Em khóc rồi anh có biết không
Màu nón xanh hòa cùng áo trắng
Anh ra đi cho trời cao mở rộng
Cho đất nảy mầm, nắng nở hoa.
Cô gái trẻ xông ra miền nắng gió
Gieo hạt mần gieo cả yêu thương
Gieo quả ngọt về cho đất nước
Đến lúc về xin hãy bình an.
Đông Tàn.
Một chút xúc động và đầy tự hào khi xem những khoảnh khắc chiến sĩ 'mũ nồi xanh' lên đường đến Nam Sudan. Cảm xúc dâng trào nên lời thơ câu chữ không mấy chỉn chu ạ.