Xin trân trọng cảm ơn nhà thơ Sao Khuê và Ban Biên Tập tạp chí Trẻ Magazine (bang Texas - Hoa Kỳ) đã giới thiệu tiểu sử và thơ Thanh Trắc Nguyễn Văn trên số đặc biệt Dallas 1513, ngày 16-7-2026
Lời Giới Thiệu Thanh Trắc Nguyễn Văn Trên Tạp Chí Trẻ Magazine
Thanh Trắc Nguyễn Văn, tên thật là Nguyễn Văn Tạo, sinh 1962, quê ở cả hai miền Nam Bắc. Hiện sống ở Sài Gòn. Nghề nghiệp giáo viên, có thơ in chung trong nhiều tuyển tập. Tác phẩm riêng đã xuất bản: Hoa sứ trắng, Hạ nhớ, Cỏ hoa thì thầm, Quà tặng mùa đông. Ngoài ra còn viết nhiễu truyện ngắn, tiểu phẩm và khảo luận.
Thơ Thanh Trắc Nguyễn Văn: Thơ của ông thường chất chứa nỗi niềm hoài niệm, tình yêu quê hương và những ký ức tuổi học trò nên dễ đi vào lòng người. Thơ có nhiều nét riêng đặc sắc đáng quý.
Nhớ người về Phước Vĩnh An
Thăm giàn thiên lý nắng vàng vàng hoa
Em giờ đi dạy học xa
Ngõ xưa qua mãi để mà cô đơn!
Ngựa ô chưa khớp đã hờn
Bay rồi chim sáo giữa cơn mưa chiều
Cầu tre gãy nhịp liêu xiêu
Thương con bìm bịp dập dìu bến sông.
Khói bay bay trắng cánh đồng
Đâu chiều tan học áo bồng bềnh mây?
Tóc em vướng cọng rơm gầy
Ta thành gốc rạ từ ngày em đi...
Tìm người về lại Củ Chi
Tìm trong giọt nắng những gì mùa thu
Ngỡ ngàng nghe tiếng ai ru
Câu ca thành khúc tương tư bao giờ?
Thanh Trắc Nguyễn Văn
Lời tác giả: Một nhà thơ nữ, bạn tác giả, khi vào một quán ăn ở Củ Chi, đã phát hiện ở Fanpage của quán "Cháo Đuôi Bò Củ Chi - 500GR" có bốn câu thơ cuối của bài thơ trên. Thơ bị đem quảng cáo để bán cháo có bị xem là vi phạm bản quyền không ta?
Ngày gặp lại em
Anh lại nhớ con thạch sùng xưa gãy lưỡi!
Một thời tình bạn vô tâm
Một thời toàn kể chuyện tầm phào
Thuở anh thích nhìn sân trường đại học trong những bài thơ viết dở
Thuở em thích ngắm những dòng xe qua ly kem nhiều màu
Mình vô tình hẹn rồi vội vã đi
Anh vẫn thường chê lén em con nhỏ Lọ Lem gầy gò lép kẹp!
Xấu như ma lem
Vô duyên như ma xó!
Ngày em lấy chồng
Lọ Lem bỗng thành Búp bê xinh...
Bỗng biến thành Công chúa...
Bỗng hiện thân thành Hoa hậu...
Anh cứ ngẩn ngơ như vừa đánh mất một viên ngọc quí trong đời
Tàn tiệc cưới anh về thăm lại trường xưa
Có một con thạch sùng trên tường chạy đuổi theo
Nó bị câm
Vì vừa gãy mất lưỡi!
Mười năm
Mười năm em đã lãng quên
Mười năm anh vẫn mãi nhớ
Ngày gặp lại em
Nàng thiếu phụ hai con
Nàng Hoàng hậu Tấm trong màu áo kiêu sa
Luôn mỉm cười
Trong lầu đài hạnh phúc...
Anh chợt hiểu ra mình chỉ là một tên lính gác cổng khù khờ xa lạ.
Rồi anh đi
Mê mải với những bản trường ca lẻ bóng
Với những trang thơ toàn màu sa mạc cô đơn
Với những con chữ mộng du về một dĩ vãng xa
Trên cát
Có chú thạch sùng chạy theo
Vẫn là nó
Con thạch sùng của ngày xưa
Con thạch sùng câm gãy lưỡi!
2012
(Tập thơ Huyền thoại Người lái đò - NXB Hội Nhà văn 2013)
Thanh Trắc Nguyễn Văn
Lời tác giả: Giấy chứng nhận đọc thơ "Tháng bảy vì hòa bình" của Phong trào thơ ca thế giới (WPM). Hai bài thơ Thanh Trắc Nguyễn Văn đọc là "Con thạch sùng gãy lưỡi" (chủ đề tình yêu đơn phương, viết tặng cô Minh Thảo giáo viên lý) và "Cô giáo văn giảng văn trên sông Sào Khê" (chủ đề nhà giáo, viết tặng cô Hồng Ngọc giáo viên văn)
Mây xanh xanh
Nước xanh xanh
Có cô giáo nhỏ long lanh mắt cười
Môi hồng
Má thắm đôi mươi
Đọc thơ văn vọng đất trời Sào Khê.
Mái chèo rộn rã chiều quê
Cá tôm hiếu học tụ về chật đông
Văn vang núi
Thơ hòa sông
Lung linh lời giảng, bềnh bồng khói thu.
"Kìa ai Tây Tiến diệt thù
Nhớ thương Việt Bắc mịt mù gió sương
Sóng yêu bờ vượt đại dương
Đây Thôn Vỹ Dạ trăng tương tư người.
Vợ Chồng A Phủ mỉm cười
Hát bài Đất Nước thành lời ru con
Lọc lừa Số Đỏ lại son
Chí Phèo rạch mặt mãi còn nỗi đau..."
Giọng cô thánh thót ngọt ngào
Ngẩn ngơ lúng liếng trăng sao cuối ngày
Tung tăng tôm cá thuộc bài
Thuyền về gác mái
Nhớ hoài bóng cô!
Tràng An 2020
Thanh Trắc Nguyễn Văn
Lời tác giả: Giấy chứng nhận đọc thơ "Tháng bảy vì hòa bình" của Phong trào thơ ca thế giới (WPM). Hai bài thơ Thanh Trắc Nguyễn Văn đọc là "Con thạch sùng gãy lưỡi" (chủ đề tình yêu đơn phương, viết tặng cô Minh Thảo giáo viên lý) và "Cô giáo văn giảng văn trên sông Sào Khê" (chủ đề nhà giáo, viết tặng cô Hồng Ngọc giáo viên văn)
Trăng Khuyết Bìm bịp kêu nước lớn anh ơi
Buôn bán không lời, chèo chống mỏi mê.
(Ca dao)
Con về vớt sóng bềnh bồng
Tìm hình bóng mẹ qua sông mỗi chiều
Vai gầy quang gánh liêu xiêu
Mỏi mòn bìm bịp tiếng kêu não nùng.
Đớn đau trơ với bão bùng
Thương vầng trăng khuyết cao lưng lửng trời
Đơn thân lạnh nửa cuộc đời
Mong con thành đạt là lời mẹ đi...
Võng xưa vẫn lắc thầm thì
Vẳng trong năm tháng những gì mẹ ru
Con về khóc ướt chiều thu
Bướm tang đậu trắng mù u
Trắng buồn...
Thanh Trắc Nguyễn Văn
Lời tác giả: Bài thơ đã đăng trên trang thơ Lục Bát Việt Nam