chuyển mình của nông thôn thời đổi mới: "Bức tranh tổng thể quê hương/ Ngày càng rực rỡ thân thương sắc màu.". Tình yêu quê hương trong "Quả trái mùa" không phải là khẩu hiệu mà là ký ức sống, là trải nghiệm thật, là sự chứng kiến đổi thay bằng đôi mắt người trong cuộc.

Gia đình - cội rễ của yêu thương. Một trong những giá trị nổi bật của tập thơ là mảng đề tài gia đình. Tình vợ chồng, con cháu, tổ tiên hiện lên vừa giản dị vừa sâu sắc. Bài "Vợ tôi ngày ấy" là lời tri ân chân thành: "Lam lũ một thời nuôi tiên. Bài" Nhớ về Cụ Tổ "là sự cúi đầu trước nguồn cội:" Ơn đức muôn đời cháu, con nhắc nhở/ Nguyện lòng mình cho xứng đáng Tổ tông! ". Ở đây, thơ không chỉ là cảm xúc mà còn là đạo lý.

Là người gắn bó với nghề giáo trọn một đời, Trần Lê dành nhiều trang thơ viết về mái trường với lý tưởng và trách nhiệm sâu sắc. Những ký ức về ngành sư phạm luôn đau đáu trong trái tim ông. Trong" Mái trường thân yêu ", cảm xúc hoài niệm đầy ắp:" Khi khôn lớn là thầy dạy học/ Một cuộc đời gắn bó.. Trường ơi! "Hay trong" Sinh viên ngày ấy ", ký ức thời sơ tán hiện về:" Tất cả vì miền Nam/ Quyết đánh tan giặc Mỹ. ". Nghề giáo trong thơ ông không đơn thuần là nghề mưu sinh mà là lý tưởng phụng sự.

Trục cảm xúc quan trọng nhất của tập thơ là tình yêu đôi lứa. Nếu ở tuổi trẻ, tình yêu là khát vọng, thì ở đây là sự chiêm nghiệm, gìn giữ và biết ơn đã đạt đến độ chín của cảm xúc. Ngay bài thơ mang tên tập sách –" Quả trái mùa "tác giả đã gửi gắm triết lý ấy:" Quả trái mùa chất mật/ Ngọt lịm lòng biết ơn/ Đậm mùi hương thơm hơn/ Tình đời hoa nở muộn! "Tình yêu ở đây không còn ồn ào mà bền bỉ. Trong" Hai mà một ", điệp cấu trúc" Ta trở về.. "Tạo nhịp điệu khẳng định:" Ta trở về vì tất cả trắng trong/ Ta trở về vì: Hai Ta Là Một! ". Cấu trúc lặp tạo nên âm hưởng tuyên ngôn tình yêu – vừa giản dị, vừa kiên định.

Và nếu" Hai mà một "là lời tuyên ngôn của sự trở về trong trắng thì bài thơ" Chọn tên ngày ấy "lại là minh chứng đẹp đẽ cho sự hòa quyện trọn vẹn giữa hai con người mang tên thật Trần Trọng Nghĩa và Đỗ Thị Tâm. Không chỉ là sự ghép nối ngôn từ," Tâm – Nghĩa "trong thơ đã trở thành một biểu tượng sống động của đạo vợ chồng:" Anh nhận là Tâm Nghĩa/ Em gọi mình Nghĩa Tâm/ Mang nặng một tấm lòng/ Tình yêu thương, gắn bó. ". Tên gọi được đảo chiều như một cách soi chiếu lẫn nhau, nâng đỡ nhau, làm sáng nhau. Ở đó," Tâm "là cội nguồn yêu thương," Nghĩa "là bền chặt thủy chung; hai yếu tố ấy hòa

Quyện thành một chỉnh thể không thể tách rời. Khi nhà thơ viết:" Vợ chồng mình đầm ấm/ Tên gọi như nhân đôi/ Tâm Nghĩa ấm lòng người/ Nghĩa Tâm đời duyên nợ. "Thì đó không chỉ là niềm riêng mà còn là một quan niệm sống: Tình yêu muốn bền lâu phải được đặt trên nền tảng của tâm sáng và nghĩa dày. Sự" nhân đôi "trong tên gọi cũng chính là sự cộng hưởng của hai nửa đời người đã đi qua gian nan:" Dù răng long, bạc đầu/ Vẫn sắt son Tâm Nghĩa! ".

