Cỏ may
En đưa anh đến bến đò
Cỏ may chắn lối. Nắng trưa oi nồng
Cất nóng mà em chân không
Vội chi nón chẳng mang cùng thế em?
Tình mình như lửa vừa nhen
Chưa lời thề thốt mà tin đến cùng
Con đò neo ở bến sông
Ta neo nỗi nhớ trong lòng của nhau
Bóng cây đủ che đối đầu
Đợi đò nhỏ nhẹ một câu giật mình:
– « Mặn nhạt là ở nơi anh
Còn em sau trước vẹn tình không thay!
Ai hóa thân làm cỏ may
Đi tìm nhau dọc đời này, gặp chưa? »
Trao ánh mắt bước xuống đò
Mái chèo khỏa sóng, nước xô mạn thuyền.
Bờ xa nhỏ nhắn bóng em
Nhìn theo tay vẫn lần tìm cỏ may!
Nguyễn Công Dương