Hôm sau, ngày 26/12, Minh
Cáo lên đường đến quận Hoàng Mai. Hắn mượn chiếc xe bay của Lương và sử dụng những đồng tiền của Lão Bảy đưa cho để mua thức ăn. Đường xá hiện đại, đèn đường ở khắp mọi nơi, nhưng đường khá đông nên hắn mất khoảng 30 phút để đến được Ga Giáp Bát.
Hắn hỏi thăm khắp nơi, nhưng không ai biết. Sau một ngày tìm kiếm mệt mỏi và chán ngán, đến đêm hắn đỗ xe tạt vào quán rượu bên đường, định bụng nốc cho say trước khi trở về chung cư bỏ hoang.
"Chào anh đẹp trai" Khi hắn đã ngà ngà say, một cô gái môi đỏ, tóc nâu ngắn buông xõa, mặc chiếc váy bút chì kim tuyến ôm bó sát tiến lại, ngồi xuống gần hắn. Có tiếng la ó và huýt sáo. Nhìn từ xa ai cũng biết cô ta là gái "ngành".
"Không có hứng thú" Hắn không thèm nhìn cô gái, tiếp tục nốc rượu.
Cô gái bĩu môi rồi nhìn sang một anh chàng khác ngồi bên cạnh.
Tay này có vẻ rất có hứng thú, hắn nháy mắt với cô gái, rồi nói. "Em tên là gì?"
"Anh thích em tên là gì?" Cô gái ngả người về phía hắn, lấy ngón tay xoay một vòng tròn quanh khuôn mặt gã rồi đặt ngón tay lên chóp mũi.
"Em đi với anh nhé. Anh có khách sạn gần đây. Anh có thể gọi thêm mấy thằng bạn anh đến nữa.." Gã đàn ông chu mỏ, mời mọc.
"Xin lỗi. Em chỉ tiếp khách lẻ" Cô gái nghe vậy chợt có vẻ hốt hoảng, rút tay khỏi bàn tay gã đàn ông to lớn.
"Đừng ngại mà. Đi với anh đi" Gã đàn ông chợt như vồ lấy cô gái, dù cô có vẻ hốt hoảng giẫy ra.
"Cô ấy đã nói là cô ấy không thích" Minh Cáo ngồi bên cạnh, đột ngột lên tiếng.
"Mày nói cái gì?" Gã đàn ông nhìn Minh Cáo, chợt như sắp sửng cồ. Hiển nhiên hắn là người nóng tính.
Minh Cáo, đã ngà ngà say, chộp lấy chai rượu ở bàn rồi đập vào đầu gã đàn ông.
"Mày.."
Gã đàn ông loáng choáng đấm Minh Cáo, nhưng Minh Cáo nhanh hơn, hắn đấm mấy phát đều trượt. Minh Cáo vồ lấy vai người đàn ông, gạt một gạt vỡ hết chai và cốc trên quầy bar. Mọi người sốt sắng đứng dậy. Gã đàn ông nằm dưới đất, bất tỉnh.
Minh Cáo vứt cuộn tiền cho bartender, loạng choạng bước ra khỏi quán rượu. Đến cửa, hắn không thể đứng vững được nữa, nôn một bãi xuống cống trước cửa quán, rồi nằm vật ra đất, bất tỉnh bên chiếc xe bay.
Cô gái "ngành" bước ra sau, ngồi xuống nhìn hắn. Rồi chợt nhìn thấy bức ảnh cũ trên túi áo hắn, cô rút ra xem.
"Hử? Đây chẳng phải là Lão Đan sao?" Cô gái thầm nói, rồi liếc nhìn Minh Cáo.
* * *
Tia sáng từ cửa sổ căn phòng làm Minh Cáo chói mặt, hắn bật giậy.
Nhìn quanh, hắn nhận ra mình đang ngồi trên giường trong một căn phòng nữ giới, với màu hồng và tua rua, dây kim tuyến khắp nơi.
"Anh dậy rồi đó à?" Có tiếng con gái từ phía cánh cửa. Minh Cáo ngước nhìn. Đó là cô gái "ngành" đêm hôm qua. Trên người cô là bộ đồ ngủ pijama.
"Cô là ai? Tại sao tôi lại ở đây?" Minh Cáo bồn chồn hỏi.
"Tại anh đấy. Cứu em khỏi gã đàn ông kia xong lại lăn quay ra ngủ. Mất công em phải dìu anh về đến tận đây" Cô gái uống cốc cà phê trên tay, tỏ vẻ nũng nịu.
"Tại sao cô lại đưa tôi về đây làm gì?" Minh Cáo có vẻ nóng nảy. Hắn cũng không nhớ sự việc đêm qua như thế nào và việc đó làm hắn mất bình tĩnh.
"Em đưa anh về đây vì anh có bức ảnh này này" Cô gái giơ ra trước mặt Minh Cáo bức ảnh của Lão Đan.
Anh giật bắn mình, vội chộp lấy nhưng cô gái nhanh hơn, vụt rút tay lại.
"Đó là bức ảnh của tôi, sao cô?" Minh Cáo chợt nói, hắn cảm thấy hắn đang ở thế yếu chứ không phải cô gái.
"Nói cho anh biết. Đây là ảnh của Lão Đan, một người quen của em. Ông ấy sống ở căn nhà B16 cuối con hẻm phía bên kia đường kìa. Chắc anh đang tìm ông ấy hả?" Cô gái đi quanh căn phòng, chỉ vào mặt Minh Cáo rồi cười cười nói.
"Không phải việc của cô" Minh Cáo tức giận, đứng dậy giằng lấy tấm ảnh. Rồi anh chạy ra ngoài, hướng về phía con hẻm trong tiếng cười ngặt nghẽo của cô gái.
* * *
Khi Minh Cáo đến được căn nhà B16 cuối con hẻm, nắng gắt. Hắn ngập ngừng mở cổng bước vào. Nhưng khi mới tiến được vào sân trong, hắn nghe thấy hai tiếng súng nổ chói tai phát ra từ trong căn nhà.
Đoàng. Đoàng.
Hắn chạy vào trong nhà. Giữa nhà là một người đàn ông nằm trong vũng máu.
"Cha!" Hắn hét lên, ôm chầm lấy người đàn ông to béo tên Lão Đan. Nhưng ông đã tắt thở.
Nhìn nhanh về phía trong nhà, hắn thấy hình bóng một người đàn ông đang chạy trốn. Một người đàn ông mặc áo khoác đen.
Đó là Giang Ma. Chắc chắn là Giang Ma. Minh Cáo tự nhủ. Hắn không thể nhầm được.
Căm phẫn. Minh Cáo đứng dậy, đuổi theo hình bóng ấy.