Trong mạch cảm xúc của" Quả trái mùa ", tình yêu ấy chính là" chất mật "kết tinh sau bao mùa mưa nắng. Nó không còn là khát vọng bồng bột của tuổi trẻ mà là bản tình ca chín muồi của một đời người đã sống, đã giữ lời hứa, đã vượt qua thử thách." Tâm – Nghĩa "vì thế không chỉ là hai cái tên, mà là hai giá trị làm nên linh hồn tập thơ, làm nên vẻ đẹp bền bỉ của" quả trái mùa "- ngọt đậm bởi biết ơn, lấp lánh bởi thủy chung, và tỏa hương bởi sự chín muồi của yêu thương.

Về nghệ thuật tác giả vẫn giữ được phong vị truyền thống và giọng điệu riêng." Quả trái mùa "sử dụng đa dạng thể thơ: Lục bát mềm mại, năm chữ, bảy chữ, tám chữ, thơ tự do và rất nhiều bài thơ Đường luật với cấu trúc chỉnh thể chặt chẽ, tứ thơ đẹp đẽ như mùa xuân đời người.

Ngôn ngữ thơ gần gũi đời sống, ít cầu kỳ, thiên về trực cảm và tâm tình. Nhiều bài sử dụng điệp cấu trúc, đối xứng câu, nhịp đều, tạo âm hưởng như lời tâm sự. Ví dụ trong" Nhắc mình ":" Tiền tài, danh vọng làm chi/ Vô thường. Có đấy lắm khi hại đời ". Giọng điệu mang màu sắc Phật giáo rõ nét, thể hiện chiều sâu chiêm nghiệm.

Tập thơ không chỉ dừng ở tình yêu đời mà còn hướng tới sự giải thoát tâm linh. Nhiều bài như" Tự chọn "," Một đời thành Phật "," Hết nợ đời "thể hiện tư tưởng buông xả. Trong" Hết nợ đời ", tác giả viết:" Tiêu đi hết nợ đời/ Không kiếp sau Em ơi! ". Đó không phải là bi quan, mà là thái độ an nhiên sau khi đã sống trọn vẹn.

" Quả trái mùa "không tìm kiếm sự cách tân hình thức quyết liệt. Giá trị của nó nằm ở sự chân thành, ở độ chín trải nghiệm và ở đạo lý gia đình - quê hương được gìn giữ. Tập thơ góp thêm một tiếng nói mộc mạc nhưng bền bỉ vào dòng chảy thơ ca đương đại: Thơ của người từng

Nhưng ngọt bền, như chính lời tác giả:" Quả trái mùa chất mật/ Ngọt lịm lòng biết ơn."Và có lẽ, chính sự biết ơn ấy đã làm nên linh hồn của tập thơ rất tình cảm này.​

Lê Gia Hoài
 
Chỉnh sửa cuối:
0 ❤︎ Bài viết: 32 Tìm chủ đề
1. BẤT TỬ

Đời đến thì cứ đến

Đời đi thì cứ đi

Ta đâu thiết tha gì

Chỉ bên nhau là đủ!

Em chính là mọi thứ

Tích tụ từ nhân gian

Vượt qua bao gian nan

Bản tình ca.. Giao hưởng.

Chúng mình chỉ mong muốn

Khi còn ở bên nhau

Răng rụng, tóc bạc màu

Vẫn khát khao mãnh liệt.

