547 ❤︎ Bài viết: 749 Tìm chủ đề
156 10
Thấy Trung Nhân Giữa Thiên Hạ

Thể hiện: Phan Mạnh Quỳnh, Tăng Duy Tân

"Thấy Trung Nhân Giữa Thiên Hạ" của Phan Mạnh Quỳnh kết hợp cùng Tăng Duy Tân là một ca khúc mang màu sắc rất đặc biệt: Vừa tự sự, vừa chiêm nghiệm, như một lát cắt nhỏ của đời người giữa dòng chảy rộng lớn của nhân gian. Ngay từ tên bài hát đã gợi lên cảm giác cô đơn rất đời - cảm giác con người đứng giữa "thiên hạ" đông đúc mà vẫn thấy mình lạc lõng, nhỏ bé và nhiều suy tư. Giai điệu chậm rãi, trầm lắng, không phô trương nhưng đủ để kéo người nghe vào một không gian đầy suy ngẫm, nơi mỗi câu hát giống như một lời độc thoại nội tâm.

Phan Mạnh Quỳnh mang đến chất giọng kể chuyện quen thuộc, sâu và từng trải, trong khi Tăng Duy Tân lại bổ sung nét cảm xúc trẻ trung, mềm mại hơn, tạo nên sự cân bằng thú vị giữa hai thế hệ cảm xúc. Ca từ giàu hình ảnh, dùng những khái niệm rất "đời" như nhân tình, thế thái, được – mất, đúng – sai.. Để khắc họa hành trình trưởng thành của một con người sau va vấp. Bài hát không bi lụy, cũng không than trách số phận, mà nhẹ nhàng chấp nhận: Giữa thiên hạ rộng lớn, ai rồi cũng phải học cách tự đứng vững, tự hiểu mình và sống thật với lòng mình. "Thấy Trung Nhân Giữa Thiên Hạ" vì thế không chỉ là một bài hát để nghe, mà còn là một khoảng lặng để người nghe soi chiếu lại chính mình giữa những xô bồ của cuộc sống.



Lời bài hát

Nếu có thứ khiến lá xanh hơn,

Làm hoa thêm hương,

Là câu yêu thương mình tặng nhau.

Còn lưu giữ ấm áp như ngày nào,

Dịu dàng cùng nàng,

Bởi muôn bình yên bao dung.

Từ trên không trung,

Cả trời mây về ôm ấp nắn nót nhân duyên mình

Ta yêu nhau mang theo giấc mơ, nhân ban sơ,

Chẳng biết quá rõ về cuộc đời.

Cùng trải qua những năm tháng xuân nhiều bất ngờ.

Theo lần giữa màn đêm hư vô, niềm đau vu vơ,

Và đến lúc cuối chỉ cần nhau.

Hoàng hôn đứng ấm áp trên đầu,

Giang sơn rộng lớn, nàng tính đi đâu?

Hãy vui lòng để anh đưa bước,

Và đón chờ những diệu kỳ sắc muôn màu.

Say trong biển vắng và gió phương Nam,

Có bên mình, niềm vui trong mắt

Là khi thấy trung nhân giữa thiên hạ.

Để ngày tháng chung đôi, ngắm sơn hà.

Là hồng trần đưa bước anh qua một ngàn non sông,

Là mộng đẹp giữa chốn nhân gian,

Trong đời khó kiếm.

Đã có nắng phía xa chân trời,

Mưa ngừng rơi, tình yêu cất lời trầm thăng

Những sóng gió đưa em qua đoạn đường chưa qua.

Giang sơn rộng lớn, nàng tính đi đâu?

Hãy vui lòng để anh đưa bước,

Và đón chờ những diệu kỳ sắc muôn màu.

Say trong biển vắng và gió phương Nam,

Có bên mình, niềm vui trong mắt

Là khi thấy trung nhân giữa thiên hạ.

Để ngày tháng chung đôi, ngắm sơn hà.

Có bao nhiêu năm, thêm bao nhiêu năm đồng hành,

Khi anh hoang mang,

Em như đem thêm niềm tin thắp sáng.

Hãy cứ bước mãi như ta biết rõ thiên đồ,

Và hãy cứ bước với con tim,

Cho những yêu thương trao nhau.

Nhân duyên ta đưa nhau đi,

Rêu phong ta đưa nhau đi.

Giang sơn rộng lớn, nàng tính đi đâu?

Hãy vui lòng để anh đưa bước,

Và đón chờ những diệu kỳ sắc muôn màu.

Say trong biển vắng và gió phương Nam,

Có bên mình, niềm vui trong mắt

Là khi thấy trung nhân giữa thiên hạ.

Để ngày tháng chung đôi, ngắm sơn hà.
 
Chỉnh sửa cuối:

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back