Biết sức cùng, lực kiệt

Vẫn mong đợi bình minh

Một mơ ước chân tình

Tuổi thanh xuân cường tráng

Bên nhau không buồn chán

Niềm tin chẳng phai màu

Chăm nghĩa nặng, tình sâu

Giữ lâu đài hạnh phúc..

Đi qua bao khổ cực

Những sóng gió đường đời

Ta vươn dậy làm người

Bởi tình yêu.. Bất tử!

5.2025
 
Chỉnh sửa cuối:
0 ❤︎ Bài viết: 32 Tìm chủ đề
2. BÀN TAY

Năm chị em như năm ngón tay

Thương yêu hiếm gặp ở đời này

Vai trò chị cả người hội tụ

Thầm lặng suốt đời ai có hay

Nước mắt chan cơm ngày hai bữa

Sớm chiều lam lũ chẳng chau mày

Nặng gánh vai gầy không hề quản

Vươn dậy làm người.. Cả bàn tay!

5/2025

Trần Lê
 
Chỉnh sửa cuối:
0 ❤︎ Bài viết: 32 Tìm chủ đề
3. MƠ ƯỚC

Ngồi dưới tượng Moza

Ngắm chiều tà.. Biển lặng

Gió thơm mùi muối mặn

Nhớ về anh nơi xa..

Giữa biển trời bao la

Lòng em càng trống chải

Nỗi đau này còn mãi

Đơn côi lúc tuổi già!

Ơi! Cuộc tình hai ta

Có ngày nào trở lại?

Em chỉ mong mãi mãi

Sống bên nhau trọn đời..

Nuôi niềm tin.. Em ơi!

Có ước mơ sẽ gặp

Cuộc đời càng bền chặt

Giữa giông bão đời người..

5.2025
 
Chỉnh sửa cuối:
0 ❤︎ Bài viết: 32 Tìm chủ đề
4. Tắm ao ngày ấy

Ao nhà rộng hơn sào

Nước trong xanh, gợn sóng

Em ngồi nhìn anh tắm

Bóng dừa nghiêng cầu ao..

Tiếng khỏa nước lao xao

Anh tha hồ lặn hụp

Em dõi theo không kịp

Anh nhô lên cạnh người..

Cả hai phá lên cười

Chiếc cầu tre rung động

Như dâng trào sức sống

Hỡi tình yêu của anh!

Nước ao mát, trong lành

Em xuống cùng anh tắm?

Thầy, u đều đi vắng

Chỉ chúng mình mà thôi.

Tuy rằng không biết bơi

Thì có anh hướng dẫn..

Cả hai như ngơ ngẩn

Lần tắm ao nhớ đời.

Ngày đó.. Đã lâu rồi

Năm nhăm năm vẫn nhớ

Cái lần tắm mắc cỡ

Chẳng thể nào lãng quên

Nhớ hè 1970
 
Chỉnh sửa cuối:
0 ❤︎ Bài viết: 32 Tìm chủ đề

5. Cuộc tình khó tan​


20260913-010841-9a74b53972.png


Chuyện tình hai đấng mày râu

Yêu cùng cô gái Nại Châu thuở nào

Tôi trước sao anh lại vào

Cô, bác.. Trợ giúp làm sao công bằng?

Cự ly anh lại rất gần

Chỉ dăm ba bước khi cần có ngay

Nhiều năm sống ở trời Tây

Công danh, hy vọng tràn đầy niềm tin.

Mưa dầm làm ướt con tim

Đắn đo, cân nhắc thiệt hơn hai người?

Tự tin lợi thế hơn tôi

Nhiều người tác động.. Rời người chờ mong.

Quạnh hưu ba tháng khóc ròng

Gối đầm nước mắt mà lòng khôn nguôi

Tình đầu đẹp lắm Người ơi!

Nhưng sao duyên phận như vôi thể này?

Thôi đành nhắm mắt buông tay

Mặc cho số phận vần xoay mặc lòng

Vĩnh Tường.. Em ngóng em trông

Trời xanh thấu hiểu. Em không phụ tình!

Mong anh cuộc sống hiển vinh

Gặp người trọn nghĩa, vẹn tình bên nhau

Em về nhà họ làm dâu

Với nghĩa chồng vợ trước sau vẹn toàn..

Làm ăn mọi chuyện lo toan

Sớm hôm chăm chỉ cho an tấm lòng

Thế rồi hạnh phúc chờ mong

Niềm vui làm mẹ cũng không phụ người.

Các con lần lượt chào đời

Một trai hai gái rạng ngời, như tranh

Tràn đầy hạnh phúc, công danh

Nhiều người thèm khát. Trời xanh vui cùng.

Kiếp người kể cũng lạ lùng

Vẹn toàn khó giữ.. Tột cùng khổ đau

Đương khi tận hưởng sang giàu

Tai ương ập đến thương đau khôn cùng.

Lệ rơi nát ruột, nát lòng

Cơm chan nước mắt chăm chồng, nuôi con

Vượt bao gian khó, mỏi mòn

Niềm tin giữ trọn, sắt son có thừa..

Tiễn chồng nước mắt như mưa

Xót xa, buồn khổ như cưa xé lòng

Anh về thế giới hư không

Thương Em anh hãy cầu mong an lành.

Kiếp người như sợi tơ mành

Tử, sinh, sinh, tử.. Xoay quanh lòng vòng

Tình còn, tình mất rủ lòng

Đan chen, hòa hợp tách không chịu rời.

Tây Phương cực lạc. Anh ơi!

Tình xưa.. Người ấy đất trời đẩy đưa

Có thiêng nghe chuyện Em thưa

Lòng người mong mỏi cơn mưa mùa hè.

Từ nay chẳng phải e dè

Lòng em đã quyết.. Ong ve mặc đời

Sống sao giữ trọn tình người

Người xưa đã hứa suốt đời thủy chung..

Bao năm, mơ ước ở cùng

Con tim lửa cháy bập bùng đêm đêm

Tưởng rằng đau khổ triền miên

Bình minh thức dậy bừng lên mỉm cười..

Còn duyên thì vẫn gặp người

Buồn vui lẫn lộn.. Ai ơi thấu lòng!

Thấy nhau mà cũng như không

Niềm tin, hy vọng.. Chẳng mong, chẳng chờ.

Duyên tình nó vậy.. Chẳng ngờ

Chiều buông chút nắng.. Bóng mờ núi xa

Vọng về văng vẳng lời ca

Chuyện tình lửa cháy đơm hoa trái mùa!

*Bài thơ đầu tiên trở lại cầm bút 26.4. 2025

Trần Lê
 
Chỉnh sửa cuối:
0 ❤︎ Bài viết: 32 Tìm chủ đề

6. TIN NHAU​


20260913-011153-0b100a1690.png


Cách nhau chỉ một bức tường

Một đôi trai, gái hai giường kề bên.

Một cửa, không cánh, thông thiên

Có muốn qua lại.. Tự nhiên tùy minh!

Vậy mà hai kẻ lặng thinh

Cứ như đang ở một mình nơi xa

Mối tình chân thật, mặn mà

Tin nhau đến vậy.. Hai ta đồng lòng!

Nhớ lại Mùa Xuân 1970

Trần Lê
 
0 ❤︎ Bài viết: 32 Tìm chủ đề

7. Trân trọng tình yêu​


20260913-011414-9035553d75.png


Đêm se lạnh. Cuối thu

Em giật mình tỉnh giấc

Nhìn thấy anh vẫn thức

Viết hoài, những vần thơ..

Em hết sức bất ngờ

Anh vẫn mải miết viết

Như không biết gì hết

Em yêu đang ở bên.

Yêu anh, em lặng yên

Nhẹ nhàng khoác tấm áo

Lời con tim mách bảo

Niềm tin yêu xôn xao..

Lặng lẽ em bước vào

Phòng bên rồi ngủ tiếp

Anh vẫn ngồi, vẫn viết

Về mối tình đôi ta!

Ơi! Đất trời bao la

Em thấy mình hạnh phúc

Nghe con tim thổn thức

Về tình yêu của anh!

Một tình yêu chân thành

Một tình yêu quý trọng

Cùng nhau kìm khát vọng

Đợi chờ.. Mùa Xuân hoa!

Ngày tháng cứ trôi qua

Cứ lặp đi, lặp lại..

Hai con người mãi mãi

Không nhiễm bụi trần gian!

Nhớ Mùa đông 1969

Trần Lê
 
0 ❤︎ Bài viết: 32 Tìm chủ đề

8. Tìm lại chốn xưa​


Ta trở về Yên Thạch ngày xưa

Nơi hai đứa học nghề Sư phạm

Thăm lại những nơi xưa hò hẹn

Niềm tin ngọn lửa mối tình đầu.

Ta lại cùng nhẹ bước bên nhau

Đi theo lối tình yêu mách bảo

Những góc khuất, những nơi huyền ảo

Chẳng còn trong hiện hữu nơi đây.

Không dấu tích.. Tất cả đổi thay

Mấy chục năm lạc vào ký ức

Sao lòng ta vẫn còn thao thức

Như ngày nào Yên Thạch chờ ai?

Lại cùng nhau sánh bước kề vai

Theo mối tình nối dài vô tận

Hết đời người.. Không hề ân hận

Mối tình đầu.. Ai có lần hai?

5.2025
 
0 ❤︎ Bài viết: 32 Tìm chủ đề
9. Trở về Nại Châu

Tôi trở về đất bãi Nại Châu

Miền phù sa sông Hồng bồi đắp

Bát ngát những vườn khoai, ruộng bắp..

Dáng Thầy, U.. Tần tảo sớm hôm.

Tôi trở về còn nhớ bữa cơm

Cả gia đình ngập tràn hạnh phúc

Thầy, U chọn những gì ngon nhất

Dành cho tôi cùng với tình thương.

Tôi tìm bóng dáng những con đường

Dâm mát bạch đàn màu đất đỏ

Gió vi vu.. Lời ai gọi đó

Tiếng thì thầm.. Em chẳng nói đâu!

Tôi trở về tiếng gọi Nại Châu

Nơi cô gái yêu tôi nhất mực

Nơi trái tim một thời thổn thức

Đứt gánh giữa đường.. Chẳng bước qua.

Tôi tìm về sắc nắng, màu hoa

Những tên gọi thân quen ràng buộc

Bao năm rồi? Không hề mai một

Lối mòn xưa còn đợi anh về..

Gái Nại Châu vẫn giữ lời thề

Thôi thúc trong tim. Đợi anh về

Đời dang dở bởi lòng đau đáu

Giữ trọn lời thề.. Tựa phu thê!

Nại Châu 6.2025
 
0 ❤︎ Bài viết: 32 Tìm chủ đề
10. Đồi sim tím

Đêm trăng Yên Thạch lặng im

Đồi sim hoa tím.. Con tim đợi chờ

Một đôi tình ái làm thơ

Lâng lâng mơ mộng, đợi chờ đơm hoa.

Cho dù bão tố, mưa sa

Không gì tách nổi đôi ta đời này.

Cùng nhau tay nắm chặt tay

Trao dòng máu đỏ căng đầy con tim.

Vỡ òa như cánh hoa sim

Kết thành thảm tím.. Niềm tin đất trời

Hòa vào máu thịt hai người

Lời thề ràng buộc.. Trọn đời bên nhau!

Yên Thạch, tháng 5 năm 2025
 
0 ❤︎ Bài viết: 32 Tìm chủ đề
11. KHÁT VỌNG

16 tháng yêu nhau

56 năm thương nhớ

56 năm mắc nợ

56 năm khổ đau.

Giờ đây ta gặp nhau

Khi mái đầu đã bạc

Con tim vẫn thèm khát

Nhớ về thuở ban đầu!

Tháng năm dài xa nhau

Giữa dòng đời bươn chải

Ta trưởng thành, vững trãi

Lấp dần đi thương đau.

Mình xa cách đã lâu

Em sống ở thành phố

Anh quê cha đất tổ

Biết khi nào gặp nhau?

Ta nhớ mối tình đầu

Là nhớ về ký ức

Là pha lê, ngọc bích

Gương con cháu mai sau!

Chu Phan tháng 6 năm 2025
 
0 ❤︎ Bài viết: 32 Tìm chủ đề
12. Nhớ về lời dặn

Đây như nhà của con

Về lúc nào cũng được

Lời thầy, u dặn trước

Hãy ghi nhớ trong lòng..

Tuy duyên phận vợ, chồng

Không tác thành đôi lứa

Những gì thầy, u hứa

Vẫn xem rể là con!

Những ngõ nhỏ, lối mòn

Thầy dẫn đi thăm hỏi

Mọi người ai cũng nói

Chọn chàng rể được rồi.

Ôi thôi! Chuyện ở đời

Không chiều theo ý muốn

Có người gây phiền muộn

Buộc mối tình rẽ ngang..

Con ơi! Đừng nghĩ oan

Thầy, u không muốn thế

Vẫn coi con như rể

Trở về.. Nếu không chê.

Khi có thể con về

Thầy, u đã vắng bóng

Làn hương trầm tỏa rộng

Vẫn là con ngày xưa!

Chu Phan 6.2025
 
0 ❤︎ Bài viết: 32 Tìm chủ đề
13. Còn mãi trong con

Mẹ ơi con phải chia tay

Quê hương Vĩnh Thịnh đất này nhớ mong

Ánh trăng đùng đục đêm đông

Mẹ, con đập đất cánh đồng chân đê..

Mai sau có lúc trở về

Dừng chân ngắm lại con đê, cánh đồng

Mẹ ơi! Mẹ có biết không

Đời này gặp Mẹ mà lòng con đau..

Lẽ ra con phải là dâu

Thờ Cha, dưỡng Mẹ nguyện cầu lòng con

Nhưng rồi, duyên phận bẽo bòn

Con dâu Mẹ tưởng, làm con đau lòng.

Quê con bắt buộc lấy chồng

Người làng, người xã chứ không ra ngoài

Mẹ ơi! Đừng trách con sai

Rồi anh sẽ gặp.. Người tài hơn con!

Xa Mẹ. Trở lại Chu Phan

Cầu mong Mẹ khỏe, bình an tuổi già

Hữu duyên con lại về nhà

Phụng thở Cha, Mẹ, ông, bà, Tổ tiên.

Cầu cho mọi sự bình yên

Cầu cho duyên phận, phận duyên tốt lành!

Lời cầu vang động trời xanh

Cũng là ý nguyện lòng thành bấy lâu.

Từ nay cho đến mai sau

Tình con với Mẹ.. Nặng sâu muôn đời.

Dù rằng không gặp Mẹ ơi!

Nhưng Mẹ luôn ở trong người của con..

Nhớ đêm cuối gặp Mẹ 1970
 
0 ❤︎ Bài viết: 32 Tìm chủ đề
14. ĐÔI DÉP

Đời ta như dép một đôi

Sánh vai cùng bước suốt đời bên nhau

Thế rồi một chiếc đi đâu

Cho lòng thương nhớ.. Nỗi đau khôn lường?

Tập tễnh khó nhọc dặm trường

Năm lăm năm ấy mà thương bên còn

Mối tình son sắt, sắt son

Dép còn có cặp, mỏi mòn tìm nhau!

Ai ơi! Có thấu nỗi đau

Người Nam kẻ Bắc bấy lâu đợi chờ

Giờ đây đã thỏa ước mơ

Tìm nhau gặp lại lòng ngơ ngẩn lòng.

Đôi dép ta lại bước cùng

Quãng đường còn đó, đời chung vui buồn!

Tháng 6 năm 2025
 
0 ❤︎ Bài viết: 32 Tìm chủ đề
15. Tình yêu ơi

Tình yêu ơi! Những năm tháng cuối đời

Trời lặng gió. Lòng đại dương cuộn sóng

Giữa trùng khơi cũng bập bùng lửa cháy

Dù mưa tuôn ngọn lửa vẫn ngút trời!

Tình yêu ơi! Cứ theo suốt cuộc đời

Lòng không gọi mà sao tình cứ đến

Lênh đênh giữa đời con thuyền không bến

Mối tình đầu giữ mãi một niềm tin!

Tình yêu ơi! Còn đau đáu trong tim

Từng nhịp đập như gọi về nỗi nhớ

Từng hơi thở cũng tỏa đầy duyên nợ

Mỗi con người đâu chỉ của riêng nhau!

Tình yêu ơi! Lời nguyện ước buổi đầu

Mãi mãi bên nhau không thành hiện thực

Thương nhớ một thời, chìm vào ký ức.

Giữ trọn trong lòng Tiếng gọi Tình yêu! Phú Thọ, Thu 2025
 
0 ❤︎ Bài viết: 32 Tìm chủ đề
20260913-021010-6aa5e65ceb.png


16. Tiếng gọi – trở về

Ta Trở về từ Tiếng gọi tình yêu

Ta Trở về từ con tim nhắc nhở

Ta Trở về từ khổ đau, thương nhớ

Từ xa xưa, nặng nợ mối tình duyên.

Ta Trở về từ Tiếng gọi bình yên

Từ sâu thẳm, lời thề xưa vọng lại

Ta Trở về từ nghĩa tình vương vãi

Mang nửa đời nhau lạc lõng bấy lâu!

Ta Trở về xoa dịu những cơn đau

Cứ khắc khoải, xói mòn vào tâm khảm

Trao niềm tin cùng tấm lòng can đảm

Vững bước bên nhau hết chặng đường đời.

Ta Trở về từ Tiếng gọi lòng người

Từ quá khứ, từ tương lai vẫy giục.

Tiếng nấc con tim bao năm thổn thức

Bỗng vỡ òa trong vui sướng trào dâng!

Dắt nhau đi niềm hạnh phúc lâng lâng

Như vương vấn của một thời đáng nhớ

Như chuyến thuyền tình chở đầy duyên nợ

Ràng buộc đôi ta.. Tiếng gọi - Trở về!

Phú Thọ, thu 2025
 
0 ❤︎ Bài viết: 32 Tìm chủ đề
20260913-021956-cec4658780.png


17. Đi cùng tình yêu

Ngày ấy lâu rồi. Hai đứa yêu nhau

Ở một miền quê bạt ngàn đồi cọ

Yên Thạch*. Tình yêu thì thầm trong gió

Gắn bó chúng mình chẳng thể rời xa!

Suốt từ tấm bé, sống với mẹ cha

Vừa đủ lớn, em xa nhà đi học

Có lúc nhớ nhà bỗng nhiên òa khóc

Tình yêu anh. Em cảm thấy đỡ buồn.

Tình đôi ta như con nước đầu nguồn

Không ngừng chảy, mang dòng sông về biển

Mênh mang tình đời, thương yêu, trìu mến

Cứ dạt dào, con sóng vỗ ngày đêm..

Tình đôi ta từ lúc mới làm quen

Thêm bền chặt, theo chiều dài năm tháng

Cùng mối tình đầu, thủy chung, trong sáng

Mang trọn lòng mình, đến tận hôm nay!

Năm 2025

* Yên Thạch, thuộc huyện Lập Thạch, Vĩnh Phúc.
